Tình cũ chương 36 | Người đàn ông quen thuộc

06/01/2024 Tác giả: Hà Phong 37

Anh ta không phản ứng và cúi xuống nhặt Gấu từ tay Thảo Như, chuyển cho Thanh Nhàn trước khi kéo cô ta vào phòng và đóng cửa. Gấu bị giành, thất thanh khóc, và Thanh Nhàn không hài lòng:

– Mày có thể im đi, đừng khóc lóc ầm ĩ.

Thậm chí, Gấu không chỉ không ngừng khóc mà còn to hơn. Bà Linh, nhìn thấy điều này, mang bình sữa và đưa cho Thanh Nhàn để Gấu uống. Mặc dù bà đã thương Gấu từ khi bé, nhưng sự tàn nhẫn của cô khiến bà không thể chấp nhận.

Sau khi Thanh Nhàn cho Gấu uống nửa bình sữa, mẹ chồng cô gọi về, cô đưa Gấu cho mẹ và nhanh chóng trở về nhà chồng. Bà Linh nhìn Gấu nằm trong tay, chỉ biết thở dài, nhận ra đây có lẽ là hậu quả của quyết định hỗ trợ Diệu Nhi và không chấp nhận Hoàng Sơn.

Trong phòng, Hoàng Sơn bóp cổ Thảo Như, đẩy cô vào tường và tát:

– Nói đi, thằng Gấu là con của ai.

Thảo Như, đau đớn, cố gắng giải tay Hoàng Sơn nhưng không thành. Cô trả lời giọng nói ngắt ngừng:

– Anh… buông tay… Gấu là con anh…

– Giấy tờ rõ ràng như thế mà còn cãi, đồ chó. Kể nhanh, từ khi nào mày phản bội tao.

Thảo Như, không giải tay được, quyết định cắn mạnh vào tay Hoàng Sơn, khiến anh ta buông ra. Cơ hội mở cửa được, Thảo Như cố gắng rời đi, nhưng cửa đã bị khoá.

Hoàng Sơn, bị cắn, nắm tóc cô kéo lại và đòi:

– Dám cắn tao, hôm nay tao sẽ dạy mày một bài học.

Hoàng Sơn liên tục đánh Thảo Như, cô kêu lên đau đớn, van xin nhưng anh ta không thèm để ý. Bà Linh, lo sợ, cố gắng mở cửa:

– Sơn, mở cửa ra. Hãy giải quyết đi, đừng làm chuyện đó.

Hoàng Sơn, mất lý trí, vừa đánh vừa hét:

– Mày chết đi, con chó.

– Mẹ ơi, cứu con…

Bà Linh nghe thấy tiếng la hét và đánh, ôm Gấu và mở cửa bằng chìa khóa dự phòng. Sau khi đẩy Hoàng Sơn ra, bà nói:

– Con mau rời khỏi nhà tôi, đừng để tôi thấy mày ở đây nữa.

Thảo Như, nhìn bà Linh với ánh mắt đầy hận thù, nói:

– Bà đã thấy hậu quả của quyết định của bà chưa, tất cả đều là do mẹ của con đấy.

– Hậu quả của việc cô lừa dối gia đình tôi. Hãy thu dọn đồ đạc và rời đi ngay.

Thảo Như không nói một lời nào, nhưng cô cố gắng đứng dậy để thu dọn quần áo của cả hai mẹ con, bỏ vào vali và lấy số tiền có được để đặt vào túi. Bà Linh cũng vào phòng, ôm Gấu và đưa cho Thảo Như trước khi quay trở lại phòng. Trước khi rời đi, Thảo Như lên tiếng:

– Bà và gia đình bà đã gây nghiệp, sẽ phải trả giá thôi. Tôi cầu cho gia đình bà mãi mãi tuyệt vời, không một ngày nào yên bình.

Nói xong, cô cười lớn, ôm Gấu và bắt taxi rời đi. Trong chuyến đi, Thảo Như ôm Gấu và không giữ được nước mắt, cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải đối mặt với tình huống như vậy. Nhìn xung quanh, Thảo Như không biết phải đi đâu. Với mình là dễ, nhưng với Gấu, cô không thể để đứa con bé bỏng của mình phải chịu đau khổ.

Thấy biển cho thuê phòng trọ, cô nhớ đến lúc trước khi chuyển đi đã dặn chủ trọ để phòng lại. Cô yêu cầu tài xế lái xe đưa đến đó. Khi đến nơi, cô trả tiền và ôm Gấu, kéo theo vali đi vào bên trong.

Bà Hai, chủ trọ, đang thu tiền phòng, nhìn thấy Thảo Như ôm Gấu bước vào, bà hỏi:

– Cô gái, cô đang tìm phòng trọ à, sao lại vào đây vậy?

Thảo Như cúi mặt, nhưng nghe giọng nói của bà Hai, cô ngẩng đầu lên. Như tìm được người giúp đỡ, cô khóc, gỡ khẩu trang và nói:

– Tôi là Thảo Như đây, bà Hai.

Bà Hai nhìn Thảo Như và trở nên kinh ngạc, bà hỏi:

– Trời ơi, con bị ai đánh mà mặt mũi nó thế này chứ.

– Chồng con đánh đó bà Hai ơi. Tôi bận chăm sóc con nhỏ, chồng con lại có bồ. Về nhà không quan tâm đến con, nghe lời bồ và đánh con. Tôi không chịu nổi nên mới rời đi đây bà Hai.

– Trời ơi, sao lại có người chồng như thế. Đứa nhỏ còn bé, nhìn đáng yêu thế này. Con cho đứa nhỏ vào phòng cũ của con đi, bà Hai vẫn chưa cho ai thuê, mau vào đi con để nó không phải nằm nôi như vậy, dễ ốm đấy con. Con nhỏ sức khỏe yếu, dễ bị bệnh lắm, khác người lớn đấy con.

– Dạ con cảm ơn bà Hai.

Bà Hai sau đó mở cửa phòng cho Thảo Như, ngồi nói chuyện và chia sẻ một lúc rồi bà Hai về. Vật dụng từ trước vẫn còn nguyên, Thảo Như mở vali, treo võng cho Gấu ngủ và bắt đầu dọn dẹp để ở.

Hoàng Sơn đến nhà rất muộn, anh ta loạng choạng bước vào nhà. Nhìn thấy nhà tối om, anh ta gọi:

– Con Như đâu, ra đây cho tao.

Bà Linh ở trong phòng nghe thấy tiếng Hoàng Sơn, biết con trai đã về, bà đi ra và bật đèn để trả lời:

– Con Như đã đi rồi. Con tắm rửa đi, mẹ sẽ làm cơm cho ăn.

Hoàng Sơn lắc đầu và bước vào phòng, thấy vậy bà Linh tắt đèn và cũng vào phòng. Anh nằm trên giường và bất ngờ nghĩ về Diệu Nhi, vì vậy anh lấy điện thoại từ túi ra, thử gọi cô nhưng không thành công. Tức giận, anh quăng điện thoại vào tường rồi nằm xuống ngủ.

Hôm nay, trường tổ chức lễ tổng kết năm học và khen thưởng cho học sinh. Quốc Thiên, được mời đến nhờ đóng góp, tham gia cùng Diệu Nhi. Cô mặc chiếc áo dài trắng, với họa tiết hoa sen trên áo làm nổi bật vẻ đẹp của cô, khiến mọi người đều khen ngợi. Sau buổi lễ, Quốc Thiên và Diệu Nhi gặp thầy hiệu trưởng để thảo luận về việc xây dựng lại trường. Thầy hiệu trưởng thông báo rằng sẽ bắt đầu thi công trong tuần này để kịp thời gian cho năm học mới. Quốc Thiên đồng ý và cho biết trợ lý của anh sẽ đến giám sát, sau đó anh và Diệu Nhi về nhà.

Trên đường về, Quốc Thiên đề xuất:

– Bây giờ năm học kết thúc, vợ đã không còn bận rộn nữa, chúng ta đi hưởng tuần trăng mật được chưa?

– Dạ, em cũng đang nghĩ về việc đó. Anh có thấy đi Đà Lạt mùa này đẹp không? Chúng ta có thể đi Đà Lạt đi anh.

– Chỉ cần vợ thích, anh sẽ đặt vé ngay mai để chuẩn bị đi.

– Nhưng em chưa chuẩn bị gì cả.

Quốc Thiên mỉm cười và nói:

– Không cần chuẩn bị gì đâu, vợ chỉ cần mang thân vợ đi là được, còn chồng sẽ lo tất.

Diệu Nhi nghe thế, bật cười và nói:

– Chồng em đúng là đáng đồng tiền bát gạo thật đấy.

– Đương nhiên, chồng em là Quốc Thiên mà. Bây giờ chúng ta đi mua ít đồ chuẩn bị cho chuyến đi mai nhé.

Diệu Nhi suy nghĩ và trả lời:

– Dạ, em chỉ cần mua ít đồ cá nhân thôi, không cần chuẩn bị gì nhiều đâu anh.

– Vậy để anh đưa đi.

– Dạ.

Sau đó, Quốc Thiên đưa Diệu Nhi đến trung tâm thương mại để mua sắm. Trong lúc cô chọn đồ, anh đặt vé máy bay và liên lạc với trợ lý Nam để thông báo về việc thi công xây dựng lại trường và yêu cầu anh ta đến giám sát. Xong mọi việc, anh ngồi đợi cô tại khu vực chờ. Khi Diệu Nhi mua xong, anh thanh toán, đưa cô đi ăn và sau đó họ về nhà để chuẩn bị cho chuyến đi vào sáng mai.

Một tháng trôi qua kể từ khi Thảo Như rời đi, Hoàng Sơn chìm đắm trong men rượu và cờ bạc. Tất cả tiền bạc anh ta kiếm được đều bị đánh cược mất, khiến bà Linh lo lắng không ngớt. Hôm nay, Hoàng Sơn quay về nhà và yêu cầu mẹ:

– Mẹ có tiền không? Cho con mượn 5 triệu.

Bà Linh, đang làm việc nhặt rau, nghe con nói liền trả lời:

– Cả tháng này anh không đưa tôi một xu nào, giờ đòi tiền làm sao được.

– Thì mẹ cho con mượn đi, khi nào có tiền con sẽ trả.

– Bao nhiêu cũng đem đi đánh cược hết, giờ hỏi mẹ làm sao. Һγ Sinh còn chìm đắm trong nợ, mở đòi nợ tôi mãi kia đấy.

Hoàng Sơn rút điếu thuốc ra hút và phun khói trắng nói:

– Không có thì thôi, con đi đây.

Anh ta nói xong và cầm xe chạy đi, bà Linh gọi theo nhưng không được. Bất lực, bà ngồi nhặt rau tiếp và đi nấu ăn.

Hoàng Sơn rời khỏi nhà và nhanh chóng đến nhà lão Tam, một người cho vay nặng lãi, để mượn tiền cho việc đánh bạc. Tuy nhiên, vì đã mượn quá nhiều mà chưa trả, lão Tam từ chối cho anh ta mượn thêm. Sau một thời gian van nài không thành, Hoàng Sơn phải quay về nhà. Trên đường về, điện thoại của anh ta reo lên, anh dừng lại và nhấn nghe:

– Alo, ai đấy?

Người phụ nữ bên kia dây nói:

– Chào anh Sơn, tôi biết anh đang cần tiền trả nợ, phải không?

Hoàng Sơn ngơ ngác không biết đó là ai và làm sao họ biết anh ta đang cần tiền. Tò mò, anh ta hỏi:

– Cô là ai, nói đi.

– Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là tôi muốn gặp anh để bàn một phi vụ. Nếu thành công, anh sẽ nhận được 50 triệu để tiêu vui vẻ.

Người phụ nữ không chờ anh ta trả lời mà tiếp tục:

– Nếu anh muốn có 50 triệu, 5h chiều ngày mai, tại quán cafe A đường K, tôi sẽ chờ anh ở đó.

Nói xong, người phụ nữ tắt máy để Hoàng Sơn không kịp trả lời. Anh ta lại ngơ ngác lần thứ hai và bỏ điện thoại vào túi, quyết định sẽ đến quán cafe vào ngày mai để xem thử có cơ hội nào không.

Trong khi đó, Thảo Như từ khi Thảo Như rời đi, cô ta gửi Gấu đến nhà bà Hai để trông nom, còn chính cô thì vào một quán karaoke làm việc. Do tính lười biếng, cô xin vào quán để phục vụ, và đêm nào trở về phòng cũng trong tình trạng say khướt. Hôm nay, chủ quán thông báo cô và một số người khác phải ăn mặc đẹp để tiếp đón một đoàn khách lớn. Thảo Như nghĩ rằng đoàn khách có lẽ là những người quan trọng, vì vậy cô chăm sóc cho bản thân mình trở nên hấp dẫn hơn để thu hút sự chú ý. Đúng 7 giờ, đoàn khách đến, và cô cùng một số người khác đứng ra tiếp đón. Thảo Như chọn một người đàn ông khoảng 40 tuổi ngồi cùng. Trong bóng đèn mờ, cô nhận ra người đó rất quen, giống như đã gặp ở đâu đó. Tò mò, cô không kìm được và hỏi:

– Chào anh, em là Thảo Như, rất vui được ngồi cùng bàn và phục vụ anh ạ. Cho em xin tên anh để em tiện xưng hô ạ.

Cô nói và đưa ly bia cho người đàn ông. Cô cố ý ngồi gần, vươn người để đôi bầu ngực của mình chạm vào người đàn ông. Người đàn ông nghiêng đầu khi nhận ly bia, làm Thảo Như ngạc nhiên vì…

Bài viết liên quan