Tình cuối chương 11 | Em sẽ đợi

14/01/2024 Tác giả: Hà Phong 68

Đại học Công nghệ thông tin, một trong những trường hàng đầu ở thành phố A, đã tổ chức lễ kỷ niệm hai mươi năm thành lập, thu hút nhiều quan khách tham dự. Chuẩn bị cho sự kiện này đã diễn ra cẩn thận và kỹ lưỡng, kéo dài suốt một tháng. Ngoài giờ học, mọi người đều tập trung vào việc chuẩn bị, từ chào đón khách đến tổ chức hội trại và các tiết mục văn nghệ. Tất cả đều được thực hiện tỉ mỉ và chu đáo. Tường Vi thường xuyên mệt mỏi sau những ngày làm việc nhưng vẫn cố gắng không để mọi thứ trở nên lạc lõng.

Lễ kỷ niệm diễn ra với nhiều tiết mục đặc sắc, đặc biệt là đêm lửa trại tưng bừng với những lời ca, tiếng hát, và những câu chuyện đáng nhớ của các anh chị sắp ra trường. Minh Nhật, một chàng trai điển trai, khi được yêu cầu hát, nhìn thẳng vào Tường Vi và bắt đầu biểu diễn bằng bài “Tình đơn phương.” Giọng hát của anh trầm ấm, truyền đạt đầy tâm trạng. Mọi người hiểu rằng anh dành tình cảm cho Tường Vi, và nhiều người thậm chí chỉ trích Tường Vi chảnh chọe vì không đồng ý yêu Minh Nhật.

Cuộc vui kết thúc với màn uống rượu cần. Tường Vi, mặc dù mệt nhưng bị mọi người giục uống một chút rượu. Cô đứng dậy để cầm lấy cốc nhưng Minh Nhật đã nhanh chóng thay mặt cô và nói:

  • Tường Vi đã mệt, để anh uống thay em! Mọi người reo hò khi nghe lời của Minh Nhật. Tường Vi không muốn anh làm vậy vì cô biết rõ bản thân không thể đáp lại tình cảm của anh. Trước khi cô nói gì, anh đã cầm lấy cốc và nói:
  • Tường Vi, để anh uống thay em. Tường Vi cảm thấy ngần ngại vì tình cảm giữa họ chỉ là anh em, nhưng mọi người không hiểu như vậy. Cô không muốn mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Thấy cô ngần ngại, Minh Nhật nhẹ nhàng gõ vào mũ bảo hiểm của cô và nói:
  • Đừng suy nghĩ nhiều, đi thôi. Nói xong, anh quay đi để Tường Vi còn đưa về nhà. Trong chuyến đi, họ nói chuyện về thành phố A, cuộc sống, và cả sự kiện kỷ niệm. Gần cổng nhà Vi, Minh Nhật nói:
  • Vi, dừng lại gốc cây kia, anh muốn nói chuyện một chút.

Nghĩ đến việc anh Nhật có vẻ có chút say xỉn và đã khuya, Vi cảm thấy hơi ngần ngại khi nói:

  • Anh Nhật, giờ đã khá muộn và anh đã uống nhiều rượu rồi, chắc không nên thêm nữa… Nhật lắc đầu nhẹ:
  • Sức chịu đựng của anh tốt mà, không sao đâu. Em cho anh năm phút thôi nhé! Vi gật đầu và cả hai dừng lại dưới tán cây phượng già, cách nhà Vi một khoảng. Họ ngồi trên chiếc xe máy của Nhật. Anh Nhật bắt đầu mở đầu:
  • Vi, anh sắp tốt nghiệp rồi. Anh đang nghĩ về việc về làm việc cho công ty gia đình hoặc du học để có thêm kinh nghiệm. Em nghĩ sao?

Vi nhìn chằm chằm vào anh:

  • Em không thể biết trước được điều đó ạ! Quyết định cuối cùng là của gia đình anh mà.

Nhật quay đầu nhìn Vi:

  • Em đã viết thư tỏ tình của anh phải không? Vi nhún vai, đưa ánh mắt xuống đất:
  • Anh Nhật, anh xứng đáng có người tốt hơn em đấy! Nhật mỉm cười:
  • Vấn đề không phải ở chất lượng tốt hay không, mà là phù hợp hay không. Trong tình yêu, trái tim là người quyết định chứ không phải là lời nói!

Vi nói nhỏ:

  • Dạ, em nghĩ mình không phù hợp với anh!

Nhật thở dài:

  • Em có phải là… đã có bạn trai chưa?

Vi gật đầu:

  • Dạ…

Nhật bất ngờ:

  • Em đang đùa à? Anh chưa bao giờ thấy em đi với ai, cũng không thấy ai đưa rước em đâu mà.

Vi nhìn lên những ngôi sao trên bầu trời, nói nhẹ nhàng:

  • Vì người đó đang ở nơi khác, không ở thành phố A. Anh ấy là bạn cùng lớp ba với em, tốt nghiệp xong đang đi nghĩa vụ quân sự!

Nhật thắc mắc:

  • Học sinh trường chuyên mà lại không học đại học và đi nghĩa vụ quân sự? Hoặc lại là con cha cháu ông, muốn cho con cọ xát?

Vi mỉm cười:

  • Khó mà giải thích được. Anh ấy là người đặc biệt, thông minh, học giỏi hơn em nhiều. Gia đình có điều kiện, nhưng đừng nghĩ là công tử bột, anh ấy sống nhân ái và bản lĩnh. Chỉ là hai bác muốn anh ấy trải qua nhiều thử thách để tự lập hơn sau này thôi. Em có tình cảm với anh ấy, không phải vì tiền bạc, mà vì tính cách của anh ấy!

Nhật quay mặt về phía Vi. Cô kể về một người đàn ông khác trước mắt anh với sự hứng khởi, và anh Nhật cảm thấy như mình thua rồi. Đặt tay lên vai Vi, Nhật nói:

  • Em là cô gái tốt, em xứng đáng có hạnh phúc. Chắc chắn tình yêu của hai người rất đẹp. Người đàn ông mạnh mẽ sẽ là nguồn động viên vững chắc cho em.

Ánh mắt của Vi tỏa sáng niềm vui:

  • Anh ấy sắp về rồi ạ. Hy vọng chúng em sẽ không lỡ nhau nữa!

Nhật nghe những lời Vi nói mà không mất một từ nào. Khi cô nói về việc “lỡ nhau,” anh thấy điều đó lạ:

  • Lỡ nhau là sao?

Vì cảm thấy không thể đáp lại tình cảm của anh – một người đàn ông tốt với cô trong suốt hai năm qua, cô quyết định nói thẳng suy nghĩ của mình:

  • Thực ra em rất quý mến anh, anh Nhật à! Anh ấy là hot boy trong trường em đấy! Chúng em như oan gia, cãi nhau mỗi khi gặp nhau, nhưng lại nhớ nhau khi xa cách. Em cảm nhận tình cảm của anh ấy, chỉ là chưa thể nói ra. Em sẽ đợi anh ấy nói ra!

Nhật thở hắt ra một cách:

  • Tường Vi, vậy nếu…giả sử thôi, nếu anh ấy không nói ra thì sao?

Vi lắc đầu, ánh mắt chuyển lên cây phượng già:

  • Em sẽ đợi… em sẽ đợi… Bởi vì em không thể đặt ai vào trái tim mình… ngoài anh ấy..

Lời của cô trở thành câu trả lời rõ ràng cho những kỳ vọng của anh. Cô yêu nhưng lại giữ cho mình một tâm hồn cô đơn, không mở lòng với người khác. Dù đã có anh bên cạnh suốt hai năm, nhưng Tường Vi chưa bao giờ thể hiện sự thân mật, và ánh mắt của cô luôn hướng về một người khác. Mối tình này giống như một cuộc rượt đuổi, anh hướng về cô nhưng cô lại hướng về người khác.

Nhìn thấy nét buồn trên khuôn mặt của Minh Nhật, Tường Vi quay lại nhìn anh:

  • Anh Nhật, em biết anh tốt với em. Nhưng thật sự, em không thể dễ dàng mở lòng cho ai khác. Em đã thử đưa mình một cơ hội, nghĩ rằng có thể người ấy sẽ không để ý đến tình cảm của em, nhưng kết quả là em không thể. Anh Nhật, đừng làm em khó xử, được không?

Minh Nhật nhẹ nhàng cười:

  • Vậy là anh thua rồi!

Tường Vi mỉm cười:

  • Không phải, em nghĩ trong tình cảm không có khái niệm thắng thua. Khi trái tim đập vang lên mỗi khi nghĩ về họ, nghe về họ, thậm chí chỉ là suy nghĩ về họ, đó mới là điều quan trọng nhất, đúng không anh?

Thấy ánh mắt thương yêu của Minh Nhật, Tường Vi quay mặt đi và nói:

  • Em không phải là cô gái dễ dàng. Em thẳng thắn, đó là lý do người nào đó mới là người phù hợp với em.

Minh Nhật ngước lên nhìn bầu trời đêm và nói:

  • Vi này, em có thể không cho anh một cơ hội để làm người yêu chính thức của em được không?

Tường Vi cười:

  • Minh Nhật, em không có anh trai, em muốn có một người anh trai chở che. Anh có thể làm anh trai của em không?

Nhật cười nhẹ:

  • Anh hiểu rồi. Nhưng nếu một ngày nào đó, người ấy không quay lại và nhìn em. Khi đó, em có cho anh một cơ hội không?

Tường Vi cảm thấy mơ hồ. Cô dự định nói thẳng với Minh Nhật, nhưng anh cũng rất tinh tế trong chuyện này. Cô nói một cách ái ngại:

  • Khuya rồi, anh về đi, đó là chuyện tương lai, em cần tập trung vào sự nghiệp đã!

Minh Nhật gật đầu:

  • Anh vẫn đợi em, vẫn theo dõi mỗi bước em đi, cho đến khi em thực sự hạnh phúc bên người em yêu. Lúc đó, anh sẽ đi du học, được không?

Tường Vi nghiêng đầu cười:

  • Đó là quyền của anh mà! Nhưng anh mong anh sẽ tôn trọng quyết định của em. Chúng ta không phải là mối quan hệ nam nữ, nên mong anh giữ khoảng cách. Em không muốn khi người ấy trở về lại có những hiểu lầm!

Minh Nhật đồng ý:

  • Được, anh sẽ theo dõi em từ một khoảng cách nhất định. Nhưng anh nói trước, nếu người ấy làm tổn thương em, anh sẽ không để yên đâu! Giờ em vào nhà đi, anh về đây!

Tường Vi tạm biệt Minh Nhật, rồi phóng xe về cổng nhà mình. Bỗng cô nhìn thấy một bó hoa tường vi tinh tế được đặt ngay cổng, ai đã làm điều này với ý tốt thế nhỉ? Nâng niu đóa hoa tường vi xinh xắn, cô không giữ được nụ cười. Khi cô định mở cổng để đưa xe vào, bất ngờ cô nghe một giọng nói:

  • Lâm Tường Vi!
Bài viết liên quan