Tình cuối chương 26 | Tình yêu tuổi học trò

16/01/2024 Tác giả: Hà Phong 60

Lê Minh đồng ý:

– Ừ, tớ cũng thấy ngoại trừ việc Tường Vi gầy hơn một chút, còn nốt ruồi thì… à, không còn thấy nữa! Nhìn như bé San vậy!

Bảo Long cũng tham gia vào:

– Nhưng vấn đề là tại sao Vi lại phải xóa nốt ruồi? Để giống hơn à?

Vương Thăng thở dài:

– Điều đó mới là khó hiểu! Vi thường sống rất giản dị, không quan tâm đến vẻ bề ngoài, chỉ cần sạch sẽ là đủ. Vì vậy, tớ thấy kỳ lạ khi cô ấy lại xóa nốt ruồi để giống Tường San và cưới chồng sớm mà lý do lại không rõ ràng. Nếu nhà chồng có nhiều người lớn tuổi thì cũng có thể đợi, đâu nhất thiết phải kiến tạo hình ảnh như vậy. Chừng nào Vi còn học hai năm, nếu không có em bé hoặc chồng cô ấy áp đặt thì chờ cũng được mà!

Bá Trọng nói nhìn Thăng:

– Mày cũng có vẻ hiểu Vi đấy nhỉ? Mày cứ giữ bình tĩnh, phân tích mọi thứ có thể tốt hơn đấy. Chuyện này mới nảy lên, chưa rõ gì đã lên tiếng, đưa ra cái danh trường chuyên để nói xấu người ta. Chiều nay là Vi đấy, nhưng nếu gặp tao, yêu đương mà mày nói như vậy thì chỉ có ăn đấm thôi! Còn Tường Vi cũng đặc biệt, thế mà lại trở nên hiền lành khi gặp thằng này!

Cả bốn người đồng loạt cười vui vẻ. Bá Trọng vỗ vai Vương Thăng:

– Tớ nghĩ Vi có bí mật gì đó đây!

Thăng nói nhỏ:

– Tớ cũng hy vọng vậy. Vi đã đổi số điện thoại nhưng không muốn dính líu vào thành phố A!

Tám giờ tối hôm sau…

Hôm qua Vi về muộn và cảm thấy mệt mỏi, nên quyết định tắm khuya. Cô tắm bằng nước nóng, nhưng vẫn cảm thấy một cảm giác sốt nóng từ sáng đến giờ. Cô nghĩ có lẽ chỉ là mệt mỏi, nhưng cuối năm, công ty có nhiều công việc, cô muốn đóng góp thêm để mua quà Tết cho bố mẹ, nên cô quyết định đến làm. Mặc dù cô nghĩ có lẽ chỉ là mệt mỏi nhẹ thôi, nhưng vẫn cố gắng đi làm để giảm bớt gánh nặng.

Khi đến văn phòng, cô nghe thấy tiếng của chị Thư:

– Vi! Vi!

Tường Vi đi lại đến bàn làm việc của chị Thư:

– Dạ, chị gọi em ạ? Em lại tiếp tục giao hàng hả chị?

Chị Thư mỉm cười:

– Không, chỉ cần nhìn là biết em sợ những chỗ đó rồi. Hôm qua giao hàng có vấn đề gì không em?

Vi ngạc nhiên:

– Ơ, không ạ! Họ đã chuyển khoản đầy đủ rồi phải không chị? Em và anh tài xế đã kiểm tra rồi mà!

Chị Thư gật đầu:

– Ừ, chị biết mà. Về vấn đề tiền và hàng hóa thì OK rồi! Nhưng sáng nay có một khách ở quán Bar SPRING nói rằng em cãi nhau với họ, và họ yêu cầu em phải xin lỗi.

Vi ngạc nhiên:

– Ơ, em chỉ đến để giao hàng và lên quầy thanh toán thôi, không có cãi nhau với ai cả ạ?

Chị Thư nhìn Vi:

– Chị cũng không biết rõ vì hôm qua em đi cùng với anh tài xế, chị đã hỏi anh ấy nhưng anh ấy cũng không rõ vì sau khi tính tiền thì về ngay. Em có chắc là không nói chuyện với ai không?

Vi nghĩ lại, cô không gặp khó khăn với bất kỳ ai cả. Cô hỏi lại chị Thư:

– Chị ơi, người đó có nói tên không ạ?

Chị Thư thì thì nhẹ nhàng nói:

– Vương Thăng! Chị đã tìm hiểu về anh ta vì chị lo em đụng phải mấy người có tính cách khó chịu, cảm thấy mệt mỏi. Anh ta bằng tuổi em, là con của một gia đình danh giá ở thành phố A, từng nhập ngũ hai năm và hiện đang học đại học Xây dựng ở thành phố C. Người đó có bản lĩnh tốt, gia đình thuộc dạng tử tế. À, em cũng ở thành phố A, có biết anh ta không?

Vi nhẹ nhàng thở dài:

– Dạ, em biết, anh ta và em học cùng cấp ba. Hôm qua em có gặp anh ta và có vài lời cãi vã. Nhưng em không nghĩ anh ta lại như vậy!

Ánh mắt của chị Thư tỏa ra những tia vui mừng:

– Thế thì tốt quá, bạn bè dễ giải quyết hơn. Chị thấy anh ta ăn nói nhã nhặn, lịch sự, chỉ yêu cầu em gọi từ số điện thoại cá nhân của mình và xin lỗi thôi, không đòi hỏi gì thêm. Hoặc có lẽ anh ta thích Tường Vi nên tìm cớ chọc tức em chứ gì? Chị thấy trong mấy câu chuyện ngôn tình cũng thường như vậy đấy. Nam chính yêu nữ chính thì thường hay trêu chọc để cô gái tức giận…

Haizz, chị mới chỉ nghe thấy tiếng chứ chưa kịp nhìn thấy khuôn mặt quyến rũ và phong cách lạnh lùng của anh chàng đẹp trai đó đâu. Vi cũng không muốn “vạch mặt” bạn bè mà, chỉ biết cười:

– Dạ không chị, anh ấy đã có người yêu rồi! Lát em sẽ gọi và xin lỗi một tiếng là được ạ!

Chị Thư rất thoải mái đưa ra một mảnh giấy:

– Ừ, thôi em cố gắng một chút, họ là khách hàng của chúng ta mà! Số điện thoại của anh ấy đây, anh ấy bảo em phải gọi từ số điện thoại cá nhân, kiểu như thế mới thấu được tình ý của em. Nhưng theo chị đoán, anh ta chỉ đùa thôi, chắc không có vấn đề gì đâu!

Vi mỉm cười nhận lấy mảnh giấy và trở về chỗ ngồi, trong khi nghĩ về Vương Thăng với lòng đầy căm phẫn:

– Gã hẹp hòi, đã xúc phạm người khác giờ lại còn giả vờ như vậy, đồ nhà giàu, ích kỷ và độc ác!

Miệng lẩm bẩm, chân tiến lại bàn làm việc của mình. Mỗi nhân viên ở đây đều được sắp xếp trong một không gian nhỏ riêng biệt, có vách ngăn giữa họ và nhân viên khác. Trên bàn làm việc luôn có một chậu hoa nhỏ xinh. Tường Vi nhìn vào bông hoa đẹp để dịu lòng trước khi bắt đầu quá trình gọi điện.

Nhưng cơn sốt trong cơ thể cô ngày càng lan rộng, cảm giác nóng bỏng từ trán lan xuống tay chân. Tường Vi quyết định gọi điện thoại xong, nếu không ổn, cô sẽ xin phép nghỉ. Cô nghĩ có lẽ chỉ là mệt nhẹ thôi, cố gắng đi làm để giảm áp lực. Khi đến cuộc gọi tiếp theo, khi sự kiên nhẫn của Vi đang cạn kiệt, một giọng nói trầm ấm trả lời:

– Alo, đây là Vương Thăng!

Ôi, giá mà anh ta có thể nhẹ nhàng và ấm áp hơn chút, liệu hình tượng soái ca có được giữ nguyên không? Chắc là anh ta không biết đang gọi cho mình là ai nên mới thế. Nhưng thôi, nhiệm vụ của mình là xin lỗi một cách êm đẹp. Vi hít một hơi sâu, cần phải duy trì không khí hòa nhã để không tác động đến công ty. Cô gạt ngay ý nghĩ tiêu cực, tận hưởng một chút ấm áp trong thanh âm và hắng giọng:

– Vâng, chào anh Vương Thăng! Tôi là Lâm Tường Vi, nhân viên văn phòng không chính thức của công ty W. Tôi gọi để xin lỗi anh vì tối hôm qua đã nói những lời không tôn trọng. Mong anh có thể tha thứ cho tôi!

Im lặng. Phía kia đường dây im lặng hẳn mấy chục giây. Có lẽ anh ta chưa từng nghe thấy những lời xin lỗi lịch sự, trang trọng như vậy từ Vi nên có thể đã bất ngờ. Tường Vi nghi ngờ liệu anh ta đang choáng váng hay không. Mà thôi, cô quyết định tiếp tục:

– Anh Vương Thăng, anh có nghe rõ không ạ?

Phía bên kia, giọng nói bình thản phản hồi:

– Ồ, xin lỗi, sóng ở đây yếu quá, phiền cô nói lại được không?

Tường Vi tức giận đến nỗi bầy hàm răng đã nghiến chặt lại, nhưng cuối cùng cô cũng nắn ra một nụ cười, cố hít thở đều để giữ chất giọng bình thường và nhắc nhở câu hỏi của mình. Lần này cô thậm chí thêm một chút thách thức:

– Dạ không biết anh nghe rõ chưa ạ? Có cần tôi nhắc lại không nữa?

Lần đầu tiên, Vi cảm thấy tự hào về bản thân khi suy nghĩ về cách mình đã xử lý tình huống. Cô hả hê nhớ lại gương mặt giật mình của Thăng khi cô nói xong. Có lẽ anh ta đã bị sốc vì sự lịch sự và trang trọng từ Tường Vi.

Sau mấy chục giây, anh ta trả lời bình tĩnh:

– Tôi tạm thời tin cô. Thực sự, tôi không muốn tạo khó khăn cho cô và công ty W. Dù trước đó chúng ta có thể coi nhau như bạn bè, nhưng trong công việc, khách hàng vẫn là Thượng Đế. Hãy rút kinh nghiệm, đừng đụng đến Thượng Đế, hãy biết rõ vai trò của mình!

Cảm giác nhục nhã đang lan tỏa trong cơ thể Tường Vi. Nếu Vương Thăng đang đứng trước mặt, cô chắc chắn sẽ muốn “xé xác” anh ta. Thăng từng nói rằng đây là công việc, nhưng Vi vẫn phải kiểm soát hơi thở và nói:

– Vâng, tôi sẽ rút kinh nghiệm, cảm ơn anh! Chào anh!

Vi muốn tắt máy điện thoại, nhưng lo sợ bị coi là thiếu lễ phép, nên cô quyết định đợi đến khi bên kia tắt trước. Tuy nhiên, đột nhiên, giọng nói quyến rũ của Vương Thăng vang lên:

– Khoan, cô làm ở trụ sở chính của công ty W à?

Tường Vi nhăn mày:

– Xin lỗi, việc này không nằm trong phạm vi của cuộc cãi nhau giữa tôi và anh Thượng Đế tối qua!

Vương Thăng đáp trả:

– Này, tôi không dùng lời của cô để nguyền rủa, chỉ là nếu cô không giữ lời, điều gì đó xấu xa sẽ xảy ra, tôi muốn biết thôi!

Vi hơi thở nặng:

– Tôi không bao giờ bỏ mặc trách nhiệm của mình, nhưng vì công ty, tôi xin trả lời: Tôi làm việc ở văn phòng giới thiệu sản phẩm tại đường M chứ không phải trụ sở chính.

Thăng gật đầu:

– OK!

Hai bên lịch sự chào nhau và tắt máy. Vi cảm thấy căng thẳng và bực bội, nhưng cơ thể lại mệt mỏi đến nỗi cô không thể ngồi dậy để tiếp tục công việc. Cô xem qua đống giấy tờ rồi quyết định nhờ Ngọc Ánh giúp mình và xin phép chị Thư để về nhà nghỉ ngơi. Chị ấy bày tỏ sự quan tâm:

– Sao cô không nghỉ từ sớm, rồi sau đó nghỉ thêm một chút? Giữ gìn sức khỏe nhé!

Vi cười:

– Dạ không sao ạ! Em ngủ một giấc là hết ngay.

Nói xong, cô rời khỏi văn phòng và lấy xe để về phòng trọ. Một chiếc mô tô xuất hiện và vội vã bám theo sau…

Bài viết liên quan