Giấu anh vào nỗi nhớ chương 50 | Liệu có thể hạnh phúc?

14/01/2024 Tác giả: Hà Phong 42

Sau buổi họp bàn với anh em, Đinh Vũ Phong trở về phòng làm việc để xem xét một số giấy tờ, sau đó, anh di chuyển sang phòng của Nguyệt Cát. Thấy cô đã ngủ, anh nhẹ nhàng ngồi bên giường, nhìn khuôn mặt như thiên thần của cô trong giấc ngủ say. Hôm nay đã là một ngày quá mệt mỏi với cô, với nhiều sự kiện xảy ra. Mặc dù đêm nay là đêm tân hôn của cô và Đức Trí, nhưng hiện tại, Đinh Vũ Phong đều cảm thấy nhẹ nhõm khi có cô bên anh. Dù bước phía trước còn nhiều khó khăn và nguy hiểm, nhưng Vũ Phong không hối hận với quyết định cướp dâu lúc trước. Anh luôn cố kìm nén bản thân khi ở gần Nguyệt Cát, vì anh muốn mang đến cho cô một cuộc sống bình yên và trọn vẹn. Cuộc sống ấy phụ thuộc vào hai trận đánh sắp tới, khi anh có thể loại bỏ những kẻ nguy hiểm, ổn định thế giới ngầm. Mặc dù ngày đó còn xa, nhưng anh tin rằng mọi chuyện sẽ ổn định. Vậy nên, anh muốn cô được an toàn và hạnh phúc cho đến khi đó.

Vũ Phong chụp chăn cho Nguyệt Cát và chuẩn bị sang phòng làm việc. Tuy nhiên, khi nghe tiếng cô nói, anh vội quay lại:

  • Anh đi làm việc một chút rồi ngủ, em đang ngủ đi! Có gì em gọi anh nha!

Cô lắc đầu:

  • Anh đi đâu vậy? Đêm khuya rồi…

Vũ Phong cầm tay cô:

  • Em sợ gì? Ở đây an toàn, đừng lo!

Anh tin tưởng vào linh tính của Nguyệt Cát, nhưng lại quyết định lật chăn xuống và nằm bên cạnh:

  • Để anh ôm em ngủ!

Ôm cô vào lòng, Đinh Vũ Phong cảm thấy bình yên đến lạ kỳ. Còn với Nguyệt Cát, cô chấp nhận ôm vào vòng tay anh và chìm dần vào giấc ngủ.

Hai giờ sáng, Đinh Vũ Phong nghe thấy những âm thanh nhỏ khe khẽ. Ban đầu, anh nghĩ là tiếng gió, nhưng với giác quan sắc bén, anh mở mắt và nhìn chăm chú vào bóng đêm. Hai bóng đen mờ mờ xuất hiện sau bức rèm cửa của ban công. Vũ Phong liếc nhìn Nguyệt Cát đang ngủ yên trong vòng tay của mình. Đối mặt với sự đột nhập này không đơn giản, đặc biệt khi phải vượt qua hệ thống báo động trên bức tường cao hai mét xung quanh ngôi biệt thự. Những người này đến với mục đích nào, và liệu họ nhắm vào anh hay cô? Dù thế nào, anh quyết định giải quyết triệt để vấn đề này. Đinh Vũ Phong nhẹ nhàng đặt đầu Nguyệt Cát xuống gối, lấy khẩu súng CZ 75B, một khẩu súng ngắn mạnh mẽ. Anh cũng lấy con dao KA-BAR, được gọi là “tên đồ tể”, rồi đặt nó xuống gối. Vũ Phong còn rút hai chiếc mặt nạ chống độc để cả hai đeo vào. Anh trùm chăn kín cả hai và nói nhỏ:

  • Nguyệt Cát! Cô mở mắt dần và sẵn sàng đặt câu hỏi nhưng thấy Vũ Phong giữ im lặng. Anh thì thì thầm:
  • Đeo chiếc mặt nạ và nằm yên, đừng di chuyển. Dù có tiếng động gì xảy ra cũng đừng xuất hiện, em rõ chưa? Nguyệt Cát cảm nhận sự nguy hiểm, ánh mắt lo lắng hướng về Vũ Phong. Anh nhìn cô một cách quả quyết:
  • Không sao, chỉ cần em nằm im là được!

Sau khi đeo mặt nạ cho Nguyệt Cát, Vũ Phong nhanh chóng lấy chiếc gối lớn ôm đặt cạnh cô. Nếu nhìn từ bên ngoài, hình ảnh trông giống như ba người đang nằm, chỉ khiến mọi người hiểu lầm khi lật chăn ra.

  • Cạch!
  • Tách!

Đồng thời, Vũ Phong biết rằng hai sát thủ bên ngoài đã sử dụng súng giảm thanh để phá khóa cửa sổ và tấm kính cường lực. Trong ánh đèn yếu ớt của bóng đèn ngủ, hai bóng đen hắt hủi vào phòng. Đinh Vũ Phong nâng đầu nhẹ lên, trông như đang ngủ. Nhìn qua, có vẻ như anh đang nằm cùng hai người khác.

Hai tên áo đen đảo mắt một chút rồi tập trung vào chiếc giường. Một trong số họ đi lại nhẹ nhàng để quan sát. Hắn mang theo một cây hương gây mê, đâm thẳng xuống tủ đầu giường. Ánh mắt của hắn có chút lúng túng khi nhìn thấy hai hình bóng bên cạnh Đinh Vũ Phong. Qua khe hở của đôi mắt, Vũ Phong hiểu rằng hai tên này đang nhắm vào Vương Nguyệt Cát và họ không biết đâu là cô, bởi Nguyệt Cát và gối ôm đều giữ nguyên tư thế không động. Hắn nhìn một khoảng hai giây rồi đột nhiên rút ra hai khẩu súng giảm thanh, chĩa vào cả hai hình bóng theo phương châm “thà giết nhầm còn hơn để sót”. Ngay khi hắn chuẩn bị bóp cò, hai mắt của tên sát thủ kia bất ngờ mở to sau tiếng “bụp” nhỏ. Hắn đổ xuống như một thằng ngã dúi, máu phun từ ngực trái. Tên còn lại trong một giây ngỡ ngàng, vội tiến tới, Đinh Vũ Phong lăn ra khỏi chăn và hai chân cao đạp vào ngực hắn. Anh không lật chăn để không để lộ chiếc gối ôm bên cạnh Nguyệt Cát. Bởi vì tên này đã chú ý vào hai hình bóng bên cạnh Vũ Phong, và tên kia lại tập trung vào cửa ra vào, nên họ không ngờ Vũ Phong có thể phản ứng nhanh đến như vậy.

Không nói nhiều, Vũ Phong giữ thăng bằng, xoay người và đạp tên kia bay thẳng vào tường khi hắn đang bật dậy. Hắn bất ngờ rút súng chĩa vào anh nhưng chỉ một giây sau, con dao KA-BAR được đâm thẳng vào cánh tay cầm súng của hắn. Súng nổ ra khỏi tay hắn, và Đinh Vũ Phong từ từ tiến lại:

  • Nói, ai sai bạn đến đây? Tên kia giữ một tay bịt máu đang phun từ lưỡi dao, còn tay kia đưa ra sau lưng. Vũ Phong rút dao nhanh, máu tuôn ồ ạt xuống sàn, tạo ra mùi tanh nồng.

Chính lúc đó, cửa phòng mở ra, Mạnh Kiên và Quang Dũng lao vào:

  • Anh Phong! Đèn được bật sáng, Mạnh Kiên nhìn thấy một tên đã chết và một tên nhìn chằm chằm vào Vũ Phong, nhưng bị anh đá ngã xuống sàn:
  • Thằng này! Bọn nó tới đây mà dám tắt hệ thống báo động. Tôi đang lau súng, nghe tiếng động nên chạy đến!

Vũ Phong ngồi xuống ghế một cách thoải mái, chéo chân, nhìn tên sát thủ:

  • Nói đi! Mạnh Kiên đi lại, nắm cổ hắn để hắn đứng dậy:
  • Ai sai bọn mày đến đây? Tên đó nhìn Vũ Phong và Mạnh Kiên, sau đó cười khẩy. Một giây sau, đôi mắt của hắn đột ngột trắng bóng, máu tuôn ra dữ dội từ lưỡi dao cắm sâu vào cánh tay của hắn. Vũ Phong rút nhanh lưỡi dao, máu phun ồ ạt xuống sàn, mùi tanh nguyên vẹn.
  • Anh Phong, Nguyệt Cát ở đâu? Vũ Phong nhìn Mạnh Kiên:
  • Cô ấy an toàn, dọn dẹp đi!

Kiên và Dũng cẩn thận dọn sạch hai xác, lau chùi bằng chất làm sạch đặc biệt và xịt phòng để làm thoáng không khí. Khi mọi thứ đã được dọn dẹp và căn phòng chỉ còn mùi thảo dược nhẹ nhàng, Đinh Vũ Phong nhẹ nhàng lật chăn và liên lạc với Nguyệt Cát:

  • Nguyệt Cát, em có sao không?

Vương Nguyệt Cát tháo bỏ mặt nạ chống độc, mặc dù thời gian chỉ kéo dài khoảng mười lăm phút, nhưng cô vẫn bị kinh hoàng bởi những âm thanh và hình ảnh kinh hoàng đã trải qua. Nước mắt tuôn trào, cảm giác run rẩy chạy qua cơ thể, cô nhìn quanh căn phòng. Dù không còn mùi tanh máu, nhưng mùi thảo dược vẫn làm cô liên tưởng đến những sự kiện đau lòng mà cô đã trải qua chỉ vài phút trước khi cô nằm dưới chăn. Cô cảm thấy rối bời và bật khóc:

  • Phong… anh… đã giết… người…

Đinh Vũ Phong ôm chặt Nguyệt Cát, cố gắng làm dịu đi sự hoang mang:

  • Nguyệt Cát, hãy bình tĩnh. Mọi thứ sắp kết thúc rồi!

Trong sự ôm của anh, Nguyệt Cát vẫn còn giữ lại những linh cảm lo lắng. Cuộc sống của người đàn ông mà cô yêu đầy rủi ro. Liệu anh và cô có thể chạm tới ngưỡng cửa hạnh phúc như anh hứa hay không?…

Bài viết liên quan