Tình cuối chương 16 | Tình thân

15/01/2024 Tác giả: Hà Phong 84

Cuộc trò chuyện tiếp tục khi ông Lương Trí Viễn, bố của Trí Văn, thể hiện sự quan tâm đặc biệt đối với cuộc sống gia đình Tường Vi. Trong khi nghe hai cô bé kể chuyện, ông Viễn và bà Hiền không ngừng cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy niềm vui. Trước khi Ngọc Huyền, em gái của Trí Văn, mời mọi người vào ăn cơm, ông Viễn không ngần ngại nhìn về phía vợ:

– Đúng là duyên lành em nhỉ? Hai gia đình hợp nhất không chỉ trong cuộc sống hàng ngày mà còn kết hợp kinh doanh, hai đứa lấy nhau thế thì còn gì bằng!

Sau bữa cơm trưa vui vẻ, Trí Văn đưa Tường Vi và Tường San vào một căn phòng dành cho khách. Nói lên niềm vui, Văn nói:

– Hai chị em nghỉ ngơi nhé! Mọi thứ đã ổn, đừng lo mà ảnh hưởng đến sức khỏe!

Tường Vi gật đầu và mỉm cười, nhưng thực tế là cô vẫn lo lắng về cuộc trò chuyện sắp tới với bố mẹ. Cô chưa bao giờ nói dối với họ, và việc phải nói sự thật với bố mẹ về lễ rước dâu của em gái khiến cô cảm thấy áp lực. Vi chưa có người yêu, nhưng nếu có ý định kết hôn, cô sẽ không ngần ngại tiết lộ sự thật để giúp em gái vừa lấy chồng vừa theo học.

Tường San đặt ra câu hỏi, cắt đứt dòng suy nghĩ của Tường Vi:

– Chị Hai, làm thế có ổn không chị? Em nghĩ để bố tin như thế này không hề đơn giản chị ạ!

Tuy lòng rối bời, nhưng Tường Vi vẫn cố giữ bình tĩnh và trấn an em:

– Không sao đâu, có chị lo đây rồi. Đừng để cháu của chị buồn! Chiều nay, chị và em đi dạo, vui vẻ thôi. Mọi chuyện ổn rồi, đừng lo!
Tường San vẫn đau đầu không hiểu tại sao chị mình lại có sự quyết định đầy mạo hiểm như vậy! Nếu bố biết được, không ai dám đoán trước được hậu quả sẽ thế nào. Tuy nhiên, cô bé nhận ra rằng chị đã hy sinh vì tình cảm gia đình, và theo cuộc thảo luận của mọi người, có lẽ khi nào cô trở nên mạnh mẽ hơn, cô sẽ chia sẻ sự thật với bố mẹ.

Chiều hôm đó, Trí Văn quyết định nghỉ làm để dành thời gian đưa hai chị em đi dạo và mua sắm. Tuy nhiên, phần lớn thời gian được dành để sửa sang cho Tường Vi và chỉnh tóc cho Tường San. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng với sự hỗ trợ của Trí Văn. Khi hai chị em xuất hiện sau những chỉnh sửa, Trí Văn và bố mẹ anh không khỏi ngạc nhiên. Anh cười nói:

Ôi trời, quen với bé San nên nếu không thì chả biết ai là ai luôn!
Bố mẹ Trí Văn cũng ngỡ ngàng và bày tỏ sự kinh ngạc:

Hai đứa xin đi chơi mà thế này sao? Khổ thân! Được rồi, vào ăn cơm tối đi!
Sau bữa tối, mẹ Trí Văn nhẹ nhàng hỏi:

Tường Vi, hai chị em có kế hoạch đi chơi ở đâu nữa không?
Vi mỉm cười:

Dạ, ngày mai cháu sẽ hướng dẫn em San một số thói quen của cháu, rồi sáng ngày kia chúng cháu xin phép về ạ!
Bà Phan Hiền nhìn Tường Vi và nói:

À, bác hiểu rồi, nhưng hai chị em có ý định đi ô tô về à?
Vi gật đầu:

Dạ vâng ạ!
Mẹ Trí Văn đặt tay lên bàn tay của Vi và nói:

Ngày mai hai chị em cứ đi dạo, thói quen của cháu, Tường San chắc cũng biết rồi. Hai đứa gần nhau thế này cơ mà! Vả lại, hai con còn ở nhà mấy đâu, cưới hỏi xong sẽ cùng nhau đến thành phố C luôn mà! Ngày kia hai bác và Trí Văn sẽ về nhà cháu ở đó!
Tường Vi trở mặt:

Sao cơ ạ? Hai bác về nhà cháu luôn ạ? Nhưng cháu… chưa nói chuyện với bố mẹ… không biết …
Mẹ Văn lắc đầu:

Không sao, gia đình bác không để cháu chịu đựng một mình, cũng không để hình ảnh cháu bị ảnh hưởng trong mắt bố mẹ và mọi người. Yên tâm đi, sẽ ổn thôi!
Tường Vi chẳng còn cách nào khác, cảm giác như đã chấp nhận bước vào một cuộc gặp gỡ không thể lường trước, và đành thuận theo vận mệnh:

Dạ để cháu gọi về báo trước với bố mẹ ạ!
Bà Hiền xua tay:

À, cái đó cứ để Trí Văn làm. Nó muốn có vợ đẹp con khôn thì tự xử lý lấy!
Tường Vi chỉ “dạ” một tiếng rồi ôm một mớ lo lắng trong lòng. Cô không thể tưởng tượng được cuộc gặp gỡ sắp tới sẽ diễn ra như thế nào, và phản ứng của bố mẹ cô khi biết tin này sẽ ra sao…

Cả ngày hôm sau, Tường Vi dành thời gian hướng dẫn cho Tường San cách đi đứng mạnh mẽ hơn, cùng với lối nói rõ ràng và giọng điệu không nhẹ nhàng như Tường San. Khi Tường San đảm nhận vai “chị Vi đang có bầu,” cô thể hiện khá thành công. Tường Vi an ủi em:

– Không sao đâu bé San, đừng lo, có chị đây rồi. Chúng ta ít xuất hiện một lần thì không sao cả. Chắc cũng sắp cưới rồi, phải cưới trước khi nhập học chứ? Bé San cứ khỏe mạnh, vui vẻ để làm cô dâu xinh đẹp nhé!

Sáng ngày cuối cùng ở thành phố C, hai chị em thức dậy sớm, hồi hộp và lo lắng trước cuộc gặp gỡ sắp tới. Gia đình Trí Văn đã sẵn sàng với vé máy bay đặt trước. Mặc dù đây là lần đầu đi máy bay, nhưng lo lắng càng trở nên nổi lên trong tâm trạng của hai chị em. Ngược lại, gia đình Trí Văn rất hạnh phúc và thư giãn. Bà Hiền vuốt mái tóc ngắn của Tường San:

– Yên tâm, có bố mẹ đây rồi!

Đi máy bay chỉ mất ba mươi phút, và thành phố A đã chào đón họ. Trên chiếc taxi, khi nhìn thấy giỏ quà chuẩn bị cẩn thận của gia đình Trí Văn, Tường Vi cảm thấy nặng trĩu trong lòng, không biết sẽ đối mặt với bố mẹ như thế nào.

Được Trí Văn thông báo trước, bố mẹ Tường Vi đã nghỉ làm ở nhà và chuẩn bị sẵn sàng đón tiếp. Họ hiểu rằng khi gia đình Trí Văn đến, tâm điểm sẽ là tình cảm của Văn và Tường San, nên họ ăn mặc lịch sự và trên bàn đã được sắp đặt một đĩa trái cây. Khi mọi người bước vào phòng khách và chào hỏi sau sự giới thiệu của Trí Văn, Tường Vi chú ý thấy bố của Văn nhìn mình tủm tỉm cười. Ngược lại, ông Tường Dĩnh chỉ nhìn thoáng qua và có vẻ không để ý kỹ ánh nhìn của bố Trí Văn, khiến cho ông không nhận ra cảnh tượng kỳ diệu đang diễn ra. Khi hai gia đình đã ngồi xuống, ông Viễn bất ngờ cười:

– Tường Dĩnh, tôi già quá nên cậu nhận không ra sao?

Lúc đó, không chỉ bố của Tường Vi mà cả chị em cô cũng ngạc nhiên không kém. Gia đình Trí Văn duy trì nụ cười hiền lành như thế từ khi ở thành phố C. Bố của Vi nghe vậy vội nhìn kỹ khuôn mặt của ông Trí Viễn và giọng như nghẹn ngào:

– Viễn! Lương Trí Viễn! Trời ơi!

Hai ông bố ôm chặt lấy nhau, vỗ vai nhau, dòng nước mắt lăn ra. Tường Vi vẫn chưa hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, chỉ đứng đó mê mải nhìn hai người đàn ông trước mặt.

Một lúc sau, khi họ buông nhau ra và lau giọt nước mắt xúc động, bố Vi nói:

– Cậu đi đâu mà ngày xưa tôi tìm mãi, đã bảo phải cưới chung một ngày, sau này con cái lấy nhau rồi mà bỗng lặn mất tăm!

Ông Viễn cười mà khóe mắt rưng rưng:

– Tôi đến thành phố C rồi gặp Phan Hiền, cả hai làm thuê cùng nhau trong một công trình xây dựng, rồi yêu nhau và lấy nhau. Hồi đó tôi bị cướp mất hành lý, mất luôn số điện thoại của cậu, sau này khá lên, hai lần tôi về thành phố A dò hỏi mà không tìm được cậu!

Vi và San hết nhìn nhau rồi lại nhìn bố. Nãy giờ, ông vẫn chưa nhận ra sự giống nhau đến kỳ lạ của hai đứa con sau khi chỉnh sửa. Lúc này, không khí vẫn đầy xúc động, ông nói:

– Bất ngờ quá, gia đình Trí Văn chắc đã biết chuyện rồi. Nhưng bố muốn giải thích cho mẹ và các con. Bố của chúng tôi, tức là hai ông nội của mấy đứa nhỏ này là bạn chiến đấu trong kháng chiến, vào sinh ra tử có nhau. Họ đã hứa hẹn nếu có con trai con gái thì kết tình thông gia. Nhưng họ lại chỉ sinh được toàn con trai chứ không có con gái. Bố của Viễn đã đỡ đạn cho bố tôi và hi sinh. Hòa bình lập lại, bố tôi tìm đến nhà Viễn kết tình thân, Viễn gọi bố tôi là ba nuôi. Chúng tôi là những đứa trẻ sinh ra trong bom đạn và thân nhau từ khi hòa bình lập lại.

Bố của Trí Văn tiếp lời:

– Ngày đó, tôi rất nghèo, rồi mẹ tôi mất, sau đó bố của Tường Dĩnh cũng qua đời. Chúng tôi tạm biệt nhau vì tôi tới thành phố C kiếm sống, nhưng rồi sau đó bị cướp sạch hành lý nên mất liên lạc với Dĩnh. Bao nhiêu năm trôi qua, nay Trí Văn gần ba mươi tuổi rồi. Đấy là duyên trời, cuối cùng con của chúng tôi lại yêu nhau…

Khuôn mặt hai người mẹ cũng đẫm nước mắt, chị em Vi cũng xúc động, ngạc nhiên đến ngỡ ngàng. Thảo nào khi nghe cô kể về gia đình mình, bố Trí Văn lại tỏ ra vui mừng đến thế. Vậy mà hai bác giấu nhẹm đi chuyện ấy cho tới giờ phút này. Tiếng bố cô vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Vi:

– Ừ, hai đứa yêu thương nhau, tôi biết . Nhưng bé San mới đỗ đại học. Lúc đầu tôi cũng ngờ ngợ khi nhìn Trí Văn nhưng chưa đủ độ thân thiết để hỏi, chỉ biết gia đình kinh doanh vật liệu xây dựng, nào hỏi tên bố mẹ đâu? Thấy Văn nó quyết tâm chờ đợi con bé, tôi cũng yên tâm. Thời đại bây giờ yêu nhau phức tạp, đâu như tụi mình ngày trước. Biết vậy, cứ đợi chờ là hạnh phúc các con nhỉ? Nền tảng tình cảm hai gia đình vậy là quá tốt rồi…

Bốn năm, phải, nếu như không có sự cố bầu bí kia thì mọi việc sẽ ổn hơn. Vi đang định mở lời thì mẹ Trí Văn mỉm cười:

– Anh Tường Dĩnh nói phải, vậy là hai gia đình mình có duyên thông gia rồi, nhưng hôm nay gia đình em tới đây để bàn một việc với anh chị. Người ta nói “cưới vợ phải cưới liền tay”. Có lẽ vì thế mà Trí Văn nóng vội muốn hỏi cưới em San. Dĩ nhiên là gia đình em vẫn để cháu tự do học tập thành tài.

Ông Dĩnh ngạc nhiên:

– Ồ, sao vội vàng vậy con? Bé San nó ngoan, con đừng lo lắng. Giờ mới mười tám tuổi, con đường học vẫn còn dài, chưa cần cưới gấp đâu. Nếu có chuyện gì, cứ bảo anh, chắc chắn sẽ giúp đỡ.

Mẹ Trí Văn vẫn giữ giọng nhẹ nhàng:

– Dạ, anh nói đúng ạ. Các con cần tập trung vào học tập và sự nghiệp trước. Nhưng thật sự, việc hai cháu nhanh chóng quyết định làm đám cưới là hơi vội vàng. Tường San đã mang thai được bốn tuần rồi, vì thế gia đình em tới đây để thảo luận về việc cưới xin.

Ông Tường Dĩnh chỉ kịp “hả” lên một tiếng, sau đó đưa ánh mắt ngạc nhiên nhìn sang hai con gái. Chỉ trong một giây, ông mở to mắt khi nhận ra sự giống nhau đáng kinh ngạc giữa hai chị em:

– Hai đứa làm gì thế kia?

Bài viết liên quan