Người đàn bà đi trong cơn bão chương 28 | Vạn gặp chuyện lớn

20/10/2023 Tác giả: Hà Phong 203

Hai bố con Vạn về đến cổng nhà thì con bé e dè nói:

“Bố ơi, cô Lan…cô Lan sắp lấy chồng rồi bố ạ.”

Nó nói một cách ấp úng, giọng buồn bã, mặt thì cúi xuống như sắp khóc.

Vạn nghe con gái nói vậy thì ngạc nhiên lắm. Anh chưa từng nghe Lan nói với về chuyện này.

“Sao cơ? Cô Lan lấy chồng ư?”
“Vâng bố ạ.”

Vạn thấy còn bé khẳng định như vậy thì vội vàng ngồi xuống lay hai vai con hỏi cho rõ:

“Cô ấy lấy ai? con có biết không?”

Tự dưng Vạn thấy trong lòng vụn vỡ khi nghe tin Lan sắp lấy chồng. Không biết tại sao anh lại có cái cảm giác khó chịu này nữa!

“Cô ấy lấy bố bạn thành. Cái bác bí thư xã lúc nãy bố gặp ở nhà cô Lan ấy.”

“Hả? lấy ông ta ư?” Vạn dù không quan tâm lắm đến đời tư của Phiên nhưng cũng nghe tiếng xấu của hắn không ít. Chuyện hắn có quan hệ với tất cả phụ nữ làm trong ủy ban xã ai cũng biết không riêng gì Vạn. Nếu Lan mà dây dưa với lão thì chắc chắn là không phải chuyện tốt đẹp gì. Nhưng tại sao cô ấy lại đồng ý quen với một gã có đạo đức suy đồi như vậy chứ? Vạn không thể hiểu được. Lan là một cô giáo có nhân phẩm, tính tình hiền lành, nhiệt huyết với nghề… Không lẽ cô ấy ham giàu hay là cô ấy lại muốn tiến thân nên chấp nhận quen gã? Không đúng, Lan vốn là con nhà giàu lại ở trên phố thị. Điều kiện tốt như thế cô chả cần thì cớ gì lại vì vài cái chức nhỏ nhoi ở cái xã cỏn con xa xôi này mà đánh đổi lớn như vậy chứ? Vạn thấy cái này càng không hợp lý. Hay là cô ấy không biết quá khứ xấu xa của hắn? Cũng có thể. Nhưng cho dù vì lý do nào thì cũng đều không tốt cho Lan cả.

“Mà con thấy cô Lan cũng không thích ông ta đâu bố. Ông ta đến nhà cô Lan ngồi chờ cô dạy học bị cô đuổi về mấy lần rồi ấy.” Con bé tiếp tục kể.

“Có chuyện như vậy ư?”

“Vâng ạ.”

Vạn thấy chuyện này có điều gì đó sai sai. Anh phải hỏi lại con gái cho rõ mới được:

“Con có chắc là cô Lan không thích ông ta không?”

“Đúng vậy bố ạ. Con thấy cô Lan rất ghét ông ta.”

“C, hết rồi!” Tự dưng Vạn thấy trong lòng mình bất an vô cùng. Như lời con bé Hoài An nói Lan không thích hắn. Thậm chí là ghét nữa. Vậy mà hắn vẫn chai lì mò đến nhà cô. Bây giờ thì lại tối tăm thế này lại chỉ còn mình hắn ở nhà với Lan. Lan thì không phải người dân xứ này nên chắc chắn không biết và đề phòng hắn. Đàn bà con gái hầu như làng này đứa nào được hắn chú ý đến đều đã lên giường với hắn rồi. Không ai qua được tay hắn cả một khi hắn đã nhắm đến. Hắn không chiếm được Lan thì sẽ làm càn. Vạn nhớ lại ánh mắt của hắn nhìn mình lúc nãy đúng là có chút s, át k, hí thật. Có khi nào…Vạn nghĩ đến cảnh Lan bị mấy tên côn đồ lần trước lôi xuống ruộng ngô suýt nữa bị làm hại thì trong lòng không khỏi lo sợ.

“An này con vào nhà rồi đi ngủ sớm đi nhé. Bố có việc phải đi ra ngoài tí. Nói với bà nội là cứ đóng cửa lại, tự bố về bố có chìa khóa mở sau.”

“Vâng ạ!”

Con bé ngoan ngoãn nghe lời rồi đi vào nhà.

Vạn khóa cửa cổng cẩn thận lại rồi mới quay xe đi thi thẳng đến nhà Lan.

Khi đến sân nhà cô thấy chiếc xe air blade của Phiên vẫn dựng trước sân nhà, cửa cổng thì mở toang hoang, không có bóng người nào nhưng nhà trên thì lại đóng cửa. Vạn đoán ra đã có chuyện không hay rồi liền kêu lớn.

“Cô Lan, Cô Lan ơi!” Không thấy ai trả lời mà chỉ thấy có tiếng gì đó bên trong cánh cửa có tiếng gì đập ồn ào. Vạn chạy lại đập đập cửa thì thấy nó đã bị chốt ở phía trong rồi. Không kịp suy nghĩ gì nữa anh liền lùi ra xa mấy bước rồi lấy đà đạp tung cánh cửa.
Một cảnh tượng không thể tin được đang xảy ra trước mắt anh.

Tên bí thư bỉ ổi đang ngồi trên cơ thể Lan. Toàn thân trên hắn đã không một mảnh vải nào. Hắn đang loay hoay cởi chiếc thắt lưng dang dở. Phía dưới là Lan đang cố sức vùng vẫy. Hai tay vẫn cố che lấy bầu ngực của mình.

Một luồng m, áu nóng sôi sùng sục phun lên trong người bạn. Anh không kịp suy nghĩ gì nữa mà chạy lại dùng hết sức túm lấy chiếc dây lưng quần của tên bí thư nhất bổng lên rồi ném xuống đất văng ra xa khỏi người Lan.

Xong anh quay sang cúi xuống bế Lan lên rồi cởi chiếc áo ngoài của mình quây quanh người cô.

“Cô Lan không sao chứ?” Vạn nói ánh mắt đau đớn nhìn Lan đang run lên cầm cập vì hoảng sợ. Hai môi tươm m, áu chảy xuống khóe miệng. Đầu tóc thì rối bời.

Lan nhìn thấy Vạn thì nước mắt rơi lã chã rồi khẽ lắc đầu.

Vạn nghìn bộ dạng của Lan như vậy không khỏi xót xa.

“Rồi! không sao cô đừng sợ! có tôi đây rồi!”

Vạn cố an ủi Lan để cô lấy lại bình tĩnh. Hai hàm răng cô cứ ru lên bần bật rồi ra vào nhau. Cô sợ hãi nép vào trong người Vạn co ro như một con chim nhỏ vừa bị một cơn bão lớn vùi dập.

Vạn cũng đưa tay ôm cô vào lòng để sưởi ấm cho con chim bé nhỏ tội nghiệp này.

Tên bí thư nằm bò dưới đất thấy hành động của hai người như vậy thì tức tối cố mò dậy vác cái bình hoa đang ở trên bàn tiến lại gần Vạn định giơ tay lên đánh vào đầu anh thì Lan đã nhìn thấy trước.

“Anh Vạn, cẩn thận!”

Lan đẩy Vạn ra thì không may chiếc bình sứ đập vào vai Lan chảy m, áu.

Vạn như lên cơn đ, iên d, ại. Anh chỉ kịp kêu lên một tiếng “thằng k, hốn” rồi giơ chân đá một phát vào bụng Phiên. Hắn ta bị một phát đạp chí mạng vào mạng sườn thì lảo đảo ngã đập đầu vào thành bàn rồi không cựa quậy gì nữa.

“Lan! Lan ơi!”

Vạn ôm lấy Lan. Những mảnh sành cắm phía vai cô đẫm m, áu ướt cả vào cái áo mà Vạn vừa khoác lên người cô.

“Em không sao!”

Lan bị mất m, áu nhiều nhưng vẫn còn tỉnh táo. Chỉ là sợ quá mà sức lực hơi yếu.

Cô nhìn về phía tên bí thư. Thấy đằng sau hắn cũng có một vũng m, áu đang chảy về phía mình. Người thì bất động. Cô nói với Vạn:”Anh Vạn… hắn… hình như…”

“Không cần quan tâm đến hắn. Để anh mang em đến bệnh viện!”

Lan lắc đầu lo lắng:

“Em không sao nhưng hình như hắn không còn động đậy nữa.”

Vạn nghe Lan nói vậy thì cũng quay lại nhìn tên bí thư xem sao. Mặt hắn trắng bệch, mắt hắn trợn lên nằm bất động vùng m, áu loang lổ…nhìn sơ qua thôi Vạn cũng biết đã có chuyện xảy ra rồi.

Anh đứng dậy thận trọng đi lại chỗ hắn kiểm tra coi hắn còn thở không thì thấy đúng là hắn đã c, hết thật.

Lan ngồi dựa lưng vào tường lon lắng chờ đợi câu xác nhận của Vạn.

“Hắn sao rồi anh?”

“C, hết rồi!”

“C, hết rồi?” Lan sợ hãi ngồi gượng dậy: ” chết rồi? Vậy làm sao bây giờ hả anh?” Cô sợ quá mà hẳn cả cơn đau đang dày vò cơ thể mình.

Nhưng trái lại với sự lo lắng của cô thì Vạn lại khá bình tĩnh.

“Lan đừng lo. Tôi sẽ ra tự thú với cơ quan chức năng. Việc cấp thiết bây giờ là đưa em đến bệnh viện kiểm tra cái đã.”

“Không được. Em không thể anh nhận tội là kẻ g, iết người được.”

“Nhưng chính anh đã là người trực tiếp đá hắn ngã xuống đất. Anh phải chịu trách nhiệm với việc làm của mình.”

“Nhưng anh cứu em, anh làm vậy để cứu em mà. Em không thể để anh chịu tội thay em được.” Lan cuống lên vừa nói vừa khóc.

“Lan không cần lo cho tôi. Cứ nghe lời tôi đi lên bệnh viện kiểm tra cái đã. Việc còn lại tự tôi sẽ giải quyết được.”

“Không! anh Vạn! anh không thể vì em mà chịu tội được!”

“Lan à! Tôi không phải chỉ vì em đâu. Tôi vì bản thân tôi nữa. Tôi không thể đứng nhìn người phụ nữ người mình yêu bị kẻ khác giày vò thân thể.”

Trong cơn bĩ cực của cuộc đời Lan lại nghe những lời ngọt ngào thốt ra từ miệng người đàn ông mà mình thầm thương trộm nhớ bao nhiêu lâu nay. Nước mắt cứ tuôn dài như mưa. Hóa ra họ đều có tình cảm với nhau nhưng mỗi người đều có những nỗi lo riêng mà quên mất tâm tư của mình.

Lan ôm chầm lấy Vạn khóc lên trong tiếng nấc nghẹn ngào. Trong sự cay đắng tột cùng của số phận vẫn len lỏi đâu đó hương vị ngọt ngào của tình yêu. Lan thấy mình như được tiếp thêm sức mạnh và niềm tin trong cái hoàn cảnh trớ trêu của cuộc đời này.

Sau một hồi được Vạn động viên Lan cũng bình tĩnh trở lại. Hai người bàn nhau cách giải quyết sự việc. Trước mắt Vạn sẽ đưa Lan lên bệnh viện kiểm tra sức khỏe trước. Đồng thời cũng gọi cho người nhà cô đến rồi giao cô cho họ chăm sóc. Sau khi biết chắc cô không bị ảnh hưởng gì nghiêm trọng anh mới quay về nhà dặn dò con gái và mẹ già của mình. Sau khi mọi việc xong xuôi anh lặng lẽ một mình đi đến cơ quan chức năng đầu thú.

Ngay lập tức ngôi nhà của Lan được phong tỏa hiện trường để điều tra.

Vạn bị bắt tạm giam ngay sau đó. Lan nghe được tin này thì lập tức xin xuất viện ngay.

“Không được! Vết thương của con chưa lành hẳn. Phải ở lại đây dưỡng thương cho khỏi đã.”

Bà Lý nhất quyết không cho con gái xuất viện.

“Mẹ à! Anh ấy đã bị bắt giam rồi. Nhà chỉ còn một người mẹ già và đứa con thơ dại. Anh ấy vì cứu con mà phải mang tội. Giờ con không thể yên tâm mà nằm đây để dưỡng bệnh được.” Lan vừa nói vừa khóc.

“Nhưng con thế này xuống đấy cũng làm được gì chứ! Hơn nữa bác sĩ cũng đã nói con chưa được xuất viện.”

“Con sẽ nói chuyện lại với bác sĩ.”

“Con đừng cứ cố chấp như vậy có được không hả?” Bà Lý xót con nên mắng. Nghe tin con bị người ta x, âm hại ra nông nổi này có người mẹ nào mà không xót không đau chứ!

“Bà à! cứ để con gái nó làm theo ý nguyện của mình. Dù sao thì người ta cũng vì cứu con bé mà bị liên lụy. Hơn nữa còn chưa biết tình hình ra sao. Cứ để nó xuống xem thế nào cho lòng nó thanh thản bà ạ.”

Ông Lâm ôm vai vợ khuyên nhủ.

“Tôi cũng biết thế. Đành rằng là người ta có ơn cứu con mình nhưng bây giờ nó đang bị thương như thế thì làm sao mà đi lại được!”

“Chúng ta sẽ đi cùng con mình ạ”

Ông nói nói xong thì quay sang Lan an ủi:

“Con đừng lo quá. Bố mẹ sẽ cùng con xuống đó xem tình hình thế nào. Chuyện của cậu Vạn đó bố sẽ gắng hết sức cậy nhờ mối quan hệ của mình để giảm án cho cậu ấy. Với trường hợp của cậu ấy thì chắc chắn là sẽ không phải chịu mức án nặng nề đâu con ạ.”

“Vâng, con cảm ơn bố!” Lan mếu máo nhìn bố mình. May mà trong cơn hoạn nạn cô vẫn còn gia đình để bấu víu. Nghĩ đến cảnh Vạn đang bị giam trong căn phòng lạnh lẽo và bà cụ Hiên cùng con bé Hoài An đang hoảng loạn ở nhà cô lại trào nước mắt.

Bài viết liên quan