Tình cũ chương 38 | Kế hoạch đen tối

06/01/2024 Tác giả: Hà Phong 38

Quốc Thiên và Diệu Nhi đang ngồi thư giãn với trái cây, và khi cô ấy hoàn thành, Quốc Thiên ra ngoài lấy sữa. Khi cô nhận cuộc gọi từ mẹ chồng, Diệu Nhi nhanh chóng nhấn nghe và trả lời cuộc gọi. Bà Mai, nghe giọng Diệu Nhi, yêu cầu cô đến nhà để trò chuyện. Diệu Nhi thông báo sẽ để Quốc Thiên đưa mình qua, sau đó tắt điện thoại. Quốc Thiên trở lại mang sữa cho cô uống và sau khi nhận sữa, cô nói với anh:

“Anh ơi, mẹ vừa gọi bảo em qua bên nhà có chuyện muốn nói á anh.”

Anh đoán mẹ chồng muốn trò chuyện và đề xuất:

“Chắc cô ta lại muốn thọc mạch nói mẹ đây mà. Vợ ở nhà đi, để anh qua giải quyết cho.”

Diệu Nhi muốn đi cùng để xem cô ta muốn làm gì. Quốc Thiên đồng ý và nói:

“Ừ, thôi vợ mặc áo khoác vô đi rồi chúng ta đi.”

Sau 30 phút, khi họ đến, Quốc Thiên dẫn Diệu Nhi vào nhà, nơi họ thấy Thuỳ An ngồi bên cạnh mẹ, đang khóc. Diệu Nhi chào mẹ chồng và ngồi xuống:

“Con chào mẹ, chúng con mới qua ạ, mẹ có chuyện gì muốn nói với con vậy ạ?”

Bà Mai không trả lời cô mà nói với Quốc Thiên:

“Con làm sao để người ngoài như con bé An vậy? Đuổi việc em nó là sao?”

Quốc Thiên giải thích:

“Mẹ nói người ngoài là ai vậy, với con cũng không có em gáι. Còn việc đuổi việc, con chỉ tuân theo quy định công ty.”

Bà Mai nhất quyết rằng Diệu Nhi là người ngoài. Quốc Thiên tức giận:

“Mẹ nói sai rồi ạ. Diệu Nhi là vợ con, người mà con yêu thương và đã cưới xin đàng hoàng. Với cô ấy, con không muốn nghe nữa.”

Diệu Nhi đề nghị anh bình tĩnh để giải quyết vấn đề, nhưng Thùy An vẫn tiếp tục phớt lờ:

“Chị còn muốn sỉ ทɦụ☪ tôi trước mọi người chị không thấy quá đáng sao.”

Diệu Nhi cố gắng làm dịu tình hình, nói với bà Mai về sự việc tại công ty, nhận thấy sự ngạc nhiên trên khuôn mặt của bà khi nghe những điều không đúng từ Thùy An.

“Mẹ nghe có phải khác với những gì cô ta nói không? Nếu mẹ là con mà nghe những lời cô ta nói như vậy, mẹ sẽ làm gì ạ?”

Để dàn xếp tình hình, Diệu Nhi cũng đề cập đến việc mẹ chồng xem cô là người ngoài, vấn đề cháu bé trong bụng cô sẽ là người ngoài hay không.

Bà Mai nghe Diệu Nhi nói về chuyện đứa bé trong bụng thì hơi bất ngờ. Nhưng vì quá tức giận, bà lên tiếng mạnh với Thùy An:

“Tại sao con lại lừa dối mẹ vậy An? Mẹ đã tin tưởng con, gọi vợ chồng Quốc Thiên đến để làm rõ chuyện này. Con làm mẹ thất vọng lắm, Thùy An.”

Thùy An bị mẹ nuôi tát và cố ôm mặt, cầm tay mẹ nói:

“Chị ta nói dối đó mẹ, mẹ đừng tin.”

Quốc Thiên nhìn Thùy An giả vờ đáng thương, làm anh nhớ đến ngày anh cứu cô. Nhưng hiểu rõ con người cô ta, anh thấy thất vọng và muốn cô ấy ra đi:

“Từ giờ gia đình tôi không muốn liên quan gì đến cô nữa. Phiền cô mau thu dọn và rời khỏi đây đi.”

Khi Quốc Thiên nói về việc Thùy An phải rời đi, cô ta van xin:

“Con xin lỗi mẹ, vì ganh tị với chị ta nên con mới làm vậy. Con hứa sẽ không tái phạm, mẹ đừng đuổi con đi được không?”

Bà Mai dù tức giận nhưng cũng thấy Thùy An đau buồn nên tha cho cô ta:

“Em nó lỡ lầm lần này, mẹ tha cho em. Em hứa không làm lại nữa, không đuổi em đi, có em ở đây mẹ cũng đỡ buồn.”

Quốc Thiên nói nếu mẹ muốn giữ Thùy An, thì Thùy An không thể đến công ty làm việc nữa. Cô ta đồng ý và xin lỗi:

“Được, chỉ cần anh đừng đuổi em đi, em xin lỗi.”

“Bạn cần xin lỗi là Diệu Nhi, mau xin lỗi và vào rửa mặt đi.”

Thùy An cố gắng xin lỗi Diệu Nhi, mặc dù không muốn, nhưng để ở lại, cô ta nói:

“Em xin lỗi chị Nhi, chị bỏ qua cho em ạ.”

Diệu Nhi không đòi hỏi gì hơn, chấp nhận và nhắc nhở:

“Tôi hy vọng đây là bài học quý giá cho cô, đừng vì tham vọng mà tự làm tổn thương mình. Hãy học cách chấp nhận và biết khi nào là đủ.”

Thùy An tức giận khi nghe Diệu Nhi nhắc nhở, cô ta cố giả vờ “Dạ” rồi vào phòng.

Sau khi Thùy An đi vào phòng, bà Mai hỏi về chuyện đứa bé trong bụng.

“Diệu Nhi đã có thai, cô ấy cần nghỉ ngơi. Nếu mẹ cần, hãy gọi vợ chồng con. Bây giờ vợ chồng con xin phép về.”

Bà Mai không kịp nói gì, ngơ ngác. Nhưng khi biết tin về đứa bé, bà gọi điện báo cho chồng.

Quốc Thiên đưa Diệu Nhi về nhà và yêu cầu cô nghỉ ngơi. Diệu Nhi gật đầu và sau khi anh đi, cô đóng cửa vào phòng ngủ.

Thùy An trong phòng nhớ lại lời Diệu Nhi nói và tức giận, bày tỏ ý định trả thù:

“Diệu Nhi, chị chờ xem. Tôi sẽ trả lại đủ cho ngày hôm nay, chị đừng mong thoát khỏi.”

…..

Ngày hôm sau, Hoàng Sơn đã đến quán cafe A đường K lúc 5 giờ để đợi cuộc hẹn với người gọi điện thoại cho anh. Sau hơn 30 phút chờ đợi, điện thoại của Hoàng Sơn reo lên, và anh nhận cuộc gọi từ số điện thoại đã liên lạc trước đó. Anh nghe điện thoại và hỏi:

“Alo, cô đã tới chưa?”

“Cô ngồi ở bàn nào?”

“Tôi ngồi ở bàn số 8.”

Sau khi nói xong, cô gái kia tắt máy và Hoàng Sơn tiếp tục đợi. Chừng năm phút sau, một cô gái đeo kính râm và khẩu trang đi tới và ngồi xuống đối diện anh. Thì ra đó là Thùy An, cô ta tháo kính râm và nói:

“Xin lỗi, tôi có chút việc bận nên đến trễ.”

“Anh phải chờ lâu rồi đấy. Thôi, cô vào vấn đề chính đi.”

“Chuyện gì cũng phải từ từ, tôi không gấp. Tôi có chuyện này hay ho, anh muốn nghe không?”

Hoàng Sơn cảm thấy cô gái này nói chuyện mơ mộng, rút điếu thuốc ra và nói:

“Anh đã nghe tin Diệu Nhi vợ cũ của mình kết hôn chưa.”

“Nói gì đấy, cô ấy đã kết hôn à?”

“Đúng, không những kết hôn mà cô ta còn có thai nữa.”

Hoàng Sơn bất ngờ và buồn bực, vì cả hai mới ly hôn chưa lâu mà cô ta đã kết hôn nhanh chóng.

Thùy An nhìn vẻ mặt của Hoàng Sơn và mỉm cười:

“Tôi thấy anh rất yêu cô ấy. Nếu anh muốn quay lại với cô ấy, tôi có cách giúp anh.”

Cô tiếp tục chia sẻ kế hoạch của mình với Hoàng Sơn. Anh hỏi:

“Đây có phải là phi vụ cô muốn tôi thực hiện không?”

“Đúng vậy. Anh có vẻ thông minh đó.”

“Nói đi, cô rốt cuộc là ai muốn tôi làm như vậy?”

Thùy An cười và trả lời:

“Tôi chỉ là người bình thường như ai khác thôi. Anh cứ suy nghĩ, lần này anh sẽ được nhiều hơn là mất.”

Hoàng Sơn chần chừ, và Thùy An nói:

“Tôi nghe nói anh đang nợ tiền sinh khá nhiều. Số tiền đó cũng sẽ giúp anh trả được kha khá. Cơ hội không đến lần hai đâu, hãy suy nghĩ và liên lạc lại với tôi.”

Thùy An rời đi, tin tưởng rằng Hoàng Sơn sẽ liên lạc với cô. Trong khi đó, Hoàng Sơn ngồi suy nghĩ, hiểu rằng mặc dù không muốn nhưng anh ta không có cách nào khác. Anh gọi người thanh toán tiền nước, mua một sim mới, và sau đó mới về nhà.

…..

Một tuần sau, Hoàng Sơn phải trốn khỏi nhà và ẩn nấp tại một căn nhà hoang để tránh sự truy đuổi của bọn người thuộc lão Tam. Tối hôm đó, sau khi ăn xong hộp cơm, anh ta quyết định liên lạc với Diệu Nhi thông qua một tin nhắn dài. Diệu Nhi đang ăn bơ còn Quốc Thiên xem TV, khi nhận được tin nhắn, cô đọc và mặt cô có chút biến sắc, nhưng sau đó cô lưu số điện thoại lại và xoá tin nhắn, rồi bỏ điện thoại xuống để tiếp tục ăn bơ.

Quốc Thiên nhận ra sự thay đổi của Diệu Nhi và hỏi:

– Vợ sao vậy, có chuyện gì không?

Diệu Nhi giữ bình tĩnh và trả lời:

– Dạ, không có gì đâu anh. Em chỉ cảm thấy hơi mệt vai, anh có thể Ϧóþ giúp em không?

Quốc Thiên ngay lập tức đứng dậy để Ϧóþ vai cho Diệu Nhi. Trong lúc đó, anh chợt nảy ra ý tưởng đặt tên cho đứa bé trong bụng và nói:

– Anh nghĩ ra tên ở nhà cho con rồi đó vợ.

– Là tên gì anh?

– Gọi con là Bơ nhé, vì anh thấy vợ thích ăn bơ. Còn tên Bơ thì cả con gái và con trai đều gọi được.

Diệu Nhi đồng ý với ý kiến của Quốc Thiên và nói:

– Dạ, vậy thì gọi con là Bơ đi.

Quốc Thiên vỗ nhẹ vào bụng Diệu Nhi và nói:

– Bơ ở trong này ngoan ngoãn, đủ ngày đủ tháng ra với ba mẹ nhé. Còn bây giờ vợ vào phòng đi, anh pha sữa cho vợ uống.

– Dạ.

Sau đó, Diệu Nhi đi vào phòng và Quốc Thiên chuẩn bị sữa cho cô. Khi mọi thứ đã xong, cả hai đi ngủ. Trong khi nằm trong lòng Quốc Thiên, Diệu Nhi không thể ngủ sâu do suy nghĩ về tin nhắn mà cô nhận được.

Bài viết liên quan