Tình cũ chương 32 | Sự phản đối trái ngang

06/01/2024 Tác giả: Hà Phong 89

Quốc Thiên bước ra khỏi phòng cấp cứu và nhận ra mẹ cùng Thuỳ An đang chờ đợi. Thuỳ An, khi thấy Quốc Thiên, tỏ ra hơi sợ hãi và giữ vị trí sau lưng bà Mai để tránh ánh nhìn của Quốc Thiên.

Bà Mai nhanh chóng hỏi:

– Quốc Thiên, con có sao không?

– Không mệt, mẹ đến để hỏi thôi ạ.

Quốc Thiên nói như vậy khiến bà Mai ngạc nhiên vì cách anh trả lời khác biệt so với thường ngày. Anh trả lời rõ ràng và quyết định, như là đã nhớ lại mọi chuyện.

– Mẹ…

– Vợ con cần ở lại điều trị vì bị bỏng nặng. Con sẽ ở lại chăm sóc. Mẹ về đi, ở bệnh viện lâu không tốt.

– Nhưng con đang…

– Con khỏe mạnh, có thể chăm sóc vợ con. Mẹ về đi. Giờ con phải đưa vợ con qua khu điều trị.

Sau đó, Quốc Thiên lấy xe và để lại bà Mai cùng Thuỳ An nhìn theo. Quay lại, anh thấy họ đã không còn ở đó. Anh vào phòng và gặp Diệu Nhi đang đau đớn.

– Em đau lắm phải không? Anh đưa em qua nha.

Diệu Nhi chỉ gật đầu đáp lại. Quốc Thiên đưa cô lên xe và đẩy qua khu điều trị. Trong suốt đoạn đường đó, anh không ngừng lo lắng, hỏi thăm và an ủi Diệu Nhi.

– Em còn chịu đựng được không?

– Em vẫn ổn, anh.

Quốc Thiên nghe cô nói vậy và đẩy xe tiếp tục. Khi đến nơi, anh vào phòng trực hỏi và sau khi bác sĩ kiểm tra, anh đưa Diệu Nhi về phòng vip để nghỉ. Anh rời đi để làm thủ tục và mua đồ ăn cho Diệu Nhi.

Quay trở lại, anh nói:

– Em ở đây nhé, anh đi mua đồ ăn cho em.

– Dạ, anh đi đi.

Anh rời phòng, và một lát sau, Quốc Thiên quay trở lại với hộp cháo.

– Để anh đút cháo cho em.

– Chân em đau, nhưng tay em ổn, anh đưa đây đi.

– Anh vẫn khỏe mạnh, lúc anh bị tai nạn, em đã chăm sóc anh, giờ anh sẽ chăm sóc em.

Anh đút cháo cho Diệu Nhi, và sau khi ăn xong, cô hỏi:

– Anh nhớ lại khi nào vậy?

– Cách đây vài ngày, nhưng anh giữ bí mật để làm điều bất ngờ cho em.

– Quá tốt, anh nhớ lại là em vui rồi.

Quốc Thiên ôm lấy Diệu Nhi và thú nhận:

– Anh xin lỗi vì đã để em chịu nhiều tổn thương và thiệt thòi. Chờ hết tháng này, chúng ta tổ chức đám cưới nhé.

– Dạ.

Sau đó, cả hai trò chuyện và chia sẻ nhiều điều với nhau đến tận khuya trước khi đi ngủ.

Diệu Nhi quyết định nghỉ dạy và ở lại bệnh viện một thời gian để chờ vết thương lành. Khi thấy tình trạng khá hơn, cô yêu cầu Quốc Thiên xin bác sĩ cho phép xuất viện. Anh đồng ý và còn chăm sóc Diệu Nhi bằng cách đặt một số tuýp chăm sóc sẹo từ nước ngoài. Hàng ngày, anh siêng năng bôi cho cô.

Hôm nay, sau bữa tối, Quốc Thiên lại lấy tuýp bôi sẹo và bắt đầu chăm sóc Diệu Nhi. Cô, hạnh phúc vì sự quan tâm của anh, đùa:

– Anh chiều em như vậy, em sợ anh hư à.

– Anh không, vì em là vợ anh mà. Mai em có đến trường không?

– Dạ không anh, tụi nhỏ đang ở nhà ôn thi.

– Vậy mai anh đưa em đi xem nhẫn và váy cưới nhé, chắc chắn không kịp nếu để đến hết tháng.

– Dạ, được thôi.

Quốc Thiên kiểm tra đồng hồ và nói:

– Bây giờ còn sớm, chúng ta đi ngay đi em.

Cả hai thay đồ và bắt đầu hành trình chọn nhẫn cưới. Sau khi lựa chọn, họ chuyển sang tiệm váy cưới để tìm trang phục. Được tư vấn, cả hai đã chọn được bộ váy cưới ưng ý. Quốc Thiên đặt cọc và hẹn ngày mai sẽ đến chụp ảnh cưới.

Sau những ngày mất trí nhớ, Quốc Thiên đã nhớ lại mọi thứ, và Diệu Nhi phải ngủ cùng anh để đảm bảo an ninh. Anh, biết cô sợ anh thức dậy, đề xuất:

– Em ngủ ở đây, anh ra sofa ngủ đi.

Cô từ chối:

– Dạ, thôi anh cứ ngủ ở đây đi, em sẽ cố gắng quen.

Quốc Thiên mỉm cười, tắt đèn và nằm xuống gần cô. Hồi hộp, Diệu Nhi lựa chọn nằm im để không làm phiền anh.

Sáng hôm sau, Diệu Nhi tỉnh dậy, nhận ra mình nằm trong lòng Quốc Thiên và cảm thấy ngần ngại. Cô rón rén thức dậy để không làm anh thức. Quốc Thiên, mặc dù đã thức sớm, nhưng thấy cô ngủ ngon nên không dám đánh thức. Nhớ lại cảnh cô rón rén nãy, anh xếp mền và cười.

Diệu Nhi đi ra và thấy Quốc Thiên cười, hỏi:

– Anh dậy rồi hả? Có gì vui mà anh cười thế?

– Anh thấy một con mèo nhỏ rón rén chạy vào toilet, thấy thú vị nên cười thôi.

Cô không biết anh đang trêu cười mình, trả lời:

– Thôi anh, vào vệ sinh cá nhân thay quần áo đi, em đói quá rồi đấy.

– Chờ anh chút nhé.

Quốc Thiên sau khi nói xong, lấy quần áo và vào toilet để chuẩn bị. Trong khi đó, Diệu Nhi đợi ngoài và chuẩn bị sẵn sàng. Quốc Thiên rời phòng sau đó cả hai đi ăn sáng và đến studio chụp ảnh cưới. Sau buổi chụp, Quốc Thiên đưa Diệu Nhi về nhà, còn anh lại đến công ty.

Lâu nay, Quốc Thiên không đến công ty, khi quay lại nhân viên ai cũng chào hỏi và hỏi thăm. Anh cảm ơn mọi người và sau đó đi tìm chú Tuân.

Chú Tuân mới ra khỏi phòng họp khi thấy Quốc Thiên. Anh nói:

– Cuối cùng anh cũng chịu tới công ty.

– Dạ, con cảm ơn chú đã hỗ trợ quản lý công ty trong thời gian qua ạ.

– Thằng bé này lại làm khách sáo rồi. Tối nay ghé nhà chú, lâu quá không thấy, thím và mấy em nhắc con.

– Dạ, tối con sẽ ghé ạ.

– Được, thôi giờ về phòng để chú bàn giao công việc.

– Dạ.

Sau đó, Quốc Thiên và chú Tuân đi về phòng làm việc, sau khi bàn giao công việc, Quốc Thiên nói về kế hoạch kết hôn của anh. Chú Tuân ngạc nhiên nhưng vì có việc nên chú phải rời đi, hẹn tối nay sẽ nói tiếp. Sau khi chú Tuân đi, Quốc Thiên check mail và ký giấy tờ, đến chiều mới về. Trên đường về, anh ghé qua chung cư nơi mẹ anh ở để nói chuyện.

Bà Mai mở cửa khi nghe chuông, thấy Quốc Thiên tới, bà có chút ngạc nhiên. Sau khi Quốc Thiên vào nhà, bà hỏi:

– Con tới thăm mẹ à, Quốc Thiên?

– Dạ, con đến thăm mẹ và cũng muốn thông báo là “Hết tháng này, con và Diệu Nhi sẽ tổ chức đám cưới ạ.”

– Mẹ không đồng ý, chuyện con và nó đi đăng ký kết hôn mẹ đã không hài lòng. Nhưng lúc đó con mất trí nhớ, mẹ muốn con mau hồi phục nên mới đồng ý qua nhà nó nói chuyện. Bây giờ con còn muốn tổ chức đám cưới, con muốn ba mẹ tức chết phải không.

– Mẹ, con không biết sao mẹ lại thành kiến mãi với cô ấy như vậy. Thời gian qua con bị Ьệпh, cô ấy đã chăm sóc con như thế nào mẹ cũng thấy mà. Con sẽ gọi điện thông báo cho ba biết, để ba về còn mẹ có đồng ý hay không thì con cũng sẽ tổ chức đám cưới. Con đến đây chỉ thông báo cho mẹ chuẩn bị thôi, giờ con xin phép về ạ.

Bà Mai tức giận đập mạnh tay xuống bàn và nói:

– Quốc Thiên sao con bây giờ lại không nghe lời mẹ vậy. Có phải nó bỏ bùa khiến con u mê vậy không.

– Mẹ đừng nói lung tung như vậy, con và Diệu Nhi là yêu thương nhau thật lòng chứ không có chuyện bùa mê gì ở đây cả.

– Vậy để mẹ nói cho con biết, nó là vì căn nhà mẹ cho và số tiền 5 tỷ mới chịu lấy con đấy. Nó còn nói tгêภ đời này làm gì có ai ngu ngốc mà lấy một thằng khờ như con, con nghe rõ chưa.

Thùy An lúc này đã đi làm về, cô ta nghe tiếng cãi nhau thì mở cửa đi ra. Thấy mẹ nuôi và Quốc Thiên ai nấy cũng căng thẳng. Vì tò mò muốn biết chuyện gì xảy ra nên cô ta đi lại chỗ mẹ nuôi hỏi:

– Có chuyện gì vậy mẹ. Sao anh Thiên và mẹ cãi nhau thế kia.

– Chuyện của mẹ con tôi không liên quan đến cô.

Bị Quốc Thiên quát, Thùy An liền im lặng chờ Quốc Thiên đi thì tiếp tục hỏi mẹ nuôi:

– Sao thế mẹ.

– Nó đòi tổ chức đám cưới với cô ta, con xem có phải nó muốn mẹ tức chết không hả.

Thùy An bất ngờ trước quyết định tổ chức đám cưới của Quốc Thiên và Diệu Nhi, cô an ủi bà Mai:

– Mẹ kệ anh Thiên đi, giờ anh Thiên chỉ nghe chị ta thôi, nên mình nói gì anh cũng không nghe đâu. Mẹ cứ để anh cưới chị ta rồi về, mình sẽ hành chị ta thôi mẹ ạ.

Bà Mai gật đầu đồng ý:

– Con nói cũng đúng, xém tí nữa là mẹ quên mất. Mẹ nhất định sẽ dạy dỗ lại cô ta chứ không thể để cô ta lộng hành được.

– Dạ, đúng rồi đó mẹ. Bây giờ mẹ con mình vào ăn cơm rồi chiều con đưa mẹ đi shopping cho khuây khỏa nha.

– Ừ, mẹ cũng đang định rủ con đi mua ít đồ đây.

– Dạ.

Sau đó bà Mai và Thùy An vào ăn cơm, nhưng vì sự cãi lộn vừa rồi khiến bà không thể nuốt nổi, bà đứng dậy vào phòng. Thùy An lắc đầu, tiếp tục ăn cơm và sau đó đi về phòng nghỉ ngơi để chiều đi làm.

Quốc Thiên trở về nhà, thấy Diệu Nhi ở bếp, anh ôm từ phía sau thủ thỉ:

– Hôm nay vợ nấu gì cho anh ăn đấy.

Diệu Nhi không bất ngờ khi bị ôm vì đã quen với mùi nước hoa mà Quốc Thiên thường dùng. Cô vặn nhỏ bếp, quay người lại và ôm tay lên cổ anh trả lời:

– Em nấu canh chua, thịt kho và rau xào. Hôm nay công việc ở công ty thế nào, nhiều việc lắm hay sao mà anh thấy căng thẳng vậy.

– À, cũng hơi nhiều do mấy tháng anh không tới công ty, công việc dồn lại.

– Có cần em giúp gì không.

Quốc Thiên hôn lên trán Diệu Nhi và nói:

– Chỉ cần vợ luôn ở bên anh là được rồi.

– Có vẻ mất trí nhớ xong em thấy anh dẻo miệng hơn rồi đó. Thôi anh vào thay quần áo đi, em dọn cơm xong rồi ra ăn.

Quốc Thiên gật đầu và vào phòng thay quần áo, sau đó giúp Diệu Nhi dọn cơm. Trong bữa ăn, Quốc Thiên cũng nói tối nay cả hai sẽ qua nhà chú Tuân chơi. Diệu Nhi ngần ngại, từ chối không muốn đi, nhưng Quốc Thiên phải năn nỉ một lúc cô mới đồng ý.

Đến 7 giờ tối, Quốc Thiên và Diệu Nhi có mặt ở nhà chú Tuân. Anh nắm tay cô và giới thiệu:

– Con chào chú thím ạ, đây là Diệu Nhi vợ của con.

Diệu Nhi cúi đầu chào và nói:

– Dạ con chào chú thím ạ.

Thím Thư mỉm cười và nói:

– Hai đứa ngồi đi, vợ Quốc Thiên đẹp quá.

Chú Tuân rót trà và nói:

– Diệu Nhi cứ tự nhiên nha, sớm muộn cũng trở thành người nhà hết mà.

– Dạ chú.

Sau đó, Quốc Thiên và chú Tuân nói chuyện về công ty, thím Thư thấy Diệu Nhi ngồi đó thì nói:

– Diệu Nhi lên phòng thím nói chuyện đi, để chú cháu họ ở đây cho thoải mái.

Diệu Nhi ban đầu đã không có ý định tham gia, nhưng thấy thím Thư rất nhiệt tình, cô đã dạ và đứng dậy đi theo. Khi Diệu Nhi và thím Thư rời đi, chú Tuân tò mò hỏi:

– Chuyện hai đứa kết hôn, ba mẹ con đã biết chưa?

Quốc Thiên uống ngụm trà trước khi trả lời:

– Dạ, con đã thông báo cho mẹ rồi, nhưng mẹ không đồng ý, nên con sẽ gọi ba về nói.

– Ba con vừa gọi cho chú chiều nay, chú cũng đã nói qua về đám cưới của con. Nhưng ba con bảo công ty bên đó đang gặp khó khăn, nên ba sẽ không thể về được.

– Dạ, vậy để con gọi điện thăm ba. Hôm đám cưới, con chỉ mời những người thân thiết thôi, nếu mẹ không tham gia thì chú thím có thể giúp con được không ạ.

– Ừ, chú biết rồi. Ba con cũng nhờ chú, con yên tâm đi.

– Dạ, con cảm ơn chú trước.

Sau một thời gian ngồi, Quốc Thiên gọi Diệu Nhi xuống và chào chú Tuân trước khi rời về. Trên đường về, anh hỏi:

– Em muốn tổ chức tiệc cưới ở đâu, anh đặt cho em.

– Ở đâu cũng được anh ạ, em để anh chọn. Anh định bao giờ thông báo với gia đình hai bên.

– Anh đã nói với mẹ rồi, còn ba mẹ vợ thì cuối tuần này về thăm, anh sẽ nói chuyện với họ được không?

– Dạ, vậy cũng được.

– Em có muốn ăn gì không, anh đưa em đi ăn, dạo này em ốm lắm rồi đó.

– Thôi, em không đói, chúng ta về nhà đi anh.

Quốc Thiên gật đầu và lái xe về nhà.
…….

Sau một tuần làm việc và chuẩn bị cho đám cưới, hôm nay Diệu Nhi và Quốc Thiên quyết định về thăm ba mẹ. Khi đến nhà, họ bất ngờ khi thấy một người thanh niên ra khỏi nhà, tạo nên sự ngạc nhiên đối với cả hai.

Bài viết liên quan