Tình cuối chương 13 | Tường San có thai

14/01/2024 Tác giả: Hà Phong 64

Vương Thăng nghe ông Doãn Nghiêm chia sẻ, lòng anh đầy ắp suy nghĩ. Những lời bố nói đúng, nhưng tâm trạng của anh lại không được tốt như anh nghĩ. Cuộc sống có lẽ không nên định rõ trước, như người ta thường nói “Nói trước bước không qua”. Vương Thăng đã tưởng tượng về cuộc gặp với Vi trước đây là một kỷ niệm đẹp và đáng nhớ. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều. Có lẽ vì lâu nay Thăng luôn cho rằng Vi sẽ luôn bên cạnh, luôn yêu thương anh. Vi có thể mạnh mẽ và tự tin với mọi người, nhưng trước mặt anh, cô luôn hiền lành và dễ bảo. Đó là thứ kiểu tưởng thường, và Thăng chưa bao giờ nghĩ đến sự xuất hiện của một người thứ ba. Nghĩ đến ánh mắt đan xen giữa họ, Thăng cảm thấy bực mình. Thở dài một cách bực tức, anh quật mạnh tay lên ghế:

  • Bực mình quá!

Mọi người tưởng như anh chỉ nói cho mình nghe, nhưng lời anh vừa lạc quan đã vang lên, ông bố quốc dân không giữ được bình tĩnh:

  • Ê, bực mình đánh nhau với bản thân mình, đánh ghế à? Đánh ghế lại hơn à?

Thăng ngước lên, bố anh bước xuống cầu thang:

  • Hôm nay trời nắng, mẹ con nhức đầu, khó ngủ nên bố xuống pha trà hoa cúc cho mẹ!

Thăng bật cười, bố mẹ anh thực sự là một cặp đôi đẹp, nhưng họ hiểu và trân trọng hạnh phúc của mình hơn sau nhiều biến cố.

  • Ôi, con tưởng chắc mẹ giận lắm nên bố phải giải quyết đó. Sao bố không bảo bà vú pha luôn?

Bố anh nói khi vừa bước vào phòng bếp:

  • Cứ tư tưởng như vậy nên mãi chưa có người yêu đấy!

Thăng vui vẻ cười trước cách nói của bố. Rồi nhớ ra điều gì, anh nói:

  • À, con định tới thành phố C để ôn thi vì cả đám sẽ thi ở đó. Và, còn vài tháng nữa là kỳ thi, con muốn học hành chăm chỉ vì quy chế thi ngày càng có nhiều thay đổi!

Ông Doãn Nghiêm gật đầu:

  • Ừ, tùy con, bố mẹ giờ là người cũ rồi, con thấy đúng thì làm thôi. Vậy con đã tìm hiểu về trường và lớp chưa? Con sẽ sang thành phố C khi nào?

Thăng suy nghĩ một chút:

  • Chắc là khoảng một tuần nữa bố ạ. Trọng và Long đang hoàn tất thủ tục du học. Cả hai cũng sẽ tham gia kỳ thi mặc dù đã có học bổng. Nhưng cần có kết quả thi tại Việt Nam để đủ thủ tục nhập học ạ!

Dừng lại một lúc, Thăng tiếp tục:

  • Chúng con dự định sẽ tới thăm và tặng quà cho những cựu thanh niên xung phong ở huyện Y, vùng ngoại ô. Chúng con đã tiết kiệm từ lâu để mua quà. Đó là những người đã chiến đấu trong cuộc chiến chống Mỹ, nhưng khi hòa bình đến, họ trở thành những người không có gia đình. Vì vậy, tỉnh đã xây dựng một khu tập thể cho họ, nơi họ có thể trồng trọt, chăn nuôi và tiếp tục cuộc sống không hôn nhân, mãi mãi là đồng đội của nhau. Mới đây, chúng con đọc một bài báo về họ, nên quyết định thăm trước khi thi Đại học ạ!

Nghe kế hoạch của con, ông Nghiêm rất hài lòng. Con trai anh đã trưởng thành, vì chàng trai này biết nghĩ đến người khác, nhớ ơn những người đã dành cả tuổi thanh xuân ở chiến trường, đã để lại một phần cơ thể và tuổi trẻ đầy nhiệt huyết. Ông gật đầu:

  • Ừ, làm những điều tốt. Chúng ta hãy sống chân thành từ tâm, cuộc đời sẽ không còn méo mó gì nữa. Còn chuyện kia, con nghĩ sao đây?

Nghe bố đề cập đến tình hình gần đây, Thăng hít thở sâu trước khi nói:

  • Cô ấy đã chuẩn bị bước vào năm thứ ba đại học, trong khi con vẫn chưa là sinh viên. Con nghĩ sau khi có kết quả thi, con sẽ tới gặp cô ấy. Lúc đó, con sẽ thấy mình đủ tư cách hơn, chứ giờ đây con chẳng có gì đặc biệt cả!

Ông Doãn Nghiêm nghiêng đầu hỏi:

  • Con có đủ niềm tin không?

Vương Thăng nhíu mày:

  • Niềm tin gì bố?

Bố anh mỉm cười:

  • Niềm tin vào cô bé và niềm tin vào tình cảm của chính con. Ngày xưa, tình yêu còn chờ đợi qua nhiều khó khăn, nhưng bây giờ cuộc sống đầy cám dỗ, liệu con có đủ niềm tin không?

Thăng gật đầu, giọng chắc nịch:

  • Con tin!

Ông Nghiêm đi lại vỗ vai con trai:

  • Đúng, nếu cuộc sống thiếu niềm tin, sẽ trở nên nhạt nhòa, và nếu tình yêu thiếu niềm tin, nó sẽ mất đi giá trị! Đi ngủ đi, mai con còn phải chuẩn bị cho hành trình lên đường!

Thăng chào bố và bước lên phòng, thực hiện nghi lễ vệ sinh cá nhân trước khi đi ngủ. Trong tâm trạng, anh nghĩ rằng Vi đã tức giận. Nếu anh liên tục đeo bám và gặp cô trong những ngày tới, nó chẳng khác nào thêm dầu vào lửa. Đôi khi, thời gian có thể là một liều thuốc dưỡng tình. Anh hy vọng khi anh đỗ đại học và gặp lại Vi, mọi thứ sẽ thay đổi. Còn chuyện chàng trai đó, với một người như Tường Vi, có lẽ nhiều người sẽ theo đuổi. Một cô gái xinh đẹp, thông minh và tự tin, chắc chắn bây giờ cô sẽ trở thành một sinh viên đầy năng lượng và nhiệt huyết. Bố nói đúng, ba mươi chưa phải là Tết. Vi cũng chỉ xác nhận đó là đàn anh ở khóa trên thôi. Có lẽ, chỉ vì Thăng nói quá mạnh mẽ, nên cô mới trêu chọc anh thôi, phải không? Trên trang cá nhân Facebook của Vi, không có dấu hiệu nào liên quan đến cuộc gặp ban nãy. Vương Thăng chưa từng thấy cô nói về cuộc hẹn hoặc có bất kỳ hình ảnh nào với anh chàng kia. Cho nên, hãy để mọi chuyện diễn ra theo tự nhiên! Thăng nghĩ thế và chìm sâu vào giấc ngủ, sẵn sàng cho những kế hoạch sắp tới…

Trong khi đó, ở một ngôi nhà khác, có một cô gái sau khi vệ sinh cá nhân, không thể nào ngủ được. Nhiều cảm xúc đang hoạt động mạnh mẽ trong tâm trí của Vi. Cô ngồi trên giường, mắt cay đắng nhìn vào màn hình laptop. Cô đang xem lại những hình ảnh của buổi kỷ niệm mà trường vừa đăng tải. Vi cố gắng đẩy những suy nghĩ ra khỏi đầu mình. Hình ảnh Thăng tức giận khi thấy cô ấy đứng với Minh Nhật, làm cô không biết là nên vui hay buồn. Có phải Thăng không muốn cô trò chuyện với người khác, hay là cậu ấy để ý đến cô? Cũng có thể Thăng tức giận vì không thích cách con gái đi về muộn, hoặc cậu ấy đang bực bội về điều gì đó khác mà trút giận lên Vi. Cô không rõ Thăng đang nghĩ gì, cũng như không biết ai là tác giả của đóa hoa tường vi tinh tế. Nhưng có lẽ, cô đã tưởng tượng về ngày Thăng trở về, hai người sẽ thay đổi vì sau hai năm xa cách, cả hai đều đã trưởng thành. Thậm chí cô đã nghĩ sẽ dám mở lời thể hiện tình cảm của mình với Thăng, và rồi cậu ấy sẽ nói gì, cô sẽ vui vẻ chấp nhận. Nhưng khi Thăng trở về, mọi thứ lại biến thành cuộc gặp gỡ đầy cảm xúc và bực tức.

Vi thở dài nhẹ, đóng laptop và nằm xuống. Trái và phải giống như hai cực của một nam châm, hút nhau khi trái, đẩy nhau khi phải. Cô và Vương Thăng có vẻ giống nhau, cùng một tinh thần mạnh mẽ, khiến họ luôn tranh chấp mà không biết sự nhượng bộ là gì.

Kể từ ngày hôm đó, Vi không thấy Vương Thăng tìm kiếm cô nữa. Trái tim cô có chút thất vọng, nhưng sau đó cô nghĩ lại và xua đi cảm giác đó. Mọi mối quan hệ giữa cô và Thăng chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của cô. Có thể đêm đó, anh chỉ vô tình đi qua đây thôi. Nếu Vi không ở trong tâm trí Thăng, thì anh ta làm gì phải tìm kiếm cô. Hè này, cô sẽ tham gia một chuyến tình nguyện ở huyện vùng cao với các sinh viên khác trong khoa. Còn vài ngày nữa thôi, cô sẽ bắt đầu hành trình, tham gia vào các hoạt động năng động của tuổi trẻ, hỗ trợ những người khó khăn hơn, dạy chữ cho trẻ em không có điều kiện đi học, cùng nông dân làm đồng, tham gia xây dựng các công trình thủy lợi… Ý nghĩa của tuổi trẻ và những công việc đó có lẽ sẽ giúp cô quên đi những cảm xúc rối bời từ thời học sinh.

Minh Nhật, mặc dù chuẩn bị tốt nghiệp, vẫn quyết định tham gia chuyến tình nguyện cùng khoa của Tường Vi. Mọi người đều biết anh chàng cao lớn và hiền lành này đang nỗ lực theo đuổi Vi. Nhưng như đã hứa với cô, Nhật luôn giữ khoảng cách, tôn trọng cô mà không bao giờ quá mạnh mẽ như nhiều chàng trai khác. Có lúc Vi tự hỏi tại sao mình không cảm thấy xao lạc trước một chàng trai tốt như Minh Nhật, mà lại mãi theo đuổi bóng hình của một người nói năng gay gắt như Vương Thăng. Nhưng cô biết làm sao, tình yêu không thể ép buộc được. Vì vậy, suốt một tháng, Vi không mở mạng xã hội. Ở nơi này, sóng yên bình, nếu có thời gian rảnh, cô sẽ trèo lên cây để gọi điện về cho bố mẹ và Tường San.

Em gái của cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho một năm học mới tại trường sư phạm mà nó mơ ước ở thành phố C đông đúc. San chọn thành phố C không chỉ vì nơi đó phát triển hơn, mà còn vì nhà và công việc của Trí Văn ở đó, nơi hai người có thể gặp nhau dễ dàng hơn. Vi và bố mẹ đều tôn trọng quyết định đó và hoàn toàn tin tưởng vào Tường San. Nhưng gần đây, mỗi khi gọi về nhà, bé San luôn trả lời ậm ờ, nói chuyện khó hiểu. Không biết có chuyện gì, đôi khi Vi tò mò hỏi, nhưng em bé lại luôn cho rằng mình ổn. Em gái cô vô cùng ngoan, dịu dàng và nữ tính, khiến Vi không phải lo lắng. Người yêu của nó cũng chín chắn, đàng hoàng và thể hiện sự ổn định với San, nên rất gần gũi với gia đình cô, mặc dù cần phải đợi đến khi San học xong Đại học, và bố cô cũng khá nghiêm túc. Có thể nói, Tường San đang có một cuộc sống yên bình, mọi thứ đều thuận lợi với cô bé. Vi vui mừng vì điều đó. Ít nhất, cô em gái có hình dáng giống mình luôn làm mọi thứ thuận lợi, dù mới mười tám tuổi nhưng bé San đã có vẻ người lớn, chỉn chu trong mọi việc. Nhiều khi bố mẹ còn yên tâm hơn cả với San so với chị của cô.

Một tháng sau…

Vi hạnh phúc trở về, làn da trắng trẻo sau thời gian đi tình nguyện khiến bố cô không giữ được sự bất ngờ:

  • Mẹ ơi, sao con thấy nhận biết dễ nhỉ? Bé San học hành cật lực, có vẻ xanh xao một chút, nhưng vẫn giữ được làn da trắng. Còn con, mình trông sao thế này… Vi nhếch môi:
  • Bố muốn nói con xấu đúng không? Hi hi, một tháng nữa mới bắt đầu năm học mới, con sẽ ở nhà đọc sách và nấu ăn, sẽ trắng xinh ngay thôi!

Cả gia đình cười vui vẻ. Sau bữa tối, Vi và em gái dọn dẹp rồi lên phòng. Trước đó, hai chị em vẫn ở chung một phòng. Tuy nhiên, bố sắp sửa ngăn tầng dưới thêm một phòng để hỗ trợ việc học tập của cả Tường Vi và Tường San. Khi em gái cô mới lên đến phòng, bất ngờ em lao vào nhà vệ sinh và nôn thốc tháo. Vi hoảng hốt chạy theo:

  • Bé San, sao thế? Em bị khó chịu ở đâu vậy? Vỗ vỗ lưng em, chờ cho San nôn hết, Vi mới nhìn kỹ. Cô giật mình khi nhận ra Tường San xanh xao hẳn, gầy sọp đi. Em học giỏi, không thể nào ôn thi mệt mỏi đến mức này? Và hơn nữa, em biết kết quả đỗ đại học từ cách đây một tháng rưỡi rồi mà, chẳng lẽ mới thi xong? Trước khi Vi đi tình nguyện, San vẫn khỏe mạnh, rạng rỡ, làm sao một tháng sau mà trông nó nhợp nhơ như thế? Vi lo lắng:
  • Bé San, mai chị sẽ đưa em đi khám nhé! Tường San lắc đầu, hai dòng nước mắt rơi trên khuôn mặt xinh đẹp:
  • Chị Hai, không cần đâu… em… Vi nhíu mày:
  • Làm sao? Thôi, ngồi giường cái đã! Cô giúp San ngồi xuống giường rồi vuốt nhẹ tóc của em, dày vào trán:
  • Bình tĩnh, chuyện gì xảy ra, em từ từ kể chị nghe! Tường San ngước mắt nhìn chị rồi bật khóc nức nở:
  • Chị Hai, em sai rồi. Em không biết làm sao đối mặt với bố mẹ đây???? Chưa bao giờ Vi thấy Tường San tồi tệ như vậy. Cô vỗ về lưng em và nói:
  • Bé San, mọi vấn đề đều có thể giải quyết được hết. Hãy kể chị nghe xem sao. San nhìn chị, đôi mắt đã sưng mọng:
  • Chị ơi… em… em… có thai rồi…
Bài viết liên quan