Tình cuối chương 18 | Yêu đơn phương

16/01/2024 Tác giả: Hà Phong 44

Mọi người cảm thấy rất nhẹ nhõm sau khi mọi rắc rối đã được giải quyết. Cả Tường San và Tường Vi đều nhẹ lòng. Tuy Tường San vẫn còn một chút lo lắng, nhưng khi thấy Tường Vi tỏ ra bình thường, cô cũng không còn quá lo lắng.

Chỉ còn một tuần nữa, Tường Vi sẽ bắt đầu học. Mọi thủ tục chuyển đến trường mới ở Thành phố C cũng đã hoàn tất. Hai chị em sẽ được học ở cùng một thành phố. Ngược lại, Vương Thăng và các bạn của anh ta sẽ dự kỳ thi Đại học đợt hai do họ không kịp trở về từ quân ngũ ở đợt thứ nhất. Gia đình Trí Văn đã sắp xếp để sau đám cưới, San sẽ nghỉ một thời gian trước khi nhập học. Tuần trăng mật sẽ được tổ chức sau khi con cứng cáp, hoặc sau khi đám cưới chính thức diễn ra ở thành phố A.

Ngày hôm đó, theo kế hoạch ở quê chỉ có bác cả và vợ chồng bác cả lên chung vui. Bố mẹ Tường Vi cũng hạn chế bàn luận vấn đề này vì cô mới bước sang năm học thứ ba Đại học. Ở quê, mặc dù là thời đại mới nhưng việc lấy chồng khi đang đi học vẫn có thể gặp phải những lời dèm pha. Buổi lễ chỉ là nhỏ, mang tiếng là dạm ngõ của Tường Vi, nên càng kín đáo càng tốt.

Gia đình Trí Văn chuẩn bị lễ rất cẩn thận. Số lượng khách đến dạm ngõ không nhiều, nhằm bảo vệ danh dự của gia đình San. Bác cả rất vui mừng khi biết Tường Vi được dạm ngõ, mặc dù trước đây bác là người rất nguyên tắc. Chị Lê, con bác, cũng đã lấy chồng khi đang học Đại học năm cuối và cuộc sống của họ rất ổn định. Bác hiểu rõ nhất về những lời đàm tiếu sau lưng. Nghe ông Tường Dĩnh nói về sự kiện dạm ngõ, vợ chồng bác ngay lập tức lên đường. Bác không hiểu và thắc mắc với ông Dĩnh:

– Sao con bé lại dạm ngõ sớm thế? Hay là giống con Lê nhà này?

Ông Tường Dĩnh nghĩ ngợi một lúc rồi lắc đầu:

– À, không phải anh ạ. Nhà bên kia muốn đăng ký kết hôn và dạm ngõ vì dòng họ nhiều người già, có mấy cụ trên chín mươi tuổi rồi nên họ mới làm thủ tục, để tránh mất vui nếu có vấn đề gì.

Ở quê, bố của Tường Vi nể nhất bác cả và ông rất hiểu tâm trạng của bác lúc này. Vì vậy, để tránh sự chú ý, ông buộc phải nói như vậy. Cũng có một số hàng xóm tò mò hỏi và biết rằng Tường Vi đã tổ chức lễ dạm ngõ vào ngày hôm đó.

Lúc này…
Gia đình Trí Văn đồng lòng cùng nhau mang lễ vật bước vào nhà Tường San. Ai nấy đều bất ngờ khi nhận ra hai khuôn mặt nhỏ xinh, chỉ khác nhau ở chiếc áo dài đỏ của Tường San và chiếc váy trắng của Tường Vi. Phòng khách đã sẵn sàng với hai bàn tiệc được xếp gọn gàng.

Bữa tiệc diễn ra trong không khí vui vẻ. Lễ dạm ngõ diễn ra êm đềm, bác cả rơi vào cảm xúc và không ít lần lau nước mắt khi nhìn thấy hai cô cháu gái trưởng thành và giỏi giang. Buổi lễ, mặc dù ngắn gọn nhưng tràn đầy ấm áp và ý nghĩa, khiến mọi người nhẹ nhõm và hạnh phúc. Sau buổi lễ, gia đình bác cả trở về thành phố trong ngày.

Hôm sau, Tường San và gia đình chuyển đến thành phố C cho lễ cưới lớn. Cuối cùng, Tường San trở thành cô dâu. Những bức ảnh cưới và tấm hình trái tim với tên Trí Văn – Tường San đã làm cho Tường Vi cảm thấy hạnh phúc. Nụ cười trên môi em gái khiến cô chị cảm thấy rất sung sướng.

Sau lễ cưới, bố mẹ ở thành phố C một tuần liền. Họ không chỉ đến để gặp bạn bè mà còn để trở thành “thông gia”. Tuy nhiên, mục đích chính là tìm phòng trọ phù hợp cho Tường Vi và xem xét hai trường học mà cả hai chị em chuẩn bị theo học. Thành phố C sôi động và hối hả hơn Thành phố A, đồng thời cũng phát triển hơn. Dãy trọ của Tường Vi nằm gần nhà Trí Văn, giúp hai chị em thường xuyên gặp nhau. Ngôi nhà ba tầng của gia đình Trí Văn nay có thêm một nàng dâu mới, tạo nên không khí rộn ràng. Mặc dù bố mẹ Văn muốn Tường Vi ở lại nhà, nhưng cô không chấp nhận. Tính cách tự lập và đam mê cá nhân khiến Vi quyết định thuê phòng trọ, điều mà bố mẹ chấp nhận. Trí Văn nhanh chóng tìm cho chị gái vợ một phòng trọ an toàn, gần nhà và được chủ nhà quan tâm. Dãy trọ chỉ có ba phòng, sạch sẽ, và đều là những người đi làm, phù hợp với Tường Vi, một sinh viên. Cô dành thời gian chiều để mua sắm và trang trí phòng trọ mới, tạo nên không gian sống thoải mái và ấm cúng. Sau khi mọi thứ sẵn sàng, Tường Vi đến nhà Trí Văn ăn tối cùng gia đình và bố mẹ của mình. Câu chuyện về lễ cưới tiếp tục được chia sẻ, kèm theo lời dặn dò và sự nhờ vả. Tường Vi sẽ bắt đầu học sớm hơn Tường San, vì cô là sinh viên năm thứ ba, trong khi Tường San là sinh viên năm thứ nhất và sẽ nhập học vào cuối tháng chín, sau khi có đầy đủ hồ sơ và kết quả thi đại học lần thứ hai.

Với thành tích xuất sắc ở trường cũ tại thành phố A, Tường Vi nhanh chóng được bầu chọn làm bí thư lớp khi sang thành phố C. Cô thấy hứng thú với nhịp sống sôi động của sinh viên ở đây, với nhiều hoạt động ngoại khóa và cơ hội làm thêm. Dù bố mẹ tiết kiệm, nhưng vẫn đủ cho cả hai con học. Tường San đã lấy chồng, và gia đình bác Viễn đảm nhận trách nhiệm chăm sóc học tập của cô nên bố mẹ nhẹ gánh, mặc dù ông Dĩnh vẫn khẳng định đó là trách nhiệm của gia đình. Mọi thứ được sắp xếp kỹ lưỡng, và sau đó, bố mẹ Tường Vi trở về thành phố A.

Với tính cách hòa đồng, Tường Vi nhanh chóng hòa nhập với bạn bè mới và sau hai tuần học tập, cô đã có nhiều mối quan hệ mới. Một ngày trên đường về nhà, Vi phát hiện một tờ rơi quảng cáo đã được bỏ vào xe của mình.

Cô mở trang tuyển dụng và thấy một công ty rượu ngoại đang cần nhân viên làm ca tối. Với mong muốn giúp bố mẹ giảm gánh nặng học phí, Vi quyết định đến xin việc. Sau buổi phỏng vấn, cô được người phụ trách dẫn đi tham quan môi trường làm việc. Vi rất hạnh phúc với những dự định mới. Công việc hàng ngày của cô là nhập số lượng rượu bán vào máy tính và tính toán doanh số, công việc này hoàn toàn phù hợp với chuyên ngành công nghệ thông tin của Vi.

Cuộc sống của Tường Vi trôi qua suôn sẻ, với việc đến trường vào ban ngày và làm việc tại văn phòng công ty vào ban đêm. Cô chăm chỉ kiểm tra và xếp đặt hàng, đặc biệt là khi có nhiều đơn đặt hàng vào những thời điểm đông khách. Cô không phải là sinh viên duy nhất tại văn phòng, vẫn có Ngọc Ánh – một sinh viên năm hai khác đến từ Trường Đại học Kinh tế. Cô nói về việc làm việc chăm chỉ để kiếm tiền đi học, và Tường Vi nhanh chóng hiểu biết và làm quen với cô.

Thảo vẫn là người bạn tốt nhất của Vi, và sau mỗi giờ làm căng thẳng, họ thường trò chuyện với nhau về những kỷ niệm vui vẻ từ thời sống ở thành phố A. Vi cũng chia sẻ với Thảo về kế hoạch rủ Ngọc Ánh về ở chung để giảm chi phí, nhưng Ánh từ chối.

Một ngày nọ, khi công việc của Tường Vi gần kết thúc, Ngọc Ánh có việc ở trường, nên cô phải làm thêm phần công việc của cô bé. Trong lúc hết sức tập trung vào công việc, Vi nghe thấy tiếng chào đón từ các đồng nghiệp trong văn phòng. Lo lắng có người kiểm tra nhân viên hay xem xét mẫu rượu mới, Tường Vi tiếp tục làm việc. Tuy nhiên, cô bất ngờ khi nghe gọi tên:
– Tường Vi à? Sao em lại ở đây?
Vi quay mặt ra và ngạc nhiên khi Minh Nhật đứng trước mặt, vẫn giữ phong độ như ngày nào. Cô lẻn mất vài giây trước khi nói:
– Ơ… ơ… anh Nhật!
Minh Nhật, vẫn lịch lãm với áo sơ mi và quần âu, ánh mắt anh ấm áp như mấy tháng trước. Anh giải thích rằng đây là công ty của gia đình anh và anh đến để kiểm tra mẫu rượu. Họ trò chuyện và cô hỏi về sức khỏe của anh. Nhật giải thích rằng anh mới ra trường và ngày càng bận rộn với công việc. Cô mỉm cười và hỏi về việc em làm ở đây. Minh Nhật ngạc nhiên và nói về những lần anh tới nhà mà không gặp được cô, thông tin em chuyển trường và khóa cửa. Cả hai hồi tưởng về quãng thời gian họ không liên lạc được và anh cho biết anh nghĩ rằng mình sẽ không gặp lại cô nữa.

Vi lắc đầu:
– À, sim điện thoại em bị hỏng nên em thay số điện thoại luôn ạ! Bé San học ở đây nên em tới thành phố C và xin vào đây làm bán thời gian được mấy tuần rồi ạ!
Mọi người trong văn phòng nháo nhào:
– Ồ, quen Minh Nhật à?
Cô chỉ biết gật đầu với mọi người. Nhật giải thích:
– Dạ, Vi học cùng trường với em ở thành phố A sau hai khóa. Em trước đây muốn tự lập, thích khám phá nên học ở thành phố A. Nay Vi từ thành phố A lại tới đây học.
Rồi anh quay sang cô:
– Em xong chưa? Em ở đâu?
Vi nhoẻn cười:
– Dạ, khoảng mười phút nữa em xong ạ. Em ở trọ anh ạ. San ở nhà anh em trong họ, vì con bé học sư phạm, tính nhút nhát, em lại hay đi về muộn. Nếu nó ở trọ, em cũng yên tâm nên bố mẹ bảo San đến nhà họ hàng ở.
Cô giấu nhẹm về việc San đã cưới chồng vì Minh Nhật và cô không muốn anh tham gia sâu vào gia đình mình, chỉ muốn duy trì mối quan hệ anh em.

Minh Nhật nghe cô nói rồi đi xem xét thêm mấy loại rượu mới nhập về. Còn Vi cũng nhanh chóng hoàn thành công việc và lấy xe máy về phòng trọ. Ngồi lên xe, cô nghe tiếng nhất vang lên:
– Vi, để anh đi cùng em!
Vẫn là chiếc Exciter, Vi vui vẻ đồng ý đi cùng anh. Đến cổng dãy trọ, Vi chào tạm biệt Minh Nhật:
– Cảm ơn anh Nhật đã đi cùng em nha! Rất vui khi gặp lại anh!
Nhật nhìn Vi – người con gái mà anh đã yêu thương trong hai năm qua. Mấy tháng nay, anh ôn thi và học tập nhiều, nhưng vẫn không thể quên được nụ cười tươi xinh của cô. Anh nói như muốn thổ lộ:
– Vi, gặp lại em, anh rất vui. Đây có phải là duyên không em? Có phải ông trời cho anh một cơ hội nữa không em?

Bài viết liên quan