Tình cũ chương 43 | Quả báo ập tới

10/01/2024 Tác giả: Hà Phong 253

Thùy An hôm nay có hẹn đi chơi với một đại gia, nên đã thay quần áo và trang điểm. Khi mở cửa, cô bất ngờ gặp mẹ nuôi đang đứng đó và nói:

– Có chuyện gì mà mẹ đứng đây mà không gọi con vậy, làm con giật mình.

Bà Mai nhìn quần áo và trang điểm của Thùy An, hỏi:

– Cả tuần nay con đi chơi phải không An?

Thùy An khó chịu trả lời:

– Con đi làm mà mẹ, hôm nay chỗ làm có tiệc nên con mới ăn mặc vậy thôi.

– Uhm, vậy con đi đi không muộn.

– Dạ. Vậy con đi đây ạ.

Thùy An nhớ chưa lấy túi, quay vào phòng lấy. Trong khi đó, Quốc Thiên, Diệu Nhi, trợ lý Nam và Hoàng Sơn đang đứng trước cửa. Quốc Thiên mở cửa, cả bốn người vào. Bà Mai quay lại và ngạc nhiên khi thấy họ, rồi hỏi:

– Con dẫn nhóm này đến đây làm gì vậy Thiên?

Quốc Thiên trả lời:

– Con dẫn họ đến để làm rõ mọi chuyện mẹ ạ.

Thùy An mở cửa phòng, túi hành lý ҳάch trong tay, nhìn thấy Quốc Thiên, cô vui mừng định đi lại nhưng bất ngờ thấy Hoàng Sơn đứng cạnh. Cô đứng bất động, trố mắt nhìn Hoàng Sơn không tin. Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và hỏi:

– Anh Thiên, anh mới qua chơi à, còn đây không phải chồng cũ của Diệu Nhi sao.

Quốc Thiên trả lời:

– Con dẫn họ đến đây để làm rõ mọi chuyện thôi mẹ.

Thùy An, mặc dù lo sợ nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh và nói:

– Anh nói linh tinh gì đấy, tôi không quen anh, đừng có nói như thế. Tránh ra đừng có lại gần tôi.

Bà Mai không hiểu, nhưng thấy Hoàng Sơn nói, bà hỏi:

– Anh ta làm sao biết tên con vậy?

Thùy An lắc đầu nói:

– Con không biết làm sao anh ta biết tên con.

Hoàng Sơn lại tiến đến và nói:

– Cô mới là người gây ra mọi chuyện, giờ muốn trốn tránh nên nói không biết tôi.

– Anh nói vớ vẩn gì đấy, tôi không quen biết anh, đừng có nhận vơ như thế. Mà anh tránh ra đừng có lại gần tôi.

Bà Mai ngơ ngác, nhưng thấy Hoàng Sơn nói thế, bà quát:

– Anh nói linh tinh gì đấy, đừng có nghĩ nói thế để gỡ rối cho anh và Diệu Nhi.

Thùy An thấy mẹ nuôi nói vậy, liền nói:

– Đúng rồi đó mẹ, chắc anh ta đến đây mục đích chỉ để nói chị Diệu Nhi không có lỗi thôi, nhưng sợ mẹ không tin nên mới gọi tên con rồi nói xạo bậy đó.

Hoàng Sơn nghe thế tức giận, Ϧóþ cằm Thùy An và nói:

– Cô đúng là tráo trở thật đấy, đã thuê tôi hại Diệu Nhi không muốn trả tiền nên nhờ bọn sát thủ giết tôi, giờ lại còn nói không biết tôi.

– Mẹ… mẹ… ơi… cứu con.

Bà Mai và mọi người bất ngờ khi Hoàng Sơn Ϧóþ cằm Thùy An. Bà định đi lại để gỡ tay anh ta ra, nhưng Quốc Thiên ngăn lại.

Hoàng Sơn nghe tiếng cô ta kêu cứu, càng trở nên điên đảo khi nghĩ về lúc cô ta đã gửi bọn sát thủ để hại mình. Anh ta Ϧóþ mạnh hơn và nói:

– Mày thì cho c.h.ó nó tha cũng không thèm, ở đó mà kêu cứu, nhiều đau đớn lắm chứ không đau bằng việc bị đ.â.m. Giờ tao sẽ cho mày biết cảm giác đau đớn khi bị dao đ.â.m là thế nào.

Thuỳ An nghe thế, cảm thấy Hoàng Sơn đang rất nổi giận và sợ hãï. Cô không ngờ anh ta lại liều lĩnh như vậy.

Diệu Nhi, từ lúc đầu đến giờ chỉ đứng quan sát, từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Cô không ngờ Thuỳ An lại thể hiện sự độc ác như vậy, đặc biệt sau khi lợi dụng Hoàng Sơn. Cô sợ hãï và nép vào người Quốc Thiên.

Quốc Thiên, nhìn thấy Hoàng Sơn càng trở nên Ϧóþ chặt, lên tiếng:

– “Anh hãy buông cô ta ra, đối với loại người như cô ta, nếu không chịu nhận thức thì buông cô ta. Anh giữ thế này chỉ làm bẩn tay mình.”

Hoàng Sơn thấy Quốc Thiên nói đúng, liền buông tay Thuỳ An, đẩy mạnh khiến cô ta lảo đảo và ngã xuống nền.

Quốc Thiên liền đưa ánh mắt qua trợ lý Nam, nhận được sự gật đầu đồng ý. Ngay lập tức, trợ lý Nam mở ti vi và kết nối với điện thoại. Trong chốc lát, hình ảnh của Thuỳ An đã xuất hiện trên màn hình.

Bà Mai, nhìn thấy Thuỳ An và Hoàng Sơn, ngạc nhiên không tưởng. Khi đến đoạn Hoàng Sơn bị đ.â.m, cả người bà run lẩy bẩy vì sợ. Còn Thuỳ An, khi thấy hình ảnh của mình trong tình trạng âm mưu khủng bố Hoàng Sơn, biết không thể chối cãi nữa, nhân lúc mọi người không để ý, cô ta đứng lên để chạy trốn. Nhưng chưa kịp đến cửa, điện thoại của cô ta reo lên, khiến mọi người quay lại phía cô.

Hoàng Sơn thấy cô ta định bỏ trốn, liền đi đến và giữ chặt cô ta lại:

– Cô định bỏ trốn à? Đừng hòng.

Thuỳ An cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi tình huống nhưng không được, cô ta hét lên:

– Buông tôi ra, anh là tên khốn πα̣п, sao không c.h.ế.t đi mà còn quay lại đây hả.

– Đúng là xấu xa ngấm vào máu cô rồi, đến lúc này mà cô vẫn còn mạnh miệng. Cô đợi lên côпg αп mà nói nhé.

Thuỳ An nghe đến côпg αп, cảm thấy run sợ, vằng ra mạnh hơn nhưng sức cô ta, một phụ nữ, không thể sánh kịp với sức của Hoàng Sơn. Cô ta như con thú điên đang đấu tranh giãy giụa.

Quốc Thiên, thấy cô ta như vậy, lên tiếng:

– Thuỳ An, cô đã điên rồi đấy. Mọi chuyện đều do cô gây ra, có làm thì phải chịu trách nhiệm, đừng ở đó kêu la giãy giụa nữa. Lúc làm những việc đó, cô đã nghĩ đến ngày hôm nay chưa.

Thuỳ An nghe Quốc Thiên nói, đưa đôi mắt đầy lệ về phía anh và nói:

– Anh Thiên, trước khi gặp lại chị ta, anh rất thương em, sao bây giờ anh lại đối xử với em như vậy. Em đã làm tất cả vì anh thôi mà. Em không muốn anh bị lừa dối bởi chị ta. Anh đừng quay lưng với em vì họ được không.

– Cô đừng cố chấp nữa, tôi luôn đối xử tốt với cô. Tôi đã cưu mang và xem cô như em gái, nhưng cô không trân trọng mà muốn hại vợ tôi. Tôi đã để cơ hội cho cô đến hôm nay, nhưng cô không nhận ra sai lầm của mình, ngược lại càng trở nên độc ác hơn.

– Em làm tất cả vì yêu anh, không muốn gây tổn thương. Sao anh không nhìn ra bản chất thực sự của nó? Anh không thấy cách nó đối xử với em và mẹ anh sao, mà vẫn bênh nó?

Diệu Nhi, đứng bên cạnh Quốc Thiên, không thể chịu đựng và lên tiếng:

– Cô đừng ngụy biện, tôi chưa bao giờ cư xử không tôn trọng hoặc quá đáng với cô, cũng như với mẹ anh. Cô chỉ muốn giành anh Thiên vì tính cách đố kỵ, không có tình cảm gì đặc biệt.

– Em đóng cửa miệng lại, chị không có tuổi gì mà dạy tôi!

Một cái tát từ bà Mai giáng lên mặt cô Thùy An khiến cô giữ im lặng.

Bà Mai, sau những lời nói của cô Thùy An, đứng dậy và nói:

– Diệu Nhi không có tuổi dạy cô, tôi sẽ làm điều đó. Cô đã làm hại gia đình tôi, đánh mất lòng tin.

Thùy An, cảm thấy mẹ nuôi không bênh vực mình nữa, bắt đầu gọi thảm hại:

– Diệu Nhi, tất cả là tại chị. Mọi người đều quay lưng vì chị. Tôi tiếc là đã không đưa chị và đứa bé ra khỏi đời.

Diệu Nhi, nghe Thùy An nói muốn hại con mình, hoảng sợ, ôm bụng và nói:

– Cô… cô đúng là điên tình, bất chấp đến cả đứa bé trong bụng mà cô cũng muốn hại. Cô không còn là con người.

– Đúng tôi điên, vì bị chị làm tổn thương tất cả mọi thứ. Tôi sẽ không buông tha chị đâu, tất cả mọi thứ chị giành giật, tôi sẽ đòi lại. Chị đợi đấy.

Quốc Thiên, ôm Diệu Nhi vào lòng để làm dịu cô, quay lại nói với Thùy An:

– Cô nghĩ mình còn cơ hội để làm điều đó à?

Lúc này, trợ lý Nam mở cửa cho mấy người cảnh sát vào. Cảnh sát hỏi:

– Ai là Nguyễn Thùy An?

Hoàng Sơn chỉ vào Thùy An và trả lời:

– Chính là cô ta.

Cảnh sát đưa một tờ giấy và nói:

– Mời cô theo chúng tôi về trụ sở để lấy lời khai về vụ án mưu sát anh Lê Hoàng Sơn.

Thùy An giờ đây không còn thái độ kiêu ngạo như trước đó. Cô run rẩy, bấu víu vào mẹ nuôi và van xin:

– Mẹ ơi, cứu con, con không muốn vào tù mẹ ạ.

Bà Mai, đáp lại sự van xin của Thùy An, lên tiếng quyết định:

– Kể từ giây phút tôi biết cô là con người độc ác muốn hại cháu tôi, tôi đã không còn quan hệ gì với cô nữa. Những hành động của cô bây giờ, đến lúc cô phải chịu hậu quả rồi.

Thùy An cảm thấy tuyệt vọng, cô nói tiếp:

– Không mẹ ơi, con xin lỗi vì đã không nghe lời mẹ, yêu anh Thiên mù quáng và làm những chuyện đó. Con nhận sai, mẹ cứu con với mẹ ơi.

Bà Mai, mặc kệ lời xin lỗi của Thùy An, gỡ tay cô ta ra khỏi người mình. Cảnh sát tới áp giải Thùy An, cô ta giãy dụa, la hét, và kêu gọi mẹ nuôi cứu giúp.

 

Bài viết liên quan