Ba lần lỡ nhịp chương 31 | Chờ đợi trong nỗi lo

30/01/2024 Tác giả: Hà Phong 38

Lệ Thủy đột ngột giật mình, nhưng sau một khoảnh khắc, cô nhận ra mùi hương nước hoa quen thuộc và quay người đấm mạnh vào ngực anh:

– Thật ghê tởm, làm sao anh lại xuất hiện đột ngột như ma vậy?

Minh Hoàng tủm tỉm cười, trong khi Lệ Thủy vẫn còn đang đấm liên tục:

– Đau…

Lúc đó, giọng nói ấm áp vang lên, khiến cô nhận ra:

– Anh đau à?

Lệ Thủy lập tức dừng lại, nhìn bối rối vòm ngực của anh:

– Anh đau ở đâu? Sao không nói từ đầu? Anh có bệnh từ lâu rồi à?

Minh Hoàng gật đầu và nắm chặt bàn tay của Lệ Thủy:

– Ừ, anh bị bệnh.

Cô giật mình, lo lắng trộn lẫn trong ánh mắt:

– Bệnh gì? Anh đã điều trị chưa? Sao anh không nói?

Minh Hoàng cười nhẹ:

– Em có để anh nói đâu.

Lệ Thủy hoảng sợ, nhưng ngay sau đó, cô nhìn anh và hỏi:

– Anh đã đỡ chưa? Bác sĩ có nói gì không?

Minh Hoàng nhún vai:

– Không biết bệnh gì cả, họ không tìm ra được.

Lệ Thủy lo lắng:

– Vậy giờ phải làm sao? Anh không thể để bệnh kéo dài như vậy, phải tìm bác sĩ giỏi thôi.

Minh Hoàng tủm tỉm:

– Đang đi tìm đây mà.

Cô hoảng hốt:

– Sao anh không nghỉ ngơi? Đau như vậy mà còn lo đi tìm bác sĩ?

Anh giữ chặt tay cô:

– Em lo lắm sao?

Lệ Thủy ngừng lại:

– Tất nhiên, em lo cho anh mà.

Minh Hoàng cười nhẹ:

– Anh đang tìm bác sĩ giỏi nhất rồi.

Cô nhẹ nhõm:

– Vậy thì anh nghỉ ngơi đi, làm gì mà vẫn đứng đây.

Anh giữ tay cô:

– Em lo đến vậy sao?

Lệ Thủy ngừng lại ngay lập tức. Cô có lẽ lo quá mức, nhưng anh trông bình thản hơn:

– Vì bác sĩ của anh đang ở đây.

Cô giật mình, nhìn xung quanh xem có ai khác không:

– Ở đâu? Bác sĩ đã đến chưa?

Minh Hoàng chỉ vào cô:

– Đã đến, đang đứng trước mặt anh đây. Là em đấy, chỉ có em mới chữa được căn bệnh tương tư, bệnh “nghiện Lệ Thủy” của anh đấy!

Lệ Thủy ngây người, bị lừa một cách ngọt ngào. Nhận ra mình đã quá lo lắng, cô đấm mạnh vào anh:

– Cái anh này, giỡn giời quá! Mất công em lo lắng cho anh, anh lại trêu đùa người ta. Đi luôn đi, làm gì ở đây nữa.

Khác với sự xốc nổi của Lệ Thủy, Minh Hoàng thể hiện sự cưng chiều và điều tĩnh. Anh nắm lấy tay cô và nói:

– Vậy anh đi luôn nhé!

Lệ Thủy dừng lại, tỏ ra khó chịu:

– Đúng đấy! Anh đi luôn đi!

Cô quay lưng, bước nhanh về phía cửa, và Minh Hoàng lặng lẽ theo sau. Khi đến cửa, Lệ Thủy chuẩn bị mở cửa để tiễn khách, nhưng anh bắt lấy tay cô, không chỉ làm cô không thể mở cửa mà còn đẩy cô gần cánh cửa và hôn một cách mãnh liệt. Mỗi chạm môi, như một ly rượu mạnh, cuốn đi mọi lo lắng, giận dỗi và tạo nên một khoảnh khắc đặc biệt. Minh Hoàng hôn cô đến quay cuồng, khiến cô như không thể thở, và anh mới buông ra với giọng khàn khàn:

– Còn muốn anh đi không?

Lệ Thủy, dù còn ngất ngây từ nụ hôn, vẫn giữ vững:

– Muốn! Anh đi luôn đi! Ai cho anh chạm vào người em, ai cho anh hôn em. Em vào đây chỉ để rót bia và bấm bài thôi mà.

Minh Hoàng nhìn môi đỏ hồng của Lệ Thủy, và sự đáng yêu của cô, anh cười nhẹ:

– Anh không phải người ta!

Lệ Thủy vẫn cố cãi:

– Không phải người ta thì là gì? Anh muốn đến là đến, muốn đi là đi, còn gì?

Minh Hoàng vuốt nhẹ môi của cô, thể hiện sự cưng chiều:

– Anh là người yêu em! Em bảo cần thời gian, anh sẽ đợi.

Lệ Thủy cảm thấy khó chịu. Cô đã đề xuất cần thêm thời gian và trong tháng qua, cô đã phải đối mặt với nhiều khó khăn do chính quyết định đó. Cô nhìn anh, giận dữ vẫn còn trên khuôn mặt:

– Vậy anh đi thêm vài tháng, vài năm nữa đi, để em có thêm thời gian.

Minh Hoàng cười, vuốt nhẹ tóc của cô:

– Nhưng anh không thể đi được nữa!

Lệ Thủy ngạc nhiên:

– Anh không có vấn đề gì, có tiền, có nơi để đi mà. Tại sao không thể?

Minh Hoàng thơm nhẹ lên trán cô:

– Bởi vì bệnh của anh quá nặng, anh sắp mất trí vì em rồi. Anh không thể rời xa em được nữa. Chỗ của anh là ở đây, bên cạnh em!

Bài viết liên quan