Người đàn bà đi trong cơn bão chương 30 | Pháp luật công bằng

20/10/2023 Tác giả: Hà Phong 252

Trinh túm cổ áo chồng hỏi kỹ:

“Là chính anh xúi giục ông ta đúng không? Chính anh đã khiến ông ta lạnh nhạt với tôi để quen với người đàn bà khác?” Cô ta giận quá mà quên đi rằng, câu hỏi này đáng ra phải là chồng cô hỏi người vợ lăng loàn này mới đúng. Cũng có thể là do cô ta quen thói bắt nạt chồng nên đã quên mất trách nhiệm của một người vợ.

Đến lúc này rồi thì Tiệp cũng chẳng còn sợ vợ nữa. Anh ta hất tay vợ đẩy cô nằm chềnh ềnh xuống giường rồi chặn lấy cổ tay vợ gầm gừ nói:

“Phải, tôi làm đấy thì sao nào? Ban đầu thì tôi chỉ muốn lão ta giúp tôi hả cơn giận, làm cho cô ấy bẽ mặt vì đã dám từ chối tôi. Nhưng không ngờ lão lại dâm ô vô độ dám cưỡng bức cô ấy.”

“Hóa ra anh yêu người đàn bà khác! Anh dám phản bội tôi!” Trinh trợn mắt nhìn chồng.

“Thế cô tưởng tôi ngu đến mức nhìn vợ mình ăn nằm với thằng khác mà nằm im ở nhà chờ vợ về ban phát cho chút cơm thừa canh cặn à? Tôi nói cho cô biết! Tôi không phải là thằng ngu như cô tưởng. Lão già đó đáng c, hết từ lâu rồi. Nó cướp vợ tôi một cách trắng trợn lại còn dám c, ưỡng h, iếp người đàn bà của tôi. Nó tưởng nó là vua của cái làng này, không ai làm gì được nó hả? Cái đáng tiếc duy nhất là nó trước khi c, hết vẫn được chạm vào thân thể của cô ấy. Thứ mà tôi chỉ dám nằm mơ.”

“Đồ ngu!”

Trinh nghe chồng nói như vậy thì đ, iên tiết đứng cách dậy tát cho anh ta một cái đau điếng.

“Á à! Con đàn bà khốn nạn này. Mày vì một cái thằng tham quan, d, âm ô ngu ngục đó mà dám đánh lại chồng mày à! Hôm nay tao sẽ cho mày biết tay. Mày tưởng bao lâu nay tao nhịn mày để mày được đằng chân lưng đằng đầu hả? Trước đến nay mày không coi tao ra cái gì. Vậy thì hôm nay tao sẽ cho mày biết bản lĩnh đàn ông của tao.”

Tiệp vừa nói vừa lao tới vợ tát tới tấp vào mặt cô ta. Trinh quá bất ngờ về sự vùng lên của Tiệp. Bao nhiêu lâu nay cô chửi mắng thế nào hắn cũng không dám cãi lại một câu. Thế mà giờ chỉ vì một người đàn bà xa lạ hắn không ăn được mà nỡ lòng đánh vợ. Cô không biết rằng con người ai cũng có sự chịu đựng có giới hạn mà thôi. Bao nhiêu năm nay chỉ vì nằm dưới cơ vợ mà hắn cố chịu đựng để rồi tích tụ thành o, án h, ận. Đến bây giờ mới được dịp bùng phát lên khi cô ta chạm đến giới hạn của cùng của một gã đàn ông như gã.

Trinh cố gắng gồng người lên để phản đòn nhưng không thể nào chống lại sức lực của Tiệp được.

Hắn đánh vợ bằng tất cả những o, án h, ận bao năm của mình với vợ và sự ghen tức tột cùng của gã với Phiên khi nghĩ đến chuyện mà lão Phiên đã làm trên cơ thể Lan.

Trinh bị đè xuống giường bẹp dí không thể cựa quậy được. Cô ta choáng váng vì bị Tiệp liên tục táng vào cho xây xẩm cả mặt mày. Trong cơn đau đớn cô ta cố vùng vẫy tung chân đạp túi bụi thì không may đạp trúng vào phần hạ bộ của chồng.

“Á… c, hết mẹ tao rồi!”

Tiệp bị đá trúng của quý đau quá mới buông tay ôm lấy phần hạ bộ kêu la. Thừa cơ Trinh ngồi dậy cố hết sức mình đám trúng trung tâm của chồng một phát như trời giáng nữa. Tiệp lảo đảo ngã ra đằng sau. Cô chỉ kịp nghe cái “khục” một tiếng rồi thấy chồng ngã gục xuống đất, ngất đi luôn. Trinh sợ hãi vội chạy lại xem chồng sống hay c, hết thì thấy anh ta vẫn còn thở liền la lên:

“Cứu! cứu với!” Trinh hoảng loạn nhưng vẫn còn tỉnh táo để kêu người vào cứu chồng.

Mẹ Tiệp nghe tiếng con dâu gọi thất thanh thì chạy vào. Thằng con cũng lon ton đi theo bà.

“Trời ơi! con cô g, iết con tôi rồi!” Bà cụ thấy con trai nằm bất động trên giường thì ôm lấy con trai rồi quay sang chửi con dâu.

Trinh trong cơn hoảng loạn không còn nghĩ đến những lời mắng chửi của mẹ chồng nữa mà chạy ra sân hô hào hàng xóm đến cứu giúp.

Ngay lập tức Tiệp được hàng xóm láng giềng kêu taxi đưa anh ta lên thẳng bệnh viện tỉnh.

Sau khi được đưa vào phòng cấp cứu thì Tiệp cũng tỉnh lại. Phúc lớn là Tiệp không sao chỉ vì đau quá mà ngất đi. Nhưng cái của nợ đã đó bị cô vợ đanh đá đạp mạnh bạo quá bị dập nát phù nề sưng tím đến nỗi biến dạng luôn. Tuy là không nguy hiểm đến tính mạng nhưng đau đớn vô cùng. Các bác sĩ phải làm phẫu thuật và khâu phục hồi. Nhưng khả năng đàn ông của Tiệp thì có thể sẽ vĩnh viễn mất đi không thể hùng dũng đứng dậy vươn vai như bình thường được nữa.

***

Những ngày Vạn bị tạm giam, Lan tình nguyện ở lại nhà bà Hiên để chăm nom nhà cửa. Cô con gái chỉ ở chăm mẹ được mấy ngày rồi cũng phải về lo việc nhà chồng. Mấy người bà con thì cũng về nhà lo việc nhà họ không ở được lâu. Bà Hiên tuy đã đứng dậy đi lại được nhưng yếu hẳn. Thành ra chỉ còn con bé Hoài An nhưng nó lại còn bé quá. Vì vậy Lan quyết định ở hẳn lại nhà Vạn để tiện chăm sóc cho hai bà cháu.

Thấy con gái vết thương thì chưa lành hẳn mà phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi vừa lo thủ tục cho Vạn vừa phải chăm sóc hai bà cháu bé Hoài An bà Lý sót con lắm.

Sáng nay Lan trở lên thị trấn để đi gặp luật sư bàn bạc về vụ án. Vừa trở về nhà chưa kịp ăn uống gì Lan đã vội vàng chuẩn bị đồ đạc để đi xuống quê ngay.

“Lan, con lại đi đâu vậy?”

“Con xuống chỗ anh Vạn mẹ ạ.”

“Con vừa ở dưới đó hôm qua mà. Hôm nay ở nhà một hôm đi.”

“Mẹ à, con mà ở nhà thì thấy ai lo cho hai bà cháu?”

Thấy con gái vẫn còn xoa xoa hai bả vai đau nhói, bà Lý không kiềm lòng được nữa.

“Vết thương con còn chưa lành thế kia. Con xuống đấy làm gì? Hơn nữa bà ấy cũng đi lại được rồi, con bé Hoài An thì đã lớn. Sao con cứ phải nhọc lòng vì họ mãi vậy hả? Con phải lo cho sức khỏe của bản thân mình nữa chứ!”

Lan nhìn mẹ van nài:

“Mẹ à! mẹ cũng biết anh Vạn vì con mới phải ra nông nổi này. Ở nhà anh ấy mất đi trụ cột thì con phải thay anh ấy để gánh vác chứ mẹ.”

“Thì con cũng hết lòng hết sức rồi còn gì. Gia đình chúng ta cũng đã chạy vạy khắp nơi để tìm cách cứu cậu ấy rồi đó thôi. Còn con nếu muốn yên tâm về hai bà cháu dưới kia thì để mẹ thuê người giúp việc đến làm cho họ.”

“Mẹ, con biết mẹ lo lắng cho sức khỏe của con. Nhưng con không thể yên lòng giao người nhà của anh ấy cho người khác được. Xin mẹ hãy hiểu cho con!”

Lan mệt mỏi nhìn mẹ. Ánh mắt đau đáu van xin.

“Con vì người ta mà lao tâm khổ tứ. Nhưng con lại không nghĩ cho người mẹ này. Mẹ là mẹ của con, mẹ sinh ra con, nhìn con chạy vạy khắp nơi khổ sở như thế mẹ cũng đau lòng lắm chứ!”

Bà Lý vừa nói mà mắt rơm rớm.

Lúc này Quân cũng vừa về tới nhà. Thấy mẹ và chị gái có vẻ căng thẳng. Hai người vừa đứng nhìn nhau vừa khóc, anh liền vào khuyên can:

“Chị! Chị vào phòng nghỉ ngơi chút nữa hãy đi. Để mẹ cho em.”

“Ừ.” Lan nhìn em trai cậy nhờ.

“Vậy con vào phòng nằm nghỉ lát nha mẹ.”

Bà Lý không thèm trả lời con gái mà quay mặt đi hờn dỗi.

Sau khi chị gái đi rồi Quân mới từ từ ôm vai mẹ thủ thỉ:

“Mẹ à! mẹ đừng giận chị ấy nữa. Anh Vạn không chỉ là người có ơn đối với chị ấy mà còn là người đàn ông mà chị ấy yêu nữa.”

Bà Lý nhìn con trai hờn mát:

“Bây giờ mấy đứa lớn rồi không còn coi lời mẹ ra cái gì nữa phải không?”

“Mẹ! Sao mẹ lại nói như vậy? Chúng con lúc nào cũng là con của mẹ. Mẹ luôn luôn là thần tượng trong lòng con.”

Quân vòng tay ôm lấy mẹ dỗ dành. Anh biết mẹ anh chỉ nóng nảy mà nói như thế thôi. Chứ bà cũng nhanh nguội lắm. Nhất là khi được những đứa con mình ôm ấp vỗ về bà.

Lan được em trai nói đỡ cho thì cũng yên tâm hơn. Có người ở nhà làm hậu thuẫn nên cô vội sắp xếp đồ đạc rồi trở xuống nhà Vạn ngay. Cô không yên tâm chút nào khi phải đi xa hai bà cháu cả nửa ngày trời như vậy.

Bà Lý tuy không nói đồng ý cho con gái xuống quê nhưng cũng mắt nhắm mắt mở để con đi mà không nói gì. Nhưng lòng vẫn đau đáu lo cho đứa con gái tội nghiệp vừa mới xảy ra chuyện chưa xong lại phải đến lo lắng chăm sóc cho người khác. Bà cứ thở ngắn thở dài mà không tài nào chợp mắt được. Ông Lâm cũng thấu cảm được nỗi lòng của vợ nên khẽ hỏi:

“Bà vẫn buồn về chuyện cái Lan à?”

Được lời như mở tấm lòng bà Lý tuôn ra một tràng:

“Tôi không hiểu tại sao con bé lại phải đầy ải mình như vậy nữa!”

“Thì dù gì người ta cũng vì cứu con chúng ta mà vướng vào t, ù tội mà. Nó làm như vậy là phải.”

“Thì tôi cũng biết là phải mang ơn người ta. Nhưng đâu cứ phải nhất nhất là lăn xả vào mà bán mạng. Tôi đã nói là sẽ thuê người xuống đấy chăm sóc cho hai bà cháu họ nhưng nó không nghe. Nó cứ nhất quyết đi xuống đấy tự thân chăm sóc họ cơ. Tôi là mẹ thấy cảnh đó mà sao không xót cho được.”

Ông Lâm vẫn kiên nhẫn lắng nghe vợ tâm sự cho thỏa nỗi lòng bà rồi mới nhẹ nhàng khuyên nhủ:

“Con gái mình như vậy bà phải mừng mới phải!”

Bà Lý nghe chồng nói như vậy thì ngạc nhiên hỏi lại:

“Con gái tôi khổ sở sao tôi lại phải mừng?”

“Thì mừng vì nó đã tìm được tình yêu của đời mình. Mừng vì nó đã chọn được đúng người. Mừng vì bà sắp được trở thành bà ngoại. Và cái đặc biệt nữa là con gái bà giống hệt tính của bà. Bà còn mong gì nữa nào?”

“Ông nói tôi chả hiểu gì.”

Bà Lý nghe chồng phân tích thì lại càng khó hiểu nên gắt gỏng.

Ông Lâm vẫn rất kiên nhẫn giải thích cho vợ:

“Này nhé! để tôi nói cho bà nghe. Nếu tôi lâm vào hoàn cảnh như cậu Vạn liệu bà có bỏ bê tôi mà chỉ ích kỷ chăm lo cho mình không? Tôi nhớ năm xưa tôi đi bộ đội đóng quân mãi tận trên biên giới. Bà một mình nuôi dạy hai con nhỏ chăm sóc bố mẹ chồng chu đáo. Hồi đó có người còn rèm pha bà lấy chồng cũng như không. Lúc tôi bị sốt rét bà gửi hai đứa về ngoại rồi lất tả trèo đèo lội suối chẳng quản nguy hiểm lên đấy chăm sóc tôi cho đến khi tôi khỏi bệnh. Bà thấy đấy, bà chưa từng bỏ tôi. Lúc nào bà cũng luôn bên tôi. Chả phải bây giờ con gái bà đang làm những việc rất giống bà ngày xưa hay sao?”

Bà Lý nghe chồng nói như vậy lại ứa nước mắt nhớ về những ngày xưa cũ, tuy khó khăn vất vả nhưng lại thắm đượm tình chồng nghĩa vợ.

Ông Lâm thấy vợ thút thít khóc thì khẽ dang tay ôm vợ vào lòng nói:

“Bà hãy yên lòng. Con gái bà đã chọn đúng người rồi. Sau cơn hoạn nạn này nó sẽ có một chỗ dựa tinh thần vững chắc. Một người đàn ông không màng mạng sống đã đứng ra bảo vệ con gái mình thì bà còn mong gì hơn nữa! Đúng không nào!”

Bà Lý bị chồng thuyết phục hoàn toàn thì không còn lời nào để nói nữa. Bà gục đầu vào ngực chồng thổn thức.

“Ông đúng! lúc nào ông cũng đúng hết!”

Bài viết liên quan