Nhân duyên khó tránh chương 7 | Ông bố đảm đang

17/01/2024 Tác giả: Hà Phong 51
  • Anh… Anh sao lại ở đây?
  • Anh đang hỏi em, nói ai muốn cuốn xéo khỏi đây hả?

Tuy rằng Tuấn Anh biết tính khí của mình không thích nói những câu nhảm nhí, nhưng Thanh Tuyền vẫn cười xòa và trả lời hớn hở:

  • Em có nói ai đâu, chỉ nói đùa thôi mà!
  • Hình như nãy em đang đối thoại với cái tên Sơn ấy đúng không? Trông không vui vẻ tí nào.
  • Ừ, không đùa! Nhưng em chỉ nói anh ta với sếp của anh ta thôi, không liên quan tới ai đâu.
  • Nhưng sếp của cậu ta là ai em biết không?
  • Là ai?

Cả Ngọc Nhi và Thiên Sơn đều chán nản nhìn Thanh Tuyền, nhưng cô vẫn thản nhiên hỏi:

  • Ui… Em… Em không biết… Mà lần trước trợ lý cho anh là người khác mà?
  • Từ ngày em lên đây học thì có nhiều thay đổi lắm rồi!
  • À… Vâng! Bởi thế nên chuyện anh làm cho con gái nhà người ta có bầu rồi chơi trò mất tích đúng không? Anh cũng giỏi lắm, giấu hai bác bốn năm trời không tiết lộ, đã thế em sẽ mách bác Kiên, anh chính là tên sở khanh ngày đó, ăn xong chùi mép bỏ chạy!

Rõ là biết câu chuyện là vô tình rồi, nhưng không ngờ Thanh Tuyền vẫn cố ý nói bạn thân của anh trai như vậy, làm cho Ngọc Nhi trố mắt, còn Thiên Sơn thì toát mồ hôi. Tuy nhiên, Tuấn Anh vẫn bình thản:

  • Chuyện anh giấu hai bác anh tự giải thích. Còn việc anh có là sở khanh hay không thì để bạn em nói rõ là biết, đúng không Nhi?

Ngọc Nhi giật mình khi bị Tuấn Anh nhắc tên, nhưng rõ ràng sự việc không phải như Thanh Tuyền nói, cô lau vội nước mắt và trả lời:

  • À… Không phải đâu Tuyền! Bà hiểu lầm anh Tuấn Anh rồi! Là do tôi giấu anh ấy chuyện có thằng bé, chứ không phải anh ấy vô trách nhiệm đâu.
  • Em nghe rõ chưa hả? Từ lần sau bớt cái thói nhanh nhảu đi nhé!

Tuấn Anh vẫn giữ dáng vẻ đạo mạo và cảnh báo Thanh Tuyền như ngày xưa khiến cô la lớn:

  • Á… Đau em!
  • Cho chưa cái thói ăn nói vô tội vạ đi!
  • Hư… Còn lâu em mới sợ nhá…

Nhưng trái với lo lắng của mọi người, Tuấn Anh vẫn bình thản.

  • Được rồi! Đừng khóc nữa! Cứ lo cho thằng bé khỏe mạnh đã! Anh ấy cũng không phải là sắt đá đâu.
  • Hic…hic…
  • Đừng khóc nữa mà! Không lát thằng bé nó tỉnh dậy thấy bà mắt xưng nó lại khóc theo đấy!
  • …!!!
  • Nào! Nước và bánh đây, ăn chút gì đi chứ từ trưa giờ đã ăn gì đâu, có sức mới chăm con được, không anh tôi lại tranh phần mất đấy!

Tuấn Anh tỏ ra bình thản, và Ngọc Nhi ngay lập tức cầm chai nước một hơi, sau đó là lấy chiếc bánh ngọt cho vào miệng. Nhai như bò nhai rơm, cô cũng phải cố gắng nuốt hết. Tuấn Anh ngồi đó chờ đến khi cô ăn xong bánh mới đứng dậy và nói:

  • Thằng bé đã ổn rồi, nên em đừng lo! Bác sĩ nói một tiếng nữa thì được vào thăm!
  • Vâng.

Tuấn Anh cùng Thiên Sơn quyết định đi ra ngoài ăn tối, hiểu rằng họ cần lót dạ để có đủ sức chăm sóc con. Tuấn Anh cũng cần trò chuyện với bố mẹ về tình hình của đứa bé, biết rằng ông bà sẽ sốc như anh khi biết tin nhưng vẫn cần phải nói.

Bố mẹ Kiên Dung, khi biết đến sự việc, ngay lập tức đến Hà Nội trong đêm. Hai bên gia đình chính thức gặp nhau sau đó. Bố mẹ Ngọc Nhi, vốn là người hiểu biết, dễ nói chuyện, sau một thời gian tâm sự, cả hai gia đình đồng thuận và tôn trọng quyết định của Tuấn Anh và Ngọc Nhi.

Vì đã thảo luận rõ ràng với Tuấn Anh trước đó và Ngọc Nhi hiểu rằng cô không thể thay đổi quyết định của anh, cô không dám làm phiền, lo lắng rằng sự căng thẳng có thể dẫn đến tranh chấp quyền nuôi con ở tòa án. Do đó, vì lợi ích của đứa bé, bố mẹ Ngọc Nhi quyết định nhường bộ cho Tuấn Anh.

Trong buổi gặp nhau, Ngọc Nhi tự tin đề xuất quyết định của cả hai gia đình:

  • Thưa hai bác! Thưa bố mẹ! Chúng con đã thống nhất rồi. Thực tế, chúng con là bố mẹ của bé Tôm, và cả hai sẽ chịu trách nhiệm và sắp xếp để anh Tuấn Anh đổi họ cho bé Tôm. Bên cạnh đó, chúng con sẽ để anh ấy đưa bé Tôm về dưới nhà mình để hai bên nội ngoại gần gũi. Nếu sau này Ngọc Nhi muốn có hạnh phúc riêng, chúng con sẽ tạo điều kiện và tôn trọng quyết định của cô ấy.

Tuấn Anh nhận ra rằng Ngọc Nhi có vẻ ngập ngừng, liền bổ sung để cô không có cơ hội phải nói thêm:

  • Đúng như Nhi nói ạ! Chúng con sẽ đón bé Tôm về dưới nhà mình để ông bà hai bên gần cháu. Chuyện Ngọc Nhi không muốn xa bé cũng sẽ được giải quyết. Chúng con đã thống nhất chăm sóc bé Tôm cùng nhau, tuy nhiên khi Ngọc Nhi muốn có hạnh phúc riêng, chúng con cũng sẽ tôn trọng và tạo điều kiện cho cô ấy.

Bố mẹ Ngọc Nhi có chút nghi hoặc, Tuấn Anh ngay lập tức trấn an họ:

  • Cô chú cứ yên tâm ạ! Đây chỉ là chuyện đơn giản. Chúng tôi chỉ muốn bé Tôm có một gia đình ấm cúng, đầy đủ bố mẹ và hai bên nội ngoại gần gũi. Nếu cô chú vẫn lo cho công việc của Ngọc Nhi trên này, chúng tôi sẽ giúp cô ấy tìm người quản lý thay thế. Còn nếu Ngọc Nhi muốn mở nhà hàng ở gần nhà, chúng tôi cũng có thể giải quyết được.
  • Nếu chúng tôi đã thu xếp và nghĩ được như vậy thì cô chú yên tâm nhé!
  • Chúng tôi chỉ mong bé Tôm được lớn lên trong sự đùm bọc và yêu thương của tất cả những người thân trong gia đình thôi. Mấy năm qua, bé Tôm đã trải qua nhiều khó khăn rồi!

Bố mẹ Ngọc Nhi cảm thấy an tâm. Sau những giây phút khó khăn, Tôm cũng tỉnh lại. Thông thường, bé rất ngoan và tự lập, nhưng sau sự cố vừa qua, sức khỏe yếu ớt khiến bé có biểu hiện làm nũng mẹ.

  • Mẹ ơi… mẹ Nhi ơi…
  • Mẹ đây… mẹ đây…
  • Con đau… đau ở đây… Con đói nữa ạ…
  • Mẹ thương… Mẹ thương Tôm của mẹ lắm! Tôm ngoan nhé…
  • Hic…hic… Con đau mẹ ơi…

Tôm vẫn chỉ tay lên đầu rồi lại chỉ xuống bụng, rên rỉ. Tuấn Anh nhận ra Ngọc Nhi ngập ngừng, ngay lập tức anh bổ sung để cô không có cơ hội phải nói lần thứ hai:

  • Con chịu khó ăn ít cháo cho mau khỏe lại nhé!
  • Mẹ… Mẹ ơi… Ai đây ạ?
  • À… Đây là bố của Tôm đó! Bố đi làm ở xa, hôm nay mới về thăm con được đấy!
  • Con có bố hả mẹ?
ChatGPT
ChatGPT

Ngọc Nhi, mặc dù đau và mệt, nhưng khi bé Tôm hỏi, cô vẫn nén nước mắt và trả lời:

  • Ừ. Tôm rất giống bố Tuấn Anh đấy! Con nhìn xem mẹ nói có đúng không?

Thậm chí sau những giây phút mệt mỏi, thằng bé vẫn rất vui vẻ:

  • Mẹ ơi… Tôm đẹp trai, bố cũng đẹp trai phải không ạ?
  • Ừ. Con có thích bố không?
  • Thích! Tôm thích lắm ạ!

Ngọc Nhi nghe con nói vậy vừa vui vừa cảm thấy thấu hiểu, nhưng cô vẫn giữ ý nhường chỗ cho Tuấn Anh xây dựng tình cảm với con.

Tuấn Anh, hiểu rõ ý của Ngọc Nhi, ngồi xuống và đưa cháo cho thằng bé.

  • Con ăn nhiều cho mau khỏe, bố sẽ đưa đi chơi nhé!
  • Đưa cả mẹ Nhi đi nữa ạ!
  • Ừ. Cả ông bà nữa, còn cậu Nghĩa thì sao?
  • Vâng ạ.

Lo lắng bé Tôm mệt, Tuấn Anh không muốn làm nặng tâm trạng, chỉ nói vài câu nhưng thằng bé, sau ba năm mới gặp lại bố, rất vui mừng. Sự mệt mỏi dường như được đặt sang một bên để nhường chỗ cho niềm hạnh phúc. Tôm ăn xong, nhìn xung quanh, phát hiện hai người lớn lạ mặt đứng kế bên ông bà ngoại, liền kéo tay Tuấn Anh hỏi dè dặt:

  • Bố ơi? Ông này là ai mà con thấy giống bố thế ạ?
  • À… Đây là ông bà nội của con đấy! Con thấy ông bà có hiền không?
  • Dạ. Ông đẹp trai giống bố quá! Nhưng sao bà nội trẻ hơn bà ngoại thế hả bố?

Câu khen và câu hỏi tự nhiên của đứa trẻ khiến mọi người chỉ cười nhưng Tuấn Anh vẫn nhẫn nại từng từ trả lời.

  • Bố giống ông nên thừa hưởng nét đẹp trai, còn bà nội do ít tuổi hơn bà ngoại nên con thấy trẻ là đúng rồi!
  • À… vâng…

Tuy không hiểu lắm, nhưng Tôm trả lời rất ngoan, Tuấn Anh không quên khen con:

  • Tôm ăn giỏi quá! Sắp hết bát cháo rồi này mẹ Nhi!

Ngọc Nhi nghe Tuấn Anh nhắc đến tên mình và con, cô nhanh chóng hưởng ứng:

  • Tôm cứ ăn như vậy, chỉ còn hai ngày nữa là đi đá bóng được rồi đấy!
  • Mẹ Nhi ơi… Mẹ nhớ mua cho Tôm quả bóng khác nhé! Quả kia bạn Bống làm hỏng rồi ạ!
  • Ừ. Con ăn khỏe, bố mẹ sẽ dẫn đi mua quả bóng đẹp hơn, chịu không?
  • Hihi… Con thích quá! Thích quá ông bà ơi… Con sắp được bố mẹ dẫn đi mua đồ chơi rồi, thích quá đi! Khụ khụ…
  • Được rồi. Tôm… Con đừng phấn khích quá không sặc đấy!

Thấy con ăn đủ, Tuấn Anh không ép nữa, anh lấy nước cho con uống và dỗ dành thằng bé nghỉ ngơi. Cảnh gia đình ba người chăm sóc nhau tốt khiến mọi người xung quanh không muốn làm phiền, nhường lại không khí ấm cúng đó.

Tôm sau khi được mẹ làm vệ sinh cá nhân, nằm xuống, nhưng vui vẻ đòi hỏi sự chú ý:

  • Bố ơi, tên bố giống tên của con ạ!
  • Giống sao?
  • Hihi… Con là Tuấn Nghiêm, bố là Tuấn Anh… Hai tên đẹp quá bố nhỉ?
  • Ừ, nghe rất hay, nhưng hôm nay bố chỉ nói đến đây thôi, bác sĩ dặn phải nghỉ đúng giờ mới mau khỏe đó con!
  • Vâng ạ!
  • Con ngoan lắm!

Dù còn mệt, nhưng Tôm rất nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu. Tuấn Anh, mới biết tên thật của con, cảm thấy biết ơn vì đêm nay đã mang lại món quà quý giá. Nhìn con trai khau khỉnh và thông minh, Tuấn Anh thấy như có tất cả… Bỗng nhiên, ánh mắt và giọng điệu của Tuấn Anh khiến cho Ngọc Nhi cũng cảm nhận được điều gì đó:

  • Mấy ông bà ra khách sạn nghỉ, em lên giường nằm với con!
  • Anh không hy vọng chúng ta sẽ thành đôi cặp gì cả. Nhưng dù chỉ là bố và mẹ của Tom, anh vẫn mong em thay đổi cách xưng hô. Anh không muốn con còn bé đã thắc mắc hay ảnh hưởng đến tâm lý, em hiểu chứ? Chuyện này đơn giản, anh làm được thì em cũng nên thực hiện để con khỏi tủi thân.
  • Vâng, em hiểu rồi!
  • Lên giường nằm với con đi!

Ngọc Nhi không tranh cãi nữa mà gật đầu và đi lên giường nằm. Sau bốn năm, đêm nay hai người lại nằm chung một phòng, nhưng lần này không phải vô tình mà là sự tự nguyện vì con.

Sau khi con trai khỏe mạnh và được ra viện, Nhi đã phải khăn gói theo Tuấn Anh về Hải Phòng, như đã thống nhất từ trước. Mọi người trong gia đình đều biết chuyện này, không còn gì bất ngờ. Bảo An, em gái của Tuấn Anh, khi gặp Tôm lần đầu, cô bé không nhịn được chạy đến muốn bế. Tôm sợ hãi, và Tuấn Anh phải mắng Bảo An:

  • Em làm gì mà như ăn tươi nuốt sống nó thế hả?
  • Tại nó đáng yêu quá, em chỉ muốn thương nó thôi mà!
  • Em làm nó sợ đấy này!
  • Cô xin lỗi cục cưng của cô nhá… Cô cho em quà này… Nín đi nào…

Bảo An không chịu bỏ cuộc, cô bé tiếp tục dỗ dành và đưa một số đồ chơi trước mặt Tôm. Tóm lại, Bảo An được phép bế Tôm khi cô cho thấy lòng tốt và dành quà cho bé. Mọi người cười trước sự dễ thương của Bảo An, nhưng Tuấn Anh không quên nhắc nhở:

  • Bố mẹ, anh chị thấy chưa? Có sự chuẩn bị làm vừa lòng cậu ấm ngay!

Mọi người cười sảng khoái trước lời nói của Bảo An, nhưng Tuấn Phát, em út, lại phản ứng bằng cách đặt gáo nước lạnh trước mặt chị gái:

  • Ôi, chị ơi! Chắc chị may mắn, không có đồ chơi thì sao, chắc phải xem phim hãy đợi chị yêu!
  • Có gì đâu mà gớm! Chị là ăn may đấy. Thử không có đồ chơi xem, chắc chị phải đợi xem phim rồi đấy!

Hai đứa em cười nói vô tư, nhưng Bảo An không chịu thua:

  • Đó gọi là nghệ thuật đấy!
  • Nghệ thuật nịnh của chị thì kinh điển rồi!
  • Ơ, hai cái thằng kia! Giờ có cháu định hắt hủi chị mày đấy hả?
  • Chúng em đường đường là đấng nam nhi, cần gì so đo với con gái như chị!
  • À, được rồi! Chị mày cũng không thèm chấp hai đứa, nhưng chị thông báo tin buồn cho hai đứa là từ nay anh cả của tụi em có gia đình rồi, nên còn lâu mới có chỗ cho hai đứa ngủ chung nhá!

Tuấn Phát, mặc dù đối đáp chị gái vui vẻ, nhưng khi nghĩ tới việc không được ngủ với anh trai Tuấn Anh nữa, mặt cậu trở nên ủ rũ. Tuấn Huy đứng bên cạnh cũng thể hiện sự tiếc nuối, nhưng sau khi mẹ Dung giúp cậu vượt qua tình trạng tư tưởng, cậu trở nên mạnh mẽ hơn. Cậu vỗ vai em trai sinh đôi và nói cười:

  • Bọn em giờ có cháu rồi, phải ra dáng chút, chứ không giống chị có cháu là ngó lơ tụi em đấy.
  • Ơ, hai đứa không buồn thật à?
  • Buồn gì mà buồn! Chị cứ đoán mò, Tuấn Phát người lớn lắm rồi!
  • Thật vậy hả?
  • Không tin tối nay chị qua phòng bọn em ngủ cùng đi!
  • Ha ha, hai thằng sợ ma nên định rủ chị ngủ cùng chứ gì?
  • Chị không ngủ thì thôi, đừng có nói linh tinh!

Bảo An cười phá lên, Tuấn Anh không chịu kém cạnh:

  • Đã không được cái nết gì chỉ biết dọa cho các em nó sợ!
  • Á, ui, suốt ngày đánh em. Em lớn rồi đấy!
  • Còn trêu hai đứa anh cốc cho sưng đầu nghe chưa?
  • Hư…
  • Thích hư không?
  • Được rồi! Không đánh nữa! Tối em ngủ cùng hai đứa là được chứ gì? Hơi tí là đánh! Đánh sắp ngu luôn rồi đây này!
  • Nói thế ngay từ đầu, ai thèm đánh!

Bảo An lại cười và cà khịa, nhưng mọi thứ vẫn diễn ra hài hước và ấm cúng. Gia đình Tuấn Anh, với sự thêm vào của cháu Tôm, trở nên nhộn nhịp và huyên náo hơn.

Và với ông bố Tuấn Anh, có nhiều sự thay đổi đáng kể. Mặc dù chỉ mới chăm sóc bé Tôm vài bữa, nhưng có vẻ anh đã làm việc đó rất thành thạo. Giờ đây, lịch trình của con cũng trở nên đều đặn và đúng giờ.

  • Ồ, đang chơi vui, anh đưa bé Tôm đi đâu thế?
  • Đến giờ bé phải đi ngủ rồi!
  • Chúng tôi chơi thêm chút nữa đi!
  • Khi bé tỉnh dậy, chúng tôi sẽ chơi sau, mọi người nghỉ trưa đi!

Nhận ra rằng không được chơi với Tôm nữa, Bảo An quay sang chọc ghẹo anh trai. Tuy nhiên, Tuấn Anh đã quen với cái kiểu này của em gái, nên màn đối đáp giữa họ trở nên phong phú và hài hước:

  • Ui, chỉ mới chăm con vài hôm mà đã thành “đảm đang” rồi à?
  • Cảm ơn nhưng không cần khen, anh còn biết nhiều việc lắm đấy!
  • Thay bỉm, chùi đít cũng thành thạo, đúng không anh trai?
  • Dĩ nhiên!
  • Ha ha…

Ngọc Nhi, nhìn thấy cảnh này, không kìm được cười. Dường như nhà này không hẳn khó gần. Tuấn Anh, mặc dù trông mặt lạnh lùng nhưng khi về nhà, anh ta thật sự thân thiện, quan tâm đến các em và còn có khiếu hài hước. Tóm lại, Tôm có một người bố như vậy, Ngọc Nhi cảm thấy an tâm.

Khi theo sau Tuấn Anh lên phòng, Bảo An bất ngờ gọi:

  • Chị Nhi! Chị hãy để anh trai em chăm bé Tôm, mấy năm qua chị đã vất vả đủ rồi, giờ để anh em nếm mùi “ông bố bỉm sữa” đi!
  • Ồ… uh, anh trai em cũng đảm đang nên chị không phải lo lắng.
  • Đúng vậy. Đảm đang thì phải làm nhiều để đảm hơn chị ạ! Nghe lời em, chị chỉ cần ru bé Tôm ngủ thôi nhé!
  • Ừ.
  • Thôi, chị lên phòng đi, chúng tôi cũng đi ngủ nhanh đây!

Ngọc Nhi gật đầu và bước vào phòng của Tuấn Anh. Ngay khi cửa mở, cô nhìn thấy hai bố con ôm nhau trong giấc ngủ. Nụ cười trên môi cô tỏa ra, nhưng khi con trai đã ngủ say, nụ cười đó lại chuyển sang sự ngần ngại và căng thẳng…

Bài viết liên quan