Tình cuối chương 46 | Tình yêu tuyệt diệu

23/01/2024 Tác giả: Hà Phong 35

Minh Đạt bất ngờ giữa không khí, sau đó hắn nhếch môi và phản đối:
– Có lẽ anh em nhầm tôi với người khác. Tôi chẳng liên quan gì đến vấn đề pháp luật, tôi là…
Cảnh sát mặc đồ thường phục cười nhẹ và giải thích:
– Đừng làm trò oan ức nữa đi! Anh đừng giả mạo là Minh Nhật nữa, đã năm năm rồi đấy đó. Anh chưa chán à? Nhưng chúng tôi thì chán ngấy từ năm năm trước. Tôi nghĩ Minh Nhật cũng đã ngao ngán với anh rồi, kịch bản đã kết thúc, Cao Minh Đạt à!
Minh Đạt quay đầu nhìn đôi cảnh sát, nhăn mày hỏi:
– Làm thế nào hai ông là cảnh sát được?
Người đối diện nở nụ cười và rút ra một thẻ ngành với dấu giáp lai đỏ chói:
– Đủ tin chưa? Nói ít thôi!
Minh Đạt vẫn cố chấp nhận:
– Tôi muốn gặp luật sư!
Cảnh sát gật đầu:
– Cứ về thành phố C đi, có nhiều người muốn gặp cậu lắm, đặc biệt là những cô gái bị lừa dối!
Trong tâm trí Minh Đạt, hình ảnh Tường Vi chạy vội, va phải hắn và cánh tay ôm Ngọc Ánh tuột ra đều hiện lên, cùng với hình ảnh Ánh tươi cười sáng nay dù mới trải qua một đêm khủng khiếp. Hắn hừ lạnh và theo đội cảnh sát về thành phố C trong đêm. Tiếng còi cảnh sát vang lên, xé tan bóng tối của thành phố mờ sương…

Thực tế, hành vi của Minh Đạt được coi là “chưa thành công”, nên mức phạt của anh ta không cao, chỉ để răn đe. Nhưng đối mặt với sự không quan tâm của ông Cao Tuấn, cha của Minh Đạt, là một đòn lương tâm. Anh nghĩ rằng cha mình sẽ bảo vệ anh như trước đây, nhưng ngược lại, ông Cao Tuấn hoàn toàn thờ ơ, không thèm quan tâm, không gọi luật sư, và không đến phiên tòa. Điều này khiến Minh Đạt cảm thấy cô đơn…

Một năm rưỡi sau…

Mùa hè năm ấy tràn ngập ánh nắng vàng rực rỡ, những đám phượng vĩ nở đỏ, tiếng ve râm ran giữa tán lá. Đó là mùa hè đặc biệt đối với Lâm Tường Vi, vì cô sắp tốt nghiệp cùng với các bạn cùng khóa. Sau bốn năm học, bằng loại giỏi là đồng minh xứng đáng với những nỗ lực của cô trong học tập và thi cử.
Đêm trước lễ tốt nghiệp, Vi nói với Vương Thăng:
– Anh ơi, mai anh có thể đến dự lễ tốt nghiệp với em được không?
Vương Thăng nắm lấy bàn tay Vi và xoa xoa nhẹ:
– Nếu chồng không thể đến, vợ có giận chồng không?
Vi lắc đầu, nụ cười man mác buồn, nhưng cô không trách anh:
– Tất nhiên là không, cuối cùng, năm thứ hai có quá nhiều đề tài, em hiểu mà. Anh hãy tập trung vào học, lễ tốt nghiệp chỉ là hình thức thôi, chúng ta còn cả đời bên nhau, không có gì phải lo lắng!

Vương Thăng vuốt nhẹ mái tóc của Vi và nói:
– Xin lỗi vì anh không thể tham dự buổi lễ quan trọng của vợ ngày mai. Anh biết đó là bước quan trọng trong cuộc đời vợ. Nhưng công việc đề tài của anh đang còn chưa xong. Vợ ra trường, bắt đầu cuộc sống làm việc, là người trưởng thành, còn anh thì vẫn là sinh viên, còn hai năm nữa mới ra trường. Vợ có thấy anh kém cỏi không?
Vi giận dữ đấm vào lưng anh:
– Hôm nay anh làm sao vậy? Bận đến thế à? Em có phải nuôi anh đâu mà anh nói như dựa hơi vậy? Anh còn chăm sóc em, mua sắm cho em, tiết kiệm thời gian cho em làm đồ án tốt nghiệp, lo lắng cho em từ mọi phía. Em không phải là người cạn tình cạn nghĩa đâu mà anh nói thế. Vả lại, anh tốt nghiệp chậm là do hai năm ở quân ngũ, không có gì phải xấu hổ cả.
Vương Thăng cười:
– Thôi thì hứa đi, sau này đi làm đừng để tơ vương cậu nào đấy!
Vi cười nhẹ:
– Ôi trời, chỉ có mỗi anh mà đã mệt rồi đấy! Thực ra là… vì chồng em quá xuất sắc nên em quyết định học lên Thạc sĩ. Nếu được, em sẽ học thêm hai năm, cùng anh ra trường một lần nữa để tự tin hơn khi đứng bên anh. Anh mới học năm thứ hai mà đã làm được công trình dưới lòng đất cho cô Phương Linh, dù chỉ là phác thảo trên giấy. Điều đó quá sức tưởng tượng của em, em sợ mình không xứng với anh. Anh nghĩ sao?
Thăng đặt tay lên đầu cô:
– Ngốc, thời đại này rồi mà còn nghĩ như trẻ con vậy. Đầu tiên, nếu em muốn học, em cứ học không phải vì xứng đôi với ai mà là vì bản thân em, hiểu chưa? Thứ hai, anh bình thường thôi, chuyện của cô Linh em phải giữ kín vì nó liên quan đến cuộc sống của Bảo Long, thương nó quá! Còn anh, anh không cấm em làm gì cả, chỉ cấm em không được xa anh thôi, đúng không?
Vi hôn nhẹ vào ngực Thăng và thì thầm:
– Tối nay anh ở lại nhé! Thực ra, ngày mai bố mẹ và Tường San cũng bận nên em hơi tủi đấy…

Sáng hôm sau…

Lễ tốt nghiệp của trường Đại học Công nghệ thông tin diễn ra long trọng, thu hút cựu sinh viên về dự. Hội trường rộng lớn, tiếng cười và nói rộn ràng, những sinh viên trong bộ đồ cử nhân trang trọng không chỉ hồi hộp vì nhận bằng mà còn tiếc nuối khi phải chia tay thầy cô và bạn bè sau bốn năm gắn bó. Đây không chỉ là ngôi trường có truyền thống lâu dài tại thành phố C, mà còn là nơi nổi tiếng với nhiều doanh nhân thành đạt. Lễ tốt nghiệp luôn được tổ chức vô cùng trọng đại.

Tâm trạng của Tường Vi không khác gì so với những người khác. Sau nhiều năm học, cô quyết định tiếp tục gắn bó với ngôi trường thêm hai năm nữa. Mặc dù đã trải qua bao mùa phượng nở, Tường Vi vẫn chưa tham gia cuộc thi hoa khôi của trường vì không tự tin diện bikini, dù bạn trai đã cho phép.

Trong bộ đồ cử nhân, Tường Vi tự tin bước lên sân khấu để nhận bằng tốt nghiệp. Ánh mắt cô chỉ nhìn xuống hàng ghế đầu, nơi giáo viên đang nhiệt liệt vỗ tay chúc mừng cô sinh viên xuất sắc. Cô dự định cúi chào và nhường sân khấu cho người khác, nhưng bất ngờ nhận thấy một đóa hoa to tướng được kéo xuống trước mặt. Cả khán phòng reo lên, cô ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. MC bước ra giải thích:

– Vâng, đây là một bất ngờ từ một người đặc biệt dành cho Tường Vi của chúng ta.

MC gỡ bó hoa xuống và trao cho Tường Vi. Cô nhận thức được hộp nhung màu đỏ trong đó. Tiếng vỗ tay từ khán đài tăng lên khi một người mặc sơ mi trắng, cà vạt, quần Tây tối màu bước lên sân khấu. Vương Thăng giữ hộp nhung đỏ mới, nhẹ nhàng để lộ chiếc nhẫn với viên đá tinh xảo. Anh quỳ xuống và tỏ ra căng thẳng:

– Lâm Tường Vi, anh không lãng mạn nhưng tình yêu anh dành cho em vững vàng như trường thành, không lay chuyển được bởi bão giông. Lúc học lớp mười, anh đã yêu em, và giờ đây, anh muốn nói với mọi người rằng anh sẽ mãi yêu em và muốn em làm vợ anh, được không?

Khán phòng im lặng, người nghe cảm nhận được hồi hộp từng nhịp đập trái tim. Tường Vi ngạc nhiên đến mức cứ trân trân nhìn Vương Thăng mà không tin vào điều đang diễn ra. Cô tự hỏi làm sao anh lại ở đây, và càng ngạc nhiên hơn khi thấy bố mẹ cô, bố mẹ anh, và cặp vợ chồng Tường San – Trí Văn xuất hiện từ dưới sân khấu. Cô tự hỏi liệu mình có đang mơ hay không, và có ai đó có thể véo cho cô để tỉnh dậy không.

Tiếng Anh MC nhẹ nhàng nhắc nhở:

Có vẻ như Tường Vi đang rất ngạc nhiên và hạnh phúc, mọi người đừng nổi giận quá!
Tường Vi nhìn thấy Vương Thăng đang quỳ xuống trước mặt với ánh mắt hướng về mình, cô gật đầu và chấp nhận:

Vương Thăng, em đồng ý!
Cô chìm đầu vào việc đeo nhẫn khi anh đưa vào bàn tay. Anh đứng lên và ôm lấy cô, thì thầm vào tai cô:

Sao lại lâu thế?
Dù đang là mùa hè, nhưng trái tim của cô ấm áp một cách kỳ lạ:

Bởi vì bất ngờ quá mà!
Ông Doãn Nghiêm và Tường Dĩnh nắm tay nhau, tươi cười:

Bọn trẻ này thì tạm ổn rồi nhỉ?
Tường San cũng gia nhập vào niềm vui:

Chúc mừng anh chị nhé!
Vương Thăng cảm ơn MC và mọi người rồi cùng với gia đình bước vào cánh gà để tiếp tục buổi lễ. Trong khi mọi người đang nói chuyện, một người bất ngờ xuất hiện:

Tường Vi ơi!
Cô hơi sửng sốt khi nghĩ đến Cao Minh Đạt, nhưng giọng nói này lại rất ấm áp, cô lắng nghe:

Anh…
Minh Nhật mỉm cười:

Đúng vậy, là Minh Nhật chính hiệu…
Anh ta trao cho cô một bó hoa tường vi nhỏ:

Thực ra, bó hoa tường vi này là của tư cách anh trai trao cho em gái. Anh đã từng yêu em, đã từng ghen với người đàn ông trong trái tim em. Ghen với người khiến đôi mắt em sáng lên mỗi khi nhắc tới. Anh hứa sẽ không đấu tranh khi em đã lựa chọn, khi chắc chắn rằng em hạnh phúc. Và giờ đây, anh đã yên tâm. Chúc mừng em gái!
Tường Vi nhận ra rằng đây chính là Minh Nhật, người đàn ông tốt đã trở về. Cô liếc nhìn Vương Thăng, anh ta đưa bó hoa lớn cho cô và cùng Minh Nhật bắt tay:

Cảm ơn anh, chắc chắn em sẽ mang hạnh phúc đến cho Tường Vi!
Tình yêu thật tuyệt vời, với ghen tuông, sự hy sinh, nhưng chỉ cần biết đặt lòng cho nhau để đạt được hạnh phúc. Và không có hạnh phúc nào mà không trải qua những thử thách của cuộc sống.

Bài viết liên quan