Ba lần lỡ nhịp chương 21 | Kể chuyện cho anh

02/02/2024 Tác giả: Hà Phong 34

Minh Hoàng và Kiến Văn đột ngột quay lại, nhưng Lệ Thủy chỉ đứng nhìn họ mà không mảy may chuyển động. Minh Hoàng, thấy vẻ mặt thất thần của cô, không hiểu chuyện gì đã xảy ra, hỏi:

– Cô sao vậy? Có phải đĩa trơn lắm không?

Không hiểu tại sao, Minh Hoàng không thể hiểu được tầm quan trọng của “Doãn Tuấn Khang” đối với Lệ Thủy – người đàn ông đầu tiên trong trái tim cô. Tên đó để lại một vết thương sâu trong tâm hồn cô. Nghe đến tên anh ấy, Lệ Thủy nhận ra rằng vị trí của Tuấn Khang không thể bị thay thế. Cô nhìn chằm chằm vào Minh Hoàng, nói lắp bắp:

– Anh… Anh biết Tuấn Khang?

Lúc này, người ngạc nhiên lại là Minh Hoàng. Anh ta nhận ra rằng hành động của Lệ Thủy không phải vì cô vụng trộm mà là vì sự xuất hiện của “Doãn Tuấn Khang”. Anh ta ra dấu cho Kiến Văn:

– Thôi, hôm nay tạm dừng ở đây. Mọi thứ bàn sau. Mày về trước đi!

Kiến Văn hiểu ý và rời khỏi phòng. Lệ Thủy, sau khi giật mình, cúi xuống nhặt mảnh sứ vụn. Cô run rẩy đến nỗi mảnh vỡ đâm vào tay, nhưng không để ý đau vì trái tim cô đang nổi lên cảm xúc đau đớn. Lệ Thủy không khóc, mắt vẫn ráo như cô đang tập trung nhặt từng mảnh vỡ, bất chấp máu đang chảy. Một cặp giày đen bóng bất ngờ chạm vào tay cô. Lệ Thủy ngước lên và thấy Minh Hoàng đứng trước mặt, nhìn cô với ánh mắt khác thường. Anh ta ngồi xuống, cầm tay cô. Lệ Thủy cố rút tay, nhưng anh ta nắm chặt:

– Cô bị thương rồi, ngồi nhặt gì vậy? Tránh ra, để tôi làm.

Lệ Thủy lắc đầu nguầy nguậy:

– Không sao, để tôi tự làm.

Minh Hoàng gắt gỏng:

– Sao cô cứ bướng bỉnh thế? Tránh ra!

Lệ Thủy giật mình và như một sức mạnh nào đó, cô nhanh chóng đứng dậy, nép sang một bên. Minh Hoàng đi ra và gọi nhân viên đưa bông băng y tế vào. Sau khi đóng cửa, anh ta kéo tay Lệ Thủy ngồi lên ghế, tỉ mỉ lau sạch máu, đổ thuốc sát trùng và băng bó cẩn thận. Lệ Thủy không hiểu sao, cô không thể ngăn được anh làm như vậy. Cô ngồi yên như một đứa trẻ bị ngã, chỉ biết nín thinh. Một giọt… hai giọt… ba giọt… nước mắt rơi xuống vết thương ran rát. Sự giằng xé trong trái tim cô làm cô đau đớn hơn. Người đàn ông đã để lại cho cô một tình yêu đẹp. Bây giờ, khi cô đang cố mở lòng, tên kia lại xuất hiện. Mâu thuẫn và đau đớn làm cô không biết phải làm gì, chỉ còn cách rơi nước mắt. Minh Hoàng nhìn cô, ánh mắt anh có vẻ thương xót, nhưng sau đó anh quay lại với vẻ lạnh lùng:

– Tôi làm cô đau sao?

Lệ Thủy lắc đầu:

– Không, không sao cả. Vết thương nhỏ thôi mà. Hồi nhỏ tôi tập đi xe đạp cũng bị ngã, đau lắm mà không kêu đau đâu.

Minh Hoàng mỉm cười:

– Ừ, cô lì lợm lắm!

Câu nói của Minh Hoàng khiến Lệ Thủy không giữ được nụ cười. Sau đó, Minh Hoàng bắt đầu dọn dẹp đĩa vỡ và ngồi cạnh cô. Lệ Thủy cảm nhận được anh hít thở sâu như muốn đầy can đảm, sau đó anh nói:

– Cô quen anh ta sao?

Lệ Thủy, tâm trạng đang chao đảo, ngạc nhiên khi nghe câu hỏi của Minh Hoàng:

– Hả, anh nói ai?

Minh Hoàng nhìn cô và tiếp tục:

– Doãn Tuấn Khang.

Lòng Lệ Thủy co bóp, nhưng ánh mắt của Minh Hoàng giúp cô giữ lại sự bình tĩnh. Cô cúi đầu trả lời:

– Anh ấy… là bố của con trai tôi!

Lần này, đến lượt Minh Hoàng ngỡ ngàng:

– Cô đã có chồng và con rồi à? Anh ta là bố của con cô, sao lại để cô làm nghề này?

Lệ Thủy lắc đầu:

– Không, anh ấy là người đàn ông của tôi, là bố của con tôi, nhưng không phải là chồng tôi. Chúng tôi chưa kịp kết hôn, Tuấn Khang đã rời bỏ mẹ con tôi.

Minh Hoàng thở nhẹ và gật đầu:

– Tôi hiểu rồi. Nhưng tại sao gia đình Doãn vẫn chấp nhận cô làm dâu, cháu?

Lệ Thủy chân thành chia sẻ:

– Gia đình tôi và gia đình Tuấn Khang là hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Cha mẹ tôi không giàu có, mẹ tôi là giáo viên, bố tôi làm nghề mộc. Chúng tôi yêu nhau, chỉ có cha mẹ tôi chấp nhận. Không phải vì vinh hoa phú quý, mà vì họ luôn tôn trọng tình cảm của tôi. Khi Tuấn Khang rời bỏ, chúng tôi nghĩ mọi thứ sẽ ổn, nhưng…

Minh Hoàng nắm lấy bàn tay cô, làm giảm nhẹ những run rẩy trong lòng Lệ Thủy. Cô tiếp tục:

– Khi tôi mang thai, Tuấn Khang vui mừng, hứa sau khi trở về sẽ đến xin lỗi và làm đám cưới. Nhưng anh ấy đã gặp tai nạn và mọi thứ thay đổi. Mẹ anh ấy chấp nhận cháu, nhưng tôi đã xin được nuôi con vì đó là thứ quý giá nhất anh ấy để lại. Gia đình anh ấy cũng đồng ý, mặc dù không cung cấp tài chính, chỉ cần có con trai là đủ.

Nước mắt Lệ Thủy rơi khi nhớ về quá khứ. Bàn tay ấm áp của Minh Hoàng nhẹ nhàng lau đi. Cô kể tiếp:

– Mẹ Tuấn Khang nhận cháu vì chỉ có một con trai, nhưng họ không muốn kết tình thông gia với gia đình tôi. Họ không hỗ trợ tài chính, chỉ cần con trai là đủ.

Lệ Thủy bỗng tỉnh táo, đứng dậy và lau nhẹ giọt nước mắt. Cô cúi đầu xin lỗi:

– Xin lỗi, tôi đã làm bẩn áo anh!

Minh Hoàng buông tay cô với sự bối rối:

– À, không sao…

Lần đầu tiên, Lệ Thủy cảm thấy anh ta gần gũi hơn. Minh Hoàng nói:

– Có phải vì thế mà cô chọn Đà Nẵng – nơi cuối cùng anh ấy dừng chân?

Lệ Thủy nhìn xa xăm:

– Có thể. Ban đầu, Ái Chi bạn tôi lo lắng tôi trầm cảm nên muốn tôi làm để giải tỏa, và tình cờ Đà Nẵng là địa điểm đó. Vì vậy, tôi đã đồng ý. Tôi không bán thân, chỉ làm để tinh thần thoải mái và kiếm tiền nuôi con.

Minh Hoàng hiểu và gật đầu thấu hiểu:

– Tôi có gặp anh ấy vài lần, anh ta rất dễ gần. Chúng ta chỉ là quan hệ công việc. Khi biết tin về sự ra đi đột ngột của Tuấn Khang, tôi cũng rất bất ngờ và xót xa. Nhưng tôi không ngờ anh ấy lại có một câu chuyện tình đẹp và đau đớn như vậy. Mỗi người mỗi cảnh, giống như tôi…

Anh ta dừng lại. Lệ Thủy hiểu, họ không có gì để chia sẻ với nhau. Nếu không có sự nhắc nhở về Tuấn Khang, cô cũng không nói ra. Bất ngờ, cô cảm thấy tình cảm xót thương với người đàn ông bên cạnh. Lúc này, cô mới nhận ra anh ta gầy hơn, chắc là do thời gian qua anh đã trải qua nhiều khó khăn. Thương trường là một chiến trường khốc liệt. Bỗng nhiên, cô muốn hỏi về cuộc sống của anh, nhưng rồi nhận ra rằng cô và anh không có gì liên quan. Cô không có quyền hỏi anh về điều đó. Có thể anh đã biết cô có con, nhưng không chắc anh sẽ đến quán này ngày mai. Ban đầu, anh nhìn cô như một người trẻ, ngây thơ, mới bước chân vào nghề. Nhưng Lệ Thủy không hối hận về những gì đã nói. Cô không muốn sống trong sự giả dối. Cô thích sự chân thành, thà cô thẳng thắn một lần còn hơn phải giữ lời nói. Dù không hiểu rõ về anh ta, nhưng trực giác của Lệ Thủy bảo rằng anh không phải người xấu. Đang mải mê suy nghĩ, cô bất ngờ với giọng nói của Minh Hoàng:

– Tính hỏi gì thì hỏi đi! Nhìn gì vậy?

Bài viết liên quan