Chạm tay vào hạnh phúc chương 51 | Giành giật sự sống

13/01/2024 Tác giả: Hà Phong 311

Bá Trọng bất ngờ cởi áo dạ, ôm chặt Trúc Linh:

  • Linh! Thiên Vĩ la hét:
  • Đưa ra xe ngay! Vũ Phong chỉ đạo đội cảnh sát làm sạch khu vực nhà hoang, sau đó cùng Bá Trọng, Thiên Vĩ, và các thành viên khác trong Hội hiệp sĩ chạy đến bệnh viện. Hai chiếc xe bọc thép nhanh chóng lao vút qua đường phố ngoại ô hướng về thành phố C. Tiếng còi cảnh sát vang lên khiến mọi người nhường đường. Thiên Vĩ nhanh chóng sử dụng bình ô xi mini để giúp Trúc Linh thở:
  • Bình tĩnh lên! Bá Trọng có vẻ lạnh lùng như đá. Tay anh kín chặt vết thương trên ngực của cô. Khuôn mặt của anh trở nên lạnh lẽo, đôi môi đỏ tươi của Trúc Linh giờ đây biến thành màu tím. Áo trên người Bá Trọng bị đỏ bởi máu, chiếc khăn dùng để băng bó vết thương cũng đang chuyển sang màu đỏ tươi. Tại sao Linh lại dại dột như vậy? Tại sao cô lại lao vào nguy hiểm đó? Nếu có số phận, anh phải sống sao được mà không có Linh? Nước mắt lăn dài trên gương mặt nam tính, chiếc xe chạy vút trên đường, vượt qua tất cả các đèn giao thông tại ngã ba và ngã tư với âm thanh còi ưu tiên, nhưng với Bá Trọng, thời gian trôi qua quá chậm chạp:
  • Dũng, nhanh lên! Thiên Vĩ kiểm tra huyết áp cho Trúc Linh, vỗ vai Bá Trọng dù chính anh cũng đang căng trước lo lắng:
  • Tôi sẽ giúp cô ấy. Anh hãy bình tĩnh! Z Thái Dũng cũng không biết phần sống của Trúc Linh còn lại bao nhiêu vì máu đang rơi quá nhiều. Nếu đến bệnh viện gần đó, có thể sẽ không có đủ máu, và họ sẽ phải chuyển cô về thành phố C. Vì vậy, Vũ Phong đã kêu gọi còi ưu tiên để đến Bệnh viện Thiên Vĩ một cách nhanh nhất. Thiên Vĩ nhanh chóng gọi điện thoại:
  • Anh Hoàng, chuẩn bị phòng phẫu thuật ngay, bạn gái của anh Bá Trọng bị bắn vào ngực! Sau ít phút, Trúc Linh được đưa vào phòng cấp cứu. Thiên Vĩ giữ tay Bá Trọng:
  • Cậu đứng ngoài đi! Rồi anh quay lại với Z Thái Dũng:
  • Đem quần áo để thay đồ cho anh ấy! Hệ thống đèn báo động đỏ được kích hoạt. Những chiếc áo blouse trắng lao vào phòng mổ, cảnh tượng quen thuộc với Bá Trọng, nhưng hôm nay anh ngồi như tượng đá, trên người máu đỏ nhưng đó là máu của người con gái mình yêu…

Trong phòng mổ, bác sĩ Hoàng nhìn Thiên Vĩ:

  • Cậu có thể làm được chứ? Vĩ gật đầu:
  • Dạ, tôi là người yêu sắp cưới của Bá Trọng! Theo nguyên tắc của bác sĩ Hoàng, Vĩ không được tham gia nếu không phải là người nhà, nhưng khi nghe Vĩ nói về bệnh nhân, bác sĩ Hoàng cũng chấp nhận. Cuộc họp nhanh sau khi xem CLVT và X-quang tim của cô trong phòng mổ hiện đại nhất thành phố C và cả nước:
  • Bệnh nhân bị bắn vào phía trái ngực, máu chảy nhiều!
  • Viên đạn đã đi qua tim, xuyên qua nhiều cơ quan quan trọng khác nhau. Nguy cơ tử vong cao!
  • Quyết định mổ gấp để rút đạn và thực hiện can thiệp ngoại cơ thể cấp cứu!

Phòng phẫu thuật chìm trong sự yên bình đáng sợ, chỉ nghe thấy âm thanh lách cách của dụng cụ y tế và tiếng yêu cầu từ Thiên Vĩ, cũng như âm thanh thở của mọi người. Anh không dám nghĩ tới khả năng sống sót của Linh, người đã hi sinh để bảo vệ anh, nhưng cũng có thể mang theo toàn bộ hy vọng hạnh phúc của Bá Trọng nếu ca phẫu thuật không thành công.

Bá Trọng ngồi ngoài phòng phẫu thuật, lặng lẽ như một tượng đá. Dũng cố gắng thay đồ cho anh, nhưng Bá Trọng vẫn ngồi yên. Mỗi giây trôi qua là một áp lực khủng khiếp cho anh. Anh tự hỏi, nếu Trúc Linh không trở về, anh sẽ phải đối mặt với điều gì?

Trong phòng mổ, Thiên Vĩ tìm vị trí của viên đạn, khéo léo gắp ra, khâu tạo hình van hai lá, khâu lỗ rách của tim, làm sạch rồi dẫn lưu màng phổi. Máu vẫn liên tục được truyền vào cơ thể Linh. Thiên Vĩ thở phào:

  • Phẫu thuật thành công!

Mọi người cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng một y tá cảnh báo:

  • Sếp Vĩ, nhóm máu này sắp hết rồi. Em đang cho mọi người thử máu ngoài kia! Thiên Vĩ nhíu mày:
  • Bệnh viện mà thiếu nhóm máu? Y tá giải thích:
  • Tối qua có một bệnh nhân khác cũng cần máu nhiều, ông ấy cũng cùng nhóm máu và đã được truyền máu. Hiện tại, nhóm máu của Linh đang thiếu! Thiên Vĩ lao ra khỏi phòng phẫu thuật. Bá Trọng chạy lại khi thấy cửa phòng mở:
  • Vĩ! Thiên Vĩ gật đầu:
  • Phẫu thuật đã thành công tạm thời. Đạn đã được gắp ra, nhưng chúng ta thiếu máu cho Linh! Đang thử máu ngay!

Trong khi Trọng mới vào phòng thay đồ, anh không biết rằng mọi người đã thử máu cách đây vài phút. Anh cảm thấy lo lắng khi một giọng nói vang lên:

  • Tôi cùng nhóm máu với Trúc Linh! Trọng quay lại – là Giám đốc Trung. Ban nãy, anh nghe tin nhanh trên ti vi, cảnh sát đã bắt được nhóm buôn người, nạn nhân được đưa đến Bệnh viện Thiên Vĩ, nên anh vội vàng đến đây. Hỏi thăm mới biết người trong phòng cấp cứu là gia đình của Bác sĩ Trọng và Bác sĩ Vĩ, và anh đoán rằng đó chính là Trúc Linh.

Trọng nhếch mày:

  • Anh cùng nhóm máu với Linh? Trung gật đầu xác nhận:
  • Chắc chắn! Thiên Vĩ chỉ vào phòng bên cạnh:
  • Vẫn cần xét nghiệm. Anh vào thử máu đi! Trung theo y tá vào phòng thử máu. Sau một thời gian ngắn, y tá hồ hởi báo tin:
  • Bác sĩ Trọng, anh Trung cùng nhóm máu với chị Linh. Bắt đầu truyền máu ngay ạ! Bá Trọng nhẹ nhõm:
  • Giám đốc Trung, cảm ơn anh! Trung lắc đầu:
  • Không có gì, đây là điều tôi phải làm. Anh đi theo y tá để truyền máu. Nhìn cô gái xinh đẹp nằm yếu ớt trên giường, lòng anh tràn đầy sự thương xót. Trúc Linh, anh có cơ hội để trả ơn em rồi…

Ký ức năm năm trước hiện lên trong tâm trí Trung… Hôm đó, trời khá mát mẻ, và vì không muốn mắc kẹt trong tình trạng ùn tắc giao thông, anh quyết định đi làm bằng xe máy để thưởng thức không khí trong lành. Trên đường trở về, khi đang chờ đèn đỏ, bất ngờ Trung cảm nhận một lực lượng mạnh mẽ đẩy mình vút lên không trung, và mọi thứ trước mắt bắt đầu mờ sáng. Trung không biết gì, chỉ nghe thấy những bước chạy vội vã của người khác đến. Sau đó, tất cả đều trở nên yên bình…

Khi Trung mở mắt, mùi thuốc sát trùng đã xâm nhập mũi, và anh nhăn mặt khi thấy bốn bức tường trắng xung quanh – à, rốt cuộc anh vẫn sống và đang ở Bệnh viện. Anh nhìn qua giường bên cạnh, thấy một cô gái trẻ, khuôn mặt thanh tú, trông như sinh viên đang truyền máu cho anh. Cơ thể anh cứng đờ, đau đớn khiến Trung không thể di chuyển, và anh tự hỏi cô gái đó là ai mà lại cứu anh?

Sau khi quá trình truyền máu hoàn tất, cô y tá đem một cốc sữa đến cho Dương Trúc Linh và nói cười:

  • Cảm ơn em, nếu không có em, không biết anh ấy sẽ thế nào!

Linh mỉm cười, khuôn mặt hơi mệt sau buổi truyền máu:

  • Không sao ạ, ai ở trong hoàn cảnh của em cũng làm vậy thôi ạ!

Sau đó, Linh quay sang Trung:

  • Anh nghỉ ngơi cho khỏe nhé, đây là Bệnh viện thành phố C, chắc họ đã báo cho người thân của anh rồi đấy!

Trung thều thào:

  • Xin lỗi. Chuyện gì đã xảy ra vậy? Tôi không nhớ!

Linh nhìn anh và kể:

  • À, lúc đó tôi đang ngồi trên xe buýt gần xe máy của anh. Có một chiếc ô tô bị điên hay sao ấy, chắc là bị mất lái đâm thẳng vào mấy chiếc xe máy trước mặt. Vì anh đứng ở giữa, nặng nhất, bị hất văng lên nhìn sợ lắm. May mắn phần thân của anh đập xuống đường trước đấy! Thấy người ta xúm đen xúm đỏ mà mãi không ai đưa anh đến bệnh viện, nên tôi gọi taxi đưa anh vào đây. Đợi không thấy người nhà của anh tới, may mà tôi và anh cùng nhóm máu, vì bệnh viện vừa hết nhóm này.

Nghe Linh kể hết sự việc, Trung cảm nhận được lòng biết ơn khó diễn đạt. Anh gật đầu:

  • Cảm ơn cô, nếu không có cô chắc tôi đã gặp Diêm Vương rồi! Cho tôi biết tên và địa chỉ của cô, có dịp tôi muốn trả ơn cô!

Linh lắc đầu:

  • Không cần đâu ạ, người khác cũng sẽ làm như tôi thôi!

Trung nhíu mày:

  • Được rồi, nhưng cho tôi biết tên cô, cô là sinh viên đúng không?

Linh gật đầu:

  • Vâng, tôi tên là Dương Trúc Linh, sinh viên năm thứ nhất của Đại học Kinh tế!

Linh thể hiện sự mạnh mẽ, thẳng thắn và tốt bụng, để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm Trung ngay từ lần gặp đầu tiên. Sau khi rời viện, anh nhanh chóng tìm hiểu về cô. Công ty anh có quan hệ tốt với Đại học Kinh tế, việc lấy thông tin về Linh không khó. Rồi, anh biết cô là một sinh viên xuất sắc và năng nổ. Linh đến từ một huyện xa thành phố, nhưng lại thể hiện bản lĩnh và năng động. Anh nhìn vào bảng điểm và hình ảnh trong hồ sơ sinh viên, lòng vị giám đốc trẻ cảm thấy những tình cảm đặc biệt nảy lên. Tuy nhiên, Trung chưa một lần gặp lại Linh, dù anh đã biết đến nhà trọ của cô từ lần theo dõi cô, nhưng luôn khiến anh không kịp đến khi cô vội vã rời đi. Công việc của anh quá bận rộn, và anh cũng lo lắng rằng việc can thiệp vào cuộc sống học tập của cô có thể ảnh hưởng xấu đến cô. Mối tình này trở nên rất lạ, Trung nghĩ đó là tình yêu. Nhưng Linh không một lần nhớ đến người đã cứu sống mình.

Hai năm sau, thông qua sự mai mối, anh gặp và kết hôn với Hồng Nhung. Tình cảm Trung dành cho vợ không phải là tình yêu. Nhung là tiểu thư nhà giàu. Với Nhung, đó là một sự cảm mến, cô luôn biết chia sẻ với anh.

Tuy nhiên, từ khi bé ra đời, Nhung thay đổi hoàn toàn. Cô thường xuyên tụ tập với bạn bè để đi chơi. Ban đầu, Trung nghĩ rằng Nhung chỉ đang vui vẻ sau thời gian mang thai và đẻ, và anh muốn cô tránh xa tình trạng trầm cảm sau sinh. Nhưng tình trạng ngày càng trở nên tồi tệ. Công ty ngày càng phồn thịnh, nhưng lòng ghen tương trong cô ngày càng lớn, một phần do những lời đồn đại không hay từ hội bạn thân của cô. Mặc dù Trung đã nhắc nhở nhiều lần, nhưng cuối cùng, sự kiên nhẫn của anh đã vượt quá giới hạn. Trong buổi gặp gỡ nhân viên mới của công ty, anh thấy Trúc Linh, và cảm thấy vui mừng vì cô đã trưởng thành và đúng hẹn vào công ty bằng năng lực và hiệu suất làm việc.

Là người đàn ông đã trải qua hôn nhân, tình cảm với Linh nằm sâu trong tâm hồn của Trung. Việc anh li hôn không phải vì Linh mà là vì tính ích kỷ của Nhung. Trung cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút sau khi đã giúp được Linh, nhưng tình cảm của anh vẫn nằm ở mức biết ơn vì đã có cơ hội giúp đỡ cô. Anh hài lòng khi biết rằng Bá Trọng, một người đàn ông bản lĩnh và dũng cảm, đang là người bên cạnh Linh trên con đường hồi phục. Mặc dù có một chút nuối tiếc, nhưng Trung cảm thấy hạnh phúc vì Linh đang được hưởng những gì xứng đáng.

Linh đã được truyền máu, làn da của cô trở nên ít xanh xao hơn một chút, nhưng cô vẫn chưa tỉnh. Trung thở phào và cầm ly sữa, một hành động giống như khi Linh đã làm sau khi truyền máu cho anh năm năm trước. Anh rời khỏi phòng và thấy Trọng đang căng thẳng:

  • Bác sĩ Trọng, Linh sẽ ổn thôi! Người như Linh sẽ không để xảy ra chuyện gì nữa đâu!

Trọng gật đầu:

  • Trung, cảm ơn anh đã cứu vợ tôi!

Trung cười:

  • Đừng cảm ơn tôi, đó chỉ là điều nên làm mà!

Anh ngồi nghỉ một lúc, đợi theo dõi sự phục hồi của Linh. Thiên Vĩ đến và vỗ vai Trọng:

  • Thông thường, sau hai ngày, bệnh nhân sẽ tỉnh táo hoàn toàn sau phẫu thuật tim. Nhưng mọi thứ còn phụ thuộc vào sức khỏe và ý chí của Linh. Tôi tin rằng cô ấy đủ mạnh mẽ để trở lại với anh!

Linh được chuyển về phòng VIP của khoa Ngoại chấn thương. Bá Trọng ngồi bên giường, cầm tay Linh, nhìn vào đôi mắt đang nhắm nghiền của cô:

  • Linh, anh về rồi. Anh đã làm việc nhanh để về với vợ đấy. Cậu tỉnh dậy đi em. Trước khi có em, anh sống một cách cô đơn. Nhưng từ khi em xuất hiện, mỗi giây không gặp em, anh cảm thấy cuộc sống vô nghĩa.

Tuy nhiên, cô gái trẻ vẫn nằm im. Bát cháo mà y tá mang đến đã nguội, nhưng anh vẫn ngồi đó hàng giờ. Một lúc sau, anh nghe thấy cô y tá nói:

  • Sếp Trọng, anh không ăn, làm sao anh có sức chăm sóc chị Linh?

Bá Trọng gật đầu. Đúng vậy, anh mệt và Linh sẽ lo lắng nếu biết anh không ăn. Nghĩ như vậy, Trọng đưa bát cháo đã nguội lên miệng. Cô y tá nhanh chóng nói:

  • Anh đưa bát cháo đó đi, cháo hết rồi. Anh ăn bát cháo mới này đi, tôi sang khu bệnh thường xem ông Đạt hôm qua bị tai nạn đã tỉnh chưa. Tội ghê, già rồi mà chả thấy vợ con đâu. Đi trên vỉa hè mà còn bị thằng nào đó đi xe lao hẳn lên đâm trúng. May mà bị gần đồn công an thành phố nên họ đưa vào kịp!

Đạt? Bị đâm? Công an? Trọng lờ mờ nhớ lại lời Linh Lan nói với Linh: “ta sẽ cho ông ấy im lặng”. Không lẽ là bố của Linh? Anh nói vội:

  • Cô giúp tôi nhìn Linh một chút nhé, chỉ là năm phút thôi!

Cô y tá chưa kịp nói gì, Trọng đã nhanh chóng bước tới khu vực phòng bệnh thường. Đọc bảng tin trên cửa phòng, anh thấy:

  • Bệnh nhân Dương Đạt, nhập viện lúc hai mươi ba giờ bốn mươi lăm phút, tổn thương não do Tai nạn giao thông!

Anh bước vào phòng bệnh, đúng là ông Đạt. Có thể vì biết Linh Lan sẽ tiết lộ ý định của mình nên ông đã quyết định báo công an và bị hại? Người đàn ông đã phản bội mẹ của Linh, đẩy chị em cô vào tình cảnh không có cha, giờ đang nằm trên giường bệnh với đầu băng kín, đôi mắt vô hồn nhìn ra cửa sổ. Bá Trọng quay bước đi và gọi điện cho Thiên Vĩ để nhờ bạn giúp đỡ, rồi vội vã quay trở lại khu vực phòng VIP.

Trong khi đó, Trúc Linh cảm thấy như mình bị mất vào một bức tranh đêm u tối. Đầu cô nặng trịch, đôi mắt cứng nhắc không mở được, và xung quanh chỉ là màn đêm đen thui thủi. Bất ngờ, cô phát hiện một chút ánh sáng le lói và vội vàng bước chạy đến. Phương Nga và Linh Lan đang đứng đợi cô với những tràng cười ác ý, cánh tay chúng giơ lên để lôi kéo cô đi. Trong sự hoảng sợ, cô giãy mạnh nhưng không thành công. Một thời điểm sau đó, cảm giác mệt mỏi tràn đến, và Linh nhận ra có một nguồn sáng ấm áp xuất hiện, hiện lên một cô gái xinh đẹp như ánh nắng mai rực rỡ. Cô ấy quen thuộc với nụ cười trong sáng và thân thiện. Linh có vẻ đã gặp chị ấy ở đâu đó trước đây. Tiếng nói trong veo vang lên:

  • Trúc Linh, về đi em, mẹ và Bá Trọng đang đợi!

Ánh sáng tựa như tắt bùng, và mọi thứ xung quanh lại chìm vào bóng tối…

Đã một tuần trôi qua… Linh vẫn tiếp tục giấc ngủ sâu…

Bài viết liên quan