Tình cuối chương 5 | Quyền khinh rẻ

14/01/2024 Tác giả: Hà Phong 63

Khi nghe đến việc trích xuất camera, Phương Nga bất ngờ trở nên lúng túng, hai tay bấm chặt vào áo đồng phục. Tường Vi lên tiếng:

  • Thưa thầy, chắc việc đó đơn giản phải không ạ?

Trước khi thầy Cường kịp trả lời, hiệu phó khó tính đã nói ngay sau lưng:

  • Haizzz, cần gì camera, tất cả mọi người đứng đây đều biết ai làm ra cái trò vớ vẩn này, chỉ là có một số bạn không dám thốt lên thôi!

Thầy Cường quay lại, Vương Thăng và Bá Trọng cũng thêm vào cuộc:

  • Nếu thích thì trích xuất camera để minh bạch hơn, không thì có người sẽ mời lên phường, ảnh hưởng đến danh tiếng của trường!

Hiệu phó với nụ cười hờ hững nói:

  • Cơ hội cuối cùng để các em nói ra sự thật!

Tường Vi nói:

  • Dạ thưa thầy, em và Thảo đã nói hết sự thật rồi, cơ hội cuối cùng này xin nhường cho bạn kia ạ!

Ánh mắt của thầy Hiệu phó rơi vào khuôn mặt rụt rè của Nga. Vương Thăng đưa ra đề xuất:

  • Thưa thầy, em nghĩ việc xem camera là hợp lý nhất, mọi thứ sẽ rõ ràng, không ai bị thiệt hại, còn chờ nhau như thế này mất thời gian lắm ạ!

Thầy Cường đồng ý:

  • Chúng ta sẽ làm theo ý kiến của các em!

Bá Trọng nói thêm:

  • Khi đó, một là bạn Nga mang tội xúc phạm người khác, hai là bạn Thảo và Vy mang tội vu khống. Dù ai mang tội, thành tích của trường chúng ta cũng bị ảnh hưởng hết!

Thầy Cường chuẩn bị mở camera khi Nga lập tức rụt rè:

  • Thầy ơi…

Hiệu phó ngước mặt:

  • Sao thế Phương Nga?

Nga vơ vội tay áo, cố nở nụ cười:

  • Em xin lỗi thầy, là em lỡ thúc vào bạn Vi ạ! Thực ra, đây là lần đầu em mang cơm đi học, tụi em đứng quá gần nhau, em không quen đứng chật như vậy, nên chỉ định đùa thôi, không ngờ lại làm đổ thức ăn của bạn ấy. Bây giờ em sẽ dọn cùng bạn ạ!

Thầy Cường ngạc nhiên:

  • Ồ, sao em dám đùa với thầy vậy?

Nga phân trần:

  • Dạ… vì sợ bị thầy phạt, nên… em xin lỗi thầy…

Hiệu phó mỉm cười:

  • Sợ bị phạt thì đừng phạm lỗi. Bây giờ người em cần xin lỗi không phải là tôi, mà là hai bạn này.

Nga khẩn khoản:

  • Tường Vi, Thanh Thảo, xin lỗi hai bạn nha. Tôi đùa vui thôi, không có ý xấu đâu. Bây giờ chúng ta cùng dọn dẹp nhé. Nếu cậu cần, tớ sẽ gọi điện thoại bảo người giúp việc nhà tớ làm thêm một suất cơm đền cho cậu nhé!

Tường Vi từ chối:

  • Cậu đùa quá, đùa tới mức tôi không thể chấp nhận. Không cần làm cơm đâu. Lỡ ăn đồ nhà cậu, tôi mắc nghẹn hay đau bụng thì sao? Tôi ăn đồ nhà nghèo quen rồi!

Thầy Cường quyết định:

  • Em làm đổ thì em tự dọn, không ai được giúp Phương Nga. Em tự dọn xong rồi mới lên lớp học, rõ chưa? Đây là hình phạt dành cho em. Nếu không chấp nhận, chúng ta sẽ lên gặp cô Hiệu trưởng!

Nga quyết định:

  • Không ạ. Em làm được ạ! Ở nhà, khi rảnh em thường giúp bố mẹ làm việc nhà mà thầy!

Thầy Cường mỉm cười hài lòng:

  • Được, các em vào lớp đi, để một mình Nga dọn là được, tôi sẽ ở đây giám sát!

Bá Trọng tủm tỉm:

  • Về lớp thôi, kịch hạ màn rồi!

Mọi người cùng kéo nhau đi, Phương Nga nghiến răng nhìn theo dáng Vi mà không dám nói câu nào…

Ra tới khoảng sân rộng, Thảo níu tay Vi:

  • Này, nếu tớ nhớ không nhầm thì camera ở căng tin hỏng từ tuần trước mà Vi?

Vi nhàn nhã gật đầu:

  • Ừ!

Thảo tò mò:

  • À, chắc là sửa rồi hả Vi?

Vi lắc đầu:

  • Tớ có biết đâu, hình như là chưa!

Thảo chau mày nói:

  • Ơ, thế sao cậu đòi trích xuất camera như đúng rồi thế?

Vi cười phá lên:

  • Thảo ơi là Thảo, riết rồi cậu thành búp bê không chừng. Tớ không làm loạn lên thế thì con ranh đó chịu khai à?

Thảo ngẩn tò te ra:

  • Không, nhưng vấn đề là thầy và các bạn khác cũng…

Vi đang đau lưng mà cũng lấy tay dứ dứ trán của bạn thân:

  • Ngốc kinh khủng luôn, không biết học sinh xuất sắc ở đâu nữa. Họ cùng diễn với tớ, rõ chưa? Tớ nghĩ là mấy bạn nam thấy Nga đẩy tớ rồi còn lớn tiếng nên đã mách thầy Cường, đằng nào thầy dọa thì con kia nó sợ hơn, thế là khai thôi, quá đơn giản.

Thảo ” à ” lên một tiếng rồi cười:

  • Này, lúc đó con kia mà già mồm đòi xem camera thật thì toi nhờ?

Vi nhìn bạn:

  • Có toi thì nó chứ chả phải tớ. Mấy đứa con gái sợ nó chứ mấy bạn nam sợ quái gì, họ nói cho ê cả mặt ra ấy chứ! Nhìn cái cảnh nó đeo bao tay bốc đồ ăn dưới sàn, sướng kinh khủng!

Thảo lo lắng:

  • Nhưng tớ lo là … nó không chịu để yên đâu!

Vi vênh mặt:

  • Chứ không để yên thì nó định làm gì con này? Tớ lại sợ nó quá cơ! Hôm nay chẳng qua là đến kỳ nên con Vi này muốn thoải mái, không có hứng. Chứ ngày thường, nó nhận được mấy đường quyền rồi, đánh cho đã rồi phạt cũng được! Nghĩ mà sôi máu!

Thảo xoa xoa lưng bạn :

  • Thôi thôi, tôi xin bà một vừa hai phải thôi, chứ ngông nghênh thế rồi không biết bà thuộc giới tính gì. À, chắc Vương Thăng cũng không ưa thế đâu!

Giọng Vi trầm xuống:

  • Ưa hay không ưa thì giải quyết được gì. Cái gì cũng có số cả, cậu ấy đã không thích thì dù có dịu dàng cũng thế thôi, xem như là mình tôi thích, là tình cảm đơn phương. Còn một tháng nữa thi đại học rồi, tớ nghĩ chúng ta tập trung vào việc học. Sau này, đi học và đi làm, tớ nghĩ rồi… cậu ấy cũng sẽ quên và tớ ….cũng vậy…

Thảo kéo tay bạn:

  • Thôi, không nói nữa, gần xa trường lớp, bạn bè, thầy cô rồi, chỉ nhớ những niềm vui, niềm hạnh phúc thôi. OK?

Vi nở nụ cười mơ hồ rồi gật đầu cùng Thảo vào lớp…

Giờ nghỉ trưa… Các học sinh xuống căng tin lấy đồ ăn. Vi cầm chiếc cặp lồng chỉ còn mỗi cơm và rau xào. Trời thì nắng, ăn khô thế này nuốt kiểu gì đây? Canh và thịt bò đổ cả rồi! Thảo kéo tay cô ngồi xuống chiếc ghế đá được đặt giữa hai cây bàng to tựa như cái ô lớn che mát cả một vùng ngay sát cửa căng tin:

  • Vi, cậu ăn giúp tớ một ít cá và canh được không? Để tớ lấy thêm cái cốc nhựa san bớt cho cậu một nửa nhé. Mẹ chuẩn bị nhiều quá, tớ ăn không thể hết được!

Vi biết là cô bạn thân hiền lành ấy sợ Vi ăn thiếu chất, sợ cô không no nên mới làm thế chứ Thảo bao giờ chả ăn hết phần cơm mẹ chuẩn bị, bởi cô bạn luôn thương công sức mẹ và người giúp việc dậy sớm làm cơm cho mình. Vi cười:

  • Không, cậu ăn đi, hôm nay hơi đau lưng nên tớ không muốn ăn. Tớ chỉ thích ăn rau thôi, cũng tăng cường vitamin mà!

Thảo lắc đầu:

  • Tớ nói thật đấy, hôm nay nhiều đồ ăn hơn mọi ngày, tính tớ hay tiếc của, ăn không hết phí lắm! À, chờ một tí, tớ lại máy bán hàng tự động mua chai nước nha!

Vi gật đầu. Thảo đặt cặp lồng cơm xuống rồi chạy ù tới máy bán hàng tự động. Cô bạn vừa đi khỏi, Tường Vi thấy một bóng dáng cao lớn bước tới và đặt cạnh cô một phần canh trong hộp. Vi ngước lên, Vương Thăng đang đứng trước mặt mình. Tự nhiên cứ thấy anh chàng ấy là lòng cô lấy nhũn cả ra:

  • Cậu….

Rồi Vi chợt nghĩ có lẽ chỗ này rất mát nên Thăng định lại ngồi đây ăn chăng? Cô liếc sang phần ăn của Thảo và nói:

  • À, Thanh Thảo ngồi ở đây rồi. Bạn ấy đang đi mua nước, cậu tìm chỗ khác đi. Các bạn kia đâu rồi?

Thăng đặt phần canh vào tay cô rồi nói:

  • Ăn đi!

Vi lắc đầu, đứng dậy đưa chiếc hộp lại cho Thăng:

  • À, không cần! Hôm nay tớ không muốn ăn, cậu giữ lấy mà ăn cho khỏe!

Thăng nhìn Vi:

  • Tôi có rồi, sáng nay vội đưa nhầm hai phần canh, định vứt vào sọt rác. Nhưng chợt nhớ ra cậu bị Phương Nga làm đổ mất canh nên đưa lại đây khỏi phí. Bớt ảo tưởng đi!

Hả? Là quan tâm hay là bố thí đấy? Sao người mình thích đưa canh cho mà Vi lại thấy cổ nghèn nghẹn, sống mũi cay xè thế này? Đưa đôi mắt hoen đỏ nhìn Thăng, Vi nói rành rõ từng tiếng:

  • Vương Thăng, cậu giàu có cũng không được cái quyền khinh rẻ người khác, cậu muốn vứt thì vứt đi, rồi cậu biến luôn khỏi mắt tôi. Đừng để tôi nhìn thấy cậu nữa!
Bài viết liên quan