Ba lần lỡ nhịp chương 61 | Kết cục của Khải Minh và Lệ Thủy

05/02/2024 Tác giả: Hà Phong 221

Lúc này, Lệ Thủy không còn thời gian để suy nghĩ thêm. Cô vội vàng bắt xe về nhà sau một ngày mệt mỏi, cảm thấy cổ vẫn còn run sợ. Trải qua hơn một ngày ngồi trong tô mệt mỏi, cô phải che giấu kín mặt để người khác không phát hiện ra những vết thâm tím trên làn da trắng ngắn của mình.

Khi bước vào nhà, cảnh tượng thầy mẹ cùng chơi với Khang Viễn và An An trước sân khiến Lệ Thủy bất giác nghiến răng:
– Mẹ…

Mẹ cô nhìn lên, mày nhíu lại, như không tin vào việc con gái đang đứng ở cổng. Đúng thế, chỉ mới vài ngày trước đó, bà còn phải vội vàng đi Đồng Nai để chuẩn bị cho đơn hàng mới của công ty. Rồi bà bất ngờ:
– Lệ Thủy à, con về rồi hả?

Vì hôm nay là chủ nhật, cả Khang Viễn và An An đều ở nhà. Khang Viễn đang học lớp năm, còn An An học lớp hai.

Khi nghe tiếng mẹ, cả hai đứa cùng reo lên:
– Mẹ Lệ Thủy về! Mẹ Lệ Thủy về rồi!

Lệ Thủy đã nước mắt. Hạnh phúc giản dị ở đây, nhưng sao lại phải chạy tít hàng trăm cây số vào Đồng Nai để xây dựng một gia đình với một người đàn ông lòng dạ thâm hậu như Khải Minh? Cô ôm lấy hai con và nói với mẹ, người đang mở to mắt ngạc nhiên:
– Mẹ, chúng ta nên vào nhà nói chuyện.

Sau khi bước vào nhà, khi Lệ Thủy cởi lớp khẩu trang che mặt, mẹ cô kinh ngạc hét lên:
– Trời ơi, Lệ Thủy, con bị làm sao thế này?

Cả Khang Viễn và An An cũng nhìn tròn mắt. Sau một chút suy nghĩ, Khang Viễn nắm tay mẹ:
– Mẹ Lệ Thủy, có phải chú Khải Minh đã đánh mẹ không? Hôm đó, khi đi thăm mộ bố Tuấn Khang, con đã nghe giọng chú ấy qua điện thoại mà con kể cho bà ngoại nghe, nhưng bà không tin.

Mẹ Lệ Thủy đặt tay lên vai cô:
– Lệ Thủy à, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì vậy con?

Lệ Thủy nín lặng một chút, sau đó bật khóc:
– Mẹ, Khải Minh chơi ma túy… anh ta nghiện từ bao nhiêu năm nay rồi, anh ta… anh ta đã đánh con…

Mẹ cô buông lỏng hai tay rồi ngồi xuống ghế. Bà shock đến nỗi không thốt nên lời. Lệ Thủy ôm lấy hai con và từ từ kể mọi chuyện cho mẹ nghe, những lời đe dọa, những trận đánh ghen, những nỗi lo sợ…Tất cả được kể ra giữa những giọt nước mắt. Hai đứa trẻ ngơ ngác chạm tay lên những vết thâm tím trên mặt mẹ, còn mẹ cô cúi đầu khóc nức nở:
– Tội nghiệp con tôi, sao con phải chịu đựng thế này? Mẹ biết ngay là con không yêu anh ta mà, tại sao con lại phải chịu đựng như vậy. Cuộc sống hôn nhân không có tình yêu thì còn gì khác biệt với địa ngục, và giờ lại với một tên nghiện nữa, sống chẳng khác gì chết con ạ.

Lệ Thủy đã sai rồi và cô đang phải trả giá cho lựa chọn sai lầm đó – một cơ thể bầm dập, một trái tim tan nát, một tâm hồn đau đớn. Đó là sự lựa chọn sai lầm của cô. Cha ông ta đã nói rồi, “sai một li đi một dặm” là quá đúng. Cô đã nghĩ rằng mình sẽ lấy một người chồng để làm bức tường che chắn quá khứ, che chắn tình yêu thực sự, hợp pháp hóa một người cha cho con mà không suy nghĩ đến những tổn thương cho những người xung quanh và cho chính bản thân mình. Lệ Thủy lo sợ, không biết khi được thả ra, Khải Minh sẽ điên dại như thế nào nữa.

Lệ Thủy lo sợ, không biết Khải Minh sẽ làm gì nếu không thấy cô. Nhưng mẹ cô lại phản ứng mạnh mẽ:
– Con chả cần phải lo. Ở đâu cũng có chính quyền, có pháp luật. Nó thấy con hiền lành, chỉ dọa thôi chứ không thể nào nó sẽ đến đây gây rối. Mẹ sẽ nói với bố con thuê vệ sĩ. Xưởng mộc nhà mình làm ăn lương thiện từ lâu, Khải Minh có thể làm gì được ở Đồng Nai mà ra đây mà gây chuyện?

Ngay khi mẹ cô nói xong, sau lưng cô vang lên một tiếng quen thuộc:
– Bà vừa nói gì đấy? Tại sao lại cần thuê vệ sĩ? Khải Minh làm gì với Lệ Thủy?
Sau đó, ông bật mặt nhìn con gái, sững người khi thấy khuôn mặt bầm tím của con:
– Lệ Thủy, có chuyện gì vậy? Sao mày bị tổn thương như vậy?
Hai đứa trẻ lao vào ôm ông ngoại.
– Là chồng Khải Minh đánh mẹ, ông ngoại ạ!
Mẹ kể chi tiết mọi chuyện cho chồng. Bố Lệ Thủy đập bàn quát lên:
– Khốn nạn! Hắn dám làm thế sao? Con cứ yên tâm ở lại đây, không ai dám hại một sợi tóc của con!

Lệ Thủy biết, bố mẹ sẽ làm mọi thứ để bảo vệ cô. Nhưng cô vẫn thực sự sợ hãi. Tối đó, cô quyết định gọi điện thoại cho mẹ chồng:
– Mẹ ơi, mẹ đã ổn chưa ạ?
Giọng bà run run:
– Lệ Thủy..mẹ không sao…con ở đâu rồi? Ông bà đã biết chuyện…
Bà vừa nói, Lệ Thủy bỗng nghe tiếng Khải Minh trên điện thoại:
– Bà gọi cho ai đấy? Con đĩ kia đúng không? Đưa điện thoại lại đây!
Rồi cô nghe giọng mẹ chồng cố gắng:
– Khải Minh… mẹ xin con…tha cho con bé….
Khải Minh giận dữ:
– Bà điên à? Con mình không lo lại đi xót con thiên hạ. Bà có biết nó theo trai không? Đưa điện thoại lại đây!
Lệ Thủy muốn tắt máy nhưng nghe giọng Khải Minh tiếp tục:
– Tao nói mày biết, đừng mơ tưởng về việc ly hôn.
Mày có hóa thành tro thì tao cũng sẽ kéo mày về chôn cạnh tao. Cả nhà mày và thằng chó đó nữa.
Cô run rẩy, dập máy, ngồi bò trên giường. Chắc chắn hắn đã phá hoại, thậm chí có thể tấn công cả mẹ chồng cô. Cô hoảng sợ, tay chân run rẩy không biết phải làm sao. Điện thoại lại reo, số của mẹ chồng cô. Chắc là Khải Minh gọi, cô không dám nghe. Chuông điện thoại vẫn kêu, từ số của hắn và mẹ hắn. Lệ Thủy vội vàng tắt điện thoại. Cả căn phòng bị lặng lẽ. Bỗng một tiếng “cạch”, cánh cửa phòng mở ra, Lệ Thủy vô thức hét lên:
– Aaaaa….Cút đi!
Mẹ cô kinh ngạc chạy lại:
– Lệ Thủy! Có chuyện gì vậy? Con sao vậy, đừng lo lắng.
Cô ôm chặt lấy mẹ, run rẩy, khóc nức nở:
– Mẹ…mẹ ơi…anh ta đã được thả ra, anh ta đã phá hoại… còn gọi điện đe dọa…
Mẹ Lệ Thủy vỗ vỗ lưng cô:
– Không sao cả con ạ, nó không dám làm gì đâu. Hãy để mẹ nói với Khang Viễn và An An, rồi nay mẹ sẽ ở lại với con nhé!
Lệ Thủy gật đầu. Cô lo sợ những lời đe dọa đó sẽ trở thành ác mộng trong giấc ngủ của mình. Mẹ cô an ủi Lệ Thủy một chút trước khi đi xuống nhắc hai cháu đi ngủ cùng ông ngoại. Tối đó, bà ôm cô, dỗ cô vào giấc ngủ như lúc cô còn bé.

Sáng hôm sau, gần chín giờ, Lệ Thủy mới tỉnh dậy sau một đêm ngủ đầy lo lắng. Cô làm vệ sinh cá nhân rồi đi xuống nhà. Ánh nắng ban mai dịu dàng, ấm áp làm lòng cô nhẹ nhõm hơn.

Không khí yên tĩnh, có lẽ hai đứa con đã đi học. Lệ Thủy bước ra sân, hít thở không khí trong lành của quê nhà. Bất ngờ, cô ngạc nhiên khi thấy một số người mặc đồ vệ sĩ di chuyển ngoài cổng. Bố mẹ cô đã thuê vệ sĩ à? Thôi thì cũng tốt, cô cảm thấy yên tâm hơn. Trường học của Khang Viễn và An An đã thêm biện pháp an ninh nghiêm ngặt, nên cô không lo lắng về việc Khải Minh có thể đột nhập.

Cô nghĩ, nếu anh ta mới ra khỏi tù, chắc chắn anh ta cũng cần một thời gian để ổn định tinh thần trước khi hành động. Trong những tình huống như thế này, cô cần phải giữ bình tĩnh để đối mặt.

Bỗng nhiên, điện thoại của Lệ Thủy vừa mở nguồn đã có tin nhắn từ Khải Minh:
– Tao nói cho mày biết, đừng bao giờ nghĩ đến chuyện ly hôn. Tao sẽ bắt mày về đây phục vụ tao, rên rỉ dưới thân tao, rõ chưa?
– Nếu mày im lặng, thì mày sẽ trở về với tao càng nhanh chóng!
– Đừng hòng nhờ vả ai, tao sẽ khiến mày nếm mùi sống không bằng chết nếu mày cố chấp nhận…

Những tin nhắn ác độc làm cho lòng cô trở nên hoảng sợ. Cô nghĩ đến việc xóa tin nhắn nhưng bị mẹ cô làm phiền:
– Có chuyện gì vậy Lệ Thủy? Anh ta gọi điện thoại à?

Cô đưa máy cho mẹ và chấp nhận run rẩy:
– Mẹ, nó nhắc đến chuyện ly hôn, nói sẽ bắt tôi về phục vụ nó, và đe dọa nếu tôi không ngoan cố…

Mẹ cô cố gắng bình tĩnh và nói:
– Con hãy viết đơn ly hôn. Đây là bằng chứng quan trọng cho toà án. Đừng sợ, nếu ra tòa, mẹ sẽ làm chứng cho con.

Cô đồng ý với ý kiến của mẹ. Lệ Thủy viết đơn ly hôn, ký và chuyển phát nhanh đến toà án nhân dân tỉnh Đồng Nai.

Tối hôm đó, khoảng một tuần sau khi Khải Minh đe dọa, mẹ chồng liên lạc với cô. Lo lắng về bà, Lệ Thủy nhanh chóng bắt máy:
– Mẹ ơi, có chuyện gì ạ? Anh ta làm gì với mẹ ạ?

Mẹ chồng cô giọng run run:
– Lệ Thủy…Khải Minh…Khải Minh…đã chết rồi…nó bị sốc thuốc…

Lệ Thủy shock. Anh ta bị sốc thuốc sao?
Cô lắp bắp:
– Mẹ…khi nào…khi nào…vậy mẹ?

Mẹ chồng nức nở:
– Tối qua nó không về nhà. Mẹ lo nó đến tìm con, nhưng máy mẹ hết tiền nên sáng nay mới định gọi hỏi con thế nào. Nhưng trước khi mẹ kịp gọi, cảnh sát báo nó chết do sốc thuốc tại bãi tha ma. Cả ngày hôm nay họ đang điều tra hiện trường… Lệ Thủy ơi, chắc chắn nó sẽ trách mẹ không dạy được nó….

Lệ Thủy an ủi bà:
– Không sao đâu mẹ, sáng mai con sẽ bay vào đó. Mẹ đừng lo, bố chắc chắn sẽ không trách mẹ, mẹ đã làm hết sức vì nó rồi.

Sau khi an ủi mẹ chồng, Lệ Thủy chia sẻ với bố mẹ về mọi chuyện và chuẩn bị sẵn sàng để đến Đồng Nai vào sáng mai.

Cô đến Đồng Nai vào một buổi chiều ấm áp với tia nắng dịu dàng. Cảm giác nhẹ nhõm và thoải mái không chỉ bởi sự vắng bóng của Khải Minh mà còn vì cô đã suy nghĩ kỹ lưỡng và trở nên bình tĩnh hơn. Mọi thứ xung quanh vẫn như cũ chỉ có trái tim của cô đã trải qua biến đổi. Ngôi nhà hai tầng, nơi mà cô từng nghĩ sẽ là tổ ấm, giờ trở nên lạnh lẽo và hoang vắng. Bàn thờ đã được lập đặt, bức ảnh Khải Minh vẫn hiện diện với nụ cười hiền lành. Lần thứ hai đứng trước quan tài của một người đàn ông trẻ, nhưng với trái tim vỡ vụn trước sự ra đi của Tuấn Khang, Lệ Thủy cảm thấy sự tiếc nuối. Cô tiếc nuối cho một tương lai mà Khải Minh không thể trải nghiệm, tiếc cho một đời thanh xuân mà anh ấy đã mất, tiếc cho hình ảnh của một người già đầu bạc tiễn người trẻ…

Nhưng đã quá muộn, nhìn vào khuôn mặt bình yên của mẹ Khải Minh, Lệ Thủy chỉ có thể ôm mẹ và nói:
– Mẹ, đừng buồn, mẹ còn có con mà…

Mẹ chồng nhìn Lệ Thủy và nói:
– Tòa án đã gửi giấy triệu tập ly hôn rồi. Mẹ cũng đã đồng ý để con tự do. Hãy yên tâm, anh ấy đã đi rồi, không ai quấy rối con và gia đình con nữa…

Lệ Thủy ôm mẹ:
– Mẹ! Dù thế nào, Lệ Thủy vẫn là con của mẹ. Mẹ đã nuôi dưỡng Lệ Thủy. Khải Minh đi cũng là cách giải thoát cho anh ấy khỏi những cơn thèm thuốc, mẹ ạ.

Mẹ gật đầu:
– Ừ, anh ấy đi là giải thoát cho tất cả. Chỉ là… nếu như anh ấy không đi vào con đường đó thì có lẽ cuộc sống của anh ấy sẽ khác…

Lệ Thủy an ủi mẹ và cùng mẹ chuẩn bị tang lễ cho Khải Minh. Anh em họ hàng biết về hoàn cảnh khó khăn của mẹ nên cũng đều về đông đủ. Chiều hôm sau, Lệ Thủy đến chùa Đại Giác, một ngôi chùa nổi tiếng ở Đồng Nai, để nhờ các sư thầy tụng kinh cầu siêu và sám hối tội lỗi cho Khải Minh. Có lẽ đây là hành động cuối cùng cô làm cho anh ấy, như mẹ chồng cô từng nói – một ngày nghĩa vợ chồng một đời nghĩa phu thê.

Đúng vào thời điểm đó, gần nhà bố mẹ Lệ Thủy có một cô bé hàng xóm từ nhỏ thường chơi với Lệ Thủy khi đến Đồng Nai và hiện đang học tại trường Đại học Đồng Nai. Cô đã nhờ cô bé đến ở cùng mẹ Khải Minh để làm bạn cho bà. Với ngôi nhà rộng lớn và an toàn, cô bé hàng xóm của Lệ Thủy vui vẻ đồng ý. Ngày Lệ Thủy tạm biệt Đồng Nai, mẹ Khải Minh ôm cô nói nức nở:
– Con gái, mẹ luôn mong con hạnh phúc. Hãy thật sự hạnh phúc vì con xứng đáng như vậy.

Lệ Thủy ôm bà:
– Mẹ, con sẽ về thăm mẹ!

Rời khỏi căn nhà ấy, cô cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn. Phải, cuộc đời của cô từ nay sẽ khác…

Bài viết liên quan