Tình cuối chương 35 | Chuẩn bị ra mắt bố mẹ

19/01/2024 Tác giả: Hà Phong 57

Khi chiếc Exciter đã rời đi, Vi nhẹ nhõm thở phào. Nhưng cô cảm thấy lồng ngực khó chịu, thất vọng và đau lòng. Minh Nhật đã thay đổi đến mức không ngờ như vậy. Vương Thăng đến gần và quan sát Vi:

  • Vi, em có sao không? Em đau chỗ nào không?

Vi lắc đầu:

  • Không anh, em chỉ hơi sốc thôi ạ!

Thăng ôm Vi vào:

  • Không sao cả, mọi thứ đã qua. Có anh ở đây mà.

Vi cảm thấy yếu đuối, hai tay cô run rẩy. Nếu Thăng không quay lại, mọi chuyện sẽ ra sao? Vi không biết phải đối mặt với Thăng thế nào. Những giọt nước mắt rơi xuống gò má của Vi. Cô nói khó khăn:

  • Nếu anh không quay lại… em… em…

Thăng vỗ nhẹ lưng Vi:

  • Nhưng anh đã quay lại, anh sẽ không để em một mình, không để ai làm tổn thương em nữa! Đừng khóc, khóc là xấu đấy!

Bá Trọng nhìn theo chiếc Exciter và hỏi Long:

  • Thôi, có Thăng rồi, ta về đi!

Vi nhớ ra còn ba người khác ở đây. Cô xin lỗi và rời khỏi vòng tay của Thăng:

  • Xin lỗi các bạn, đã khuya thế này mà…

Lê Minh vẫy tay:

  • Không sao, chúng ta là bạn bè mà. Cậu là người yêu của Thăng, chúng tôi hiểu mà!

Bá Trọng nhìn Thăng:

  • Hắn là ai vậy? Sao lại tấn công như vậy?

Thăng vuốt tóc Vi và giải thích:

  • Một đối tượng theo đuổi Vi dưới cái mác hiền lành. Bố hắn là Tổng Giám đốc công ty rượu W, nơi chúng ta thường uống ở quán Bar SPRING. Hắn học Công Nghệ Thông Tin ở thành phố A, cùng khóa với Vi. Hôm nay hắn mới về từ Úc và muốn gặp Vi. Nhưng từ trước đến giờ, hắn đã thay đổi rất nhiều, không giống như Minh Nhật xưa. Khi tôi quay lại, nghi ngờ nên tôi đi theo và phát hiện hắn giở trò.

Bá Trọng nhíu mày:

  • Nghĩa là công ty mà Vi làm là của hắn sao?

Thăng gật đầu:

  • Tôi cần xem xét thêm, nếu cần, Vi nghỉ làm. Cô ấy chỉ đi làm thêm để trải nghiệm thôi. Đêm nay tôi ở lại đây, vì tôi không yên tâm. Nếu nó quay lại thì sao? Trước khi về, tôi đã nói để mọi người đi ngủ sớm vì nghi ngờ nó sẽ quay lại. Nhưng nó hung dữ quá, tôi không kịp tắt máy, cuối cùng là kéo mọi người đến đây!

Bảo Long đồng ý:

  • Ừ, tôi thấy Vi chưa ổn, anh ở lại lo cho Vi, chúng tôi về!

Thăng đồng ý và Vi chào tạm biệt ba người trước khi cùng Thăng bước vào phòng sau. Tiếng môtô vang lên khi họ rời đi trong màn đêm yên bình.

Vi cảm thấy run rẩy ngay cả khi cửa phòng đã đóng. Vương Thăng bật nước nóng và thêm tinh dầu tràm vào chậu lớn:

  • Vi, nãy em ngã bẩn hết rồi, vào lau sạch và thay đồ đi. Anh chuẩn bị nước cho em!

Vi nhìn lên Thăng:

  • Thăng, cảm ơn anh. Em… thực sự chỉ cảm thấy tiếc nuối vì một người anh trai tốt, anh đừng suy nghĩ gì nhiều, đừng buồn em nhé!

Vương Thăng cảm nhận được tâm trạng của Vi. Cô từng đặt niềm tin vào Minh Nhật, nhưng bây giờ, trước những gì vừa xảy ra, Vi cảm thấy khó hiểu và không thể tin nổi. Anh ôm nhẹ cô vào lòng:

  • Anh chỉ quan tâm đến em thôi, không nghĩ gì hết. Bình tĩnh lại, có anh đây rồi mà!

Lời nói của Thăng giúp Vi cảm thấy yên tâm hơn. Cô lấy đồ rồi vào phòng tắm để lau sạch bụi đường và gội đầu, vì bụi đường bám đầy tóc sau vụ va chạm. Khi rời khỏi phòng tắm, Vi thấy Thăng ngồi trầm tư.

Chạm nhẹ vào vai anh, Vi hỏi:

  • Anh đang nghĩ gì vậy?

Thăng mỉm cười, với chiếc máy sấy tóc, anh giúp Vi ngồi xuống ghế rồi nhẹ nhàng sấy khô tóc cho cô. Tay anh nhanh nhẹn luồn vào giữa những sợi tóc của cô và nói:

  • Anh chẳng nghĩ gì cả, chỉ đợi em thôi!

Khi mọi việc đã xong, Thăng nhắc nhở Vi:

  • Em nên đi ngủ, sáng nay ngồi trên xe mệt lắm đấy! Đừng để như vậy, anh sợ em bị ốm!

Vi nở một nụ cười:

  • Em trang điểm một chút là đủ, còn anh sao lại nhủ em đi ngủ bây giờ?

Vương Thăng đưa tay Vi lên môi mình:

  • Hoàn hảo đấy! Chính xác như vậy! Còn chần chừ gì nữa, đi ngủ đi em!

Vi nhíu mày nhìn Thăng:

  • Anh còn lựa chọn nào khác không? Cứ ngồi đó làm gì vậy?

Thăng vỗ nhẹ chiếc ghế bên cạnh giường và nói:

  • Ngồi đây canh em ngủ, đừng để em thức trắng đêm!

Vi nhếch mép:

  • Anh mơ à? Không phải phim Hàn Quốc đâu mà ngồi đó suốt đêm. Phim thì người ta chỉ ngồi một lúc để quay, chứ anh bây giờ ngồi đến sáng, mắt đen như gấu trúc đấy. Lúc đó về nhà em chắc là người đẹp nhờ?

Thăng bật cười:

  • Anh lo lắng thế này, vợ anh đã lấy lại phong độ. Nãy giờ anh sợ bị sốt vó, ảnh hưởng tâm lý cơ!

Vi trầm tư nói:

  • Thực sự, em cảm thấy sốc. Nhưng nghĩ lại, nếu Nhật thay đổi thì chính anh ta phải chịu trách nhiệm và khổ sở. Đối với em, Minh Nhật chỉ như một người anh trai, không thể thay đổi quyết định và khuyến khích anh ta không nên. Việc Nhật trở nên xấu xa không đáng để em suy nghĩ. Bây giờ, em muốn dành thời gian để yêu anh hơn.

Thăng đưa tay lên môi cô:

  • Em nói đúng! Hãy tập trung vào nhau đi em! Còn chỗ làm thêm, nếu sau này em thấy không thoải mái, không muốn chạm mặt anh ta, em có thể nghỉ.

Vi gật đầu:

  • Em hiểu. Thực tế, em làm việc để trải nghiệm, em thích môi trường ở công ty W vì mọi người thân thiện, luôn sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau, không phải vì em thiếu chỗ làm. Em không lo sợ về Minh Nhật làm em phải nghỉ. Anh ta đã rời C, sắp sang Úc, không còn ở đây nữa. Em không thể để một người như anh ta ảnh hưởng đến cuộc sống và công việc của mình.

Thấy Thăng vẫn ngồi cạnh giường, Vi cười:

  • Anh có ý định ngồi đó suốt đêm à?

Thăng nhìn quanh phòng và tỏ ra suy nghĩ. Nếu ở chung cư, có sofa để nằm, ở đây chỉ có thể ngồi, không biết làm gì. Anh trả lời:

  • Lên đây, nằm cạnh em, anh sẽ ôm em ngủ!

Vi lườm anh:

  • Sao anh lại như phim Hàn Quốc vậy? Phim thì người ta chỉ ngồi một lúc để quay, còn anh bây giờ ngồi đến sáng, mắt đen như gấu trúc đấy. Lúc đó về nhà em chắc đẹp nhờ?

Thăng ngồi lên giường, hỏi Vi:

  • Em mệt không? Có cần… thêm gối không?

Vi vừa lắc đầu vừa cười:

  • Hôm ở bệnh viện, có người cuối cùng cũng đặt thêm gối chỗ khác đấy!

Thăng nhìn Vi với ánh mắt đầy tình cảm, sau đó ôm cô xuống giường:

  • Nói trước có phải tốt hơn không, số phận đã định rồi, em không thể thoát khỏi tay anh được đâu! Bạn bè mới quen như thế, thích tụ tập đánh võ xong mới đi ngủ, đó mới là cuộc sống chứ!

Vi rúc vào ngực anh, một tay ôm lấy Thăng và đắm chìm trong giấc ngủ. Vương Thăng thơm nhẹ lên trán cô và thì thầm:

  • Ngủ ngon, Vợ yêu!

Sáng hôm sau… Khi Vi tỉnh dậy, cơ thể cô hơi đau nhức, chắc là do những cú đánh đấm tối qua. Mùi thơm của thức ăn len lỏi vào mũi khiến bụng cô kêu gầm. Nhìn sang bếp, Vi thấy Vương Thăng đang nấu nướng. Bóng dáng anh trước bếp ga nhỏ trông thật hấp dẫn. Cô nhẹ nhàng bước lại phía sau anh:

  • Anh nấu hết mấy đồ đó nhé! Anh có ý định nấu ăn cho em đến bao giờ vậy?

Thăng cong khóe miệng với nụ cười tươi:

  • Đến khi anh không còn sống nữa hoặc khi em bỏ rơi anh. Nhưng nếu em bỏ anh mà vẫn thích đồ ăn của anh, anh vẫn sẽ nấu mỗi ngày đưa tới cho em!

Vi nhéo nhẹ hông anh:

  • Em có đánh đâu mà bỏ rơi một người chồng tuyệt vời như anh chứ?

Thăng nhẹ nhàng đặt đầu lên vai cô:

  • Cũng biết nịnh rồi à? Vào đánh răng rồi ra ăn cháo đi em!

Vi xoay người làm Thăng quay lại, sau đó hôn nhẹ lên môi anh rồi biến vào nhà tắm!

Sau bữa ăn, Thăng đưa Vi về nhà rồi cả hai trở về thành phố A. Cả hai cảm thấy hồi hộp và ấm áp khi quay trở lại nơi tình yêu của họ bắt đầu, nhưng vào thời điểm đó, không ai nhận ra tình cảm của đối phương. Đến khi đã là mười một giờ trưa, Thăng vuốt nhẹ tóc cho Vi và nói:

  • Giờ em đưa đồ về nhà, anh đã sắp xếp quà cho bố mẹ và quà để chiều em tới nhà anh. Đồ của anh cũng vậy. Ba giờ anh tới chào bố mẹ vợ, tối sẽ đưa em về nhà, ăn xong mình ra sân bay!

Vi nheo mắt nhìn Thăng:

  • Có hối hận không, vẫn kịp đấy!

Anh hôn nhẹ lên môi cô:

  • Không bao giờ, về thôi!

Thăng muốn đưa Vi bằng taxi nhưng thì thấy Thảo vẫy tay:

  • Vi, tớ đây!

Cô bạn gặp Thăng nói cười rồi đưa Vi về nhà.

Biệt thự Vương Gia… Bữa trưa hôm nay, ông Doãn Nghiêm và bà Lê Mai cười nhiều hơn, vui mừng vì cậu con trai về đúng ngày Tết dương lịch. Ông Nghiêm chỉ vào những hộp quà được Vương Thăng chuẩn bị sau khi đã đưa quà cho bố mẹ:

  • Đây là của ai thế, con trai?

Thăng cười:

  • Dạ, chiều nay con sẽ giới thiệu với bố mẹ Tường Vi ạ!

Bố Thăng mỉm cười hạnh phúc:

  • Ồ, nhanh quá vậy à? Được! Vậy thì khi nào đưa con dâu về nhà?

Thăng cười tủm tỉm:

  • Dạ, tối nay chúng con về ăn tối, sau đó sẽ ra sân bay luôn. Sáng mai chúng con đưa em đến trường!

Cô giúp việc đưa tay ra để nhận việc dọn dẹp, nhưng ông Nghiêm lắc đầu:

  • Bác cứ để nó làm, kiểu yêu nhanh gọn như vậy, chắc chúng tôi sắp có cháu bế rồi. Để nó làm, tập dần thì sẽ chăm vợ đẻ đấy!

Ông Nghiêm nói xong, rồi ông ôm eo bà đi lên cầu thang, mắng cô giúp việc đi nghỉ, để lại Thăng với cảm xúc hạnh phúc, mặc dù anh không nói được một từ nào nhưng trong lòng lại tràn ngập niềm vui như bình minh của một mùa xuân…

Bài viết liên quan