Ba lần lỡ nhịp chương 44 | Lệ Thủy có thai

30/01/2024 Tác giả: Hà Phong 42

Những ngày sau đó, Lệ Thủy trở lại cuộc sống nữ hoàng với sự chiều chuộng từ Minh Hoàng. Ái Chi và Kiến Văn cũng thể hiện tình cảm mật thiết. Được thấy Ái Chi hạnh phúc như vậy, Lệ Thủy rất vui mừng. Cô thậm chí kể về cách Minh Hoàng chiều chuộng cô, như việc cô có thời gian dài ngủ và Ái Chi phải thức dậy lâu để đưa cô đi ăn sáng.

Một ngày nọ, Minh Hoàng phát hiện Lệ Thủy không nổi sau khi dậy từ giấc ngủ. Cô tỉnh dậy tại bệnh viện, nơi Minh Hoàng lo lắng và nắm chặt tay cô. Lần đầu tiên, cô thấy ánh sáng đỏ hoe trong mắt anh:
– Lệ Thủy, em tỉnh rồi, em thấy sao trong người?
Cô nhíu mày và hỏi:
– Sao em lại ở đây hả anh?
Minh Hoàng vuốt nhẹ tóc của cô và nói:
– Sao em không lo giữ gìn sức khỏe thế? Nếu em ốm, anh phải làm sao?
Lệ Thủy ngạc nhiên:
– Em không thấy sao cả, chỉ thèm ngủ thôi. Có phải em đang bị ốm không?
Minh Hoàng áp tay cô vào má:
– Em có thai rồi, ngốc ạ! Anh biết mà.
Cô bất ngờ:
– Em có thai à?
Minh Hoàng gật đầu:
– Ừ, năm tuần rồi đấy, là con của chúng ta.
Lệ Thủy sững người và cảm thấy hoang mang. Cô không nhận ra mình có thai vì quá bận rộn với việc ăn và ngủ. Nhưng lo sợ lớn nhất là cô không biết đứa bé là của Minh Hoàng hay của Minh Tuấn, người cô đã có mối quan hệ trước đó. Ánh mắt thất thường của Lệ Thủy khiến Minh Hoàng lo lắng:
– Lệ Thủy, em sao vậy? Em đau ở đâu không?
Cô lắc đầu và nói:
– Không sao cả, con có khỏe mạnh không anh?
Minh Hoàng thơm trán cô và nói:
– Con anh sẽ khỏe mạnh thôi! Nhưng anh chỉ buồn vì…
Lệ Thủy ngạc nhiên:
– Anh buồn vì gì ạ?
Minh Hoàng bật cười:
– Anh buồn vì giờ lại phải ăn chay!
Cô đỏ mặt:
– Anh lúc nào cũng đùa được!

Minh Hoàng ôm Lệ Thủy và hôn lên môi cô:
– Em hãy lo bồi dưỡng sức khỏe từ giờ nhé. Anh sẽ mua sữa và đồ bổ dưỡng cho em, có người chăm sóc nếu anh bận không kịp đến.
Lần này, Lệ Thủy mỉm cười:
– Soái ca à, đây không phải là lần đầu em mang thai đâu, em biết cách chăm sóc bản thân mình mà. Anh đừng lo, có Ái Chi giúp đỡ, em sẽ ổn.
Nhưng Minh Hoàng vẫn lo lắng:
– Nhưng anh lo, em hay quá mức, nhớ ăn uống và nghỉ ngơi đầy đủ chưa?
Lệ Thủy gật đầu:
– Em biết rồi, nhưng hôm nay có kết quả thi đại học, anh mở mạng tra giúp em nhé.
Minh Hoàng vuốt nhẹ tóc cô:
– Anh chỉ muốn em vui vẻ, không cần thiết phải đi học. Anh sợ em căng thẳng!
Lệ Thủy lắc đầu:
– Anh đã hứa rồi mà. Nếu anh không cho em đi học, em sẽ rời khỏi anh. Em không muốn trở thành bóng bế của anh. Em tự giữ gìn được mình, anh yên tâm!
Minh Hoàng gật đầu nhưng còn nói thêm:
– Được rồi, nhưng em phải hứa không làm quá sức đấy nhé!
Lệ Thủy đồng ý và Minh Hoàng mở mạng, hy vọng Lệ Thủy sẽ trượt đại học nhưng kết quả lại ngược lại. Dù đã lâu không chạm vào sách vở, Lệ Thủy vẫn đỗ vào Đại học Kinh tế với điểm cao, nằm trong top mười của khoa. Cô hạnh phúc reo lên và ôm chặt Minh Hoàng:
– Em đỗ rồi, em đỗ đại học rồi đấy!
Minh Hoàng thơm nhẹ cô:
– Ừ, vợ anh giỏi!
Lệ Thủy tỏ ra ngạc nhiên:
– Ai thèm lấy anh?
Minh Hoàng bật cười:
– Giờ vẫn cứng miệng à? Không phải vợ thì là mẹ của con anh được chưa?
Tuy thực tế, cô mong muốn mình là cô dâu bên cạnh anh, nhưng hiện thực lại chưa đến lúc đó. Cô không dám mơ tới danh phận mới, chỉ cần anh bên cạnh là đủ. Lệ Thủy nói:
– Minh Hoàng, anh có vui không? Sao em thấy anh khóc?
Minh Hoàng cười nhẹ:
– Anh vui lắm, mong chờ đứa con này từ lâu. Anh khóc vì hạnh phúc và vì anh yêu em nhiều lắm.

Lệ Thủy chỉ thông báo với bố mẹ về kết quả đại học mà chưa đề cập đến tin về việc mang thai. Trong những ngày sau đó, sự quan tâm của Minh Hoàng đối với cô ngày càng tăng, làm cho cô cảm thấy an lòng nhưng đôi khi cũng gây ra nỗi lo lắng. Nếu đứa bé không phải là con của anh, cô không biết mình sẽ phải làm gì và sống như thế nào. Khi biết được đó là một bé gái, Lệ Thủy rất vui mừng, đánh dấu sự hoàn thiện của gia đình với cả trai lẫn gái. Cô khoẻ mạnh suốt thai kỳ, điều này khiến Minh Hoàng cũng rất hạnh phúc. Anh đã mua đủ đồ bổ dưỡng và sắm sửa đồ sơ sinh cho bé.

Mỗi lần nhìn siêu âm và những bộ đồ xinh xinh, Lệ Thủy đều tràn đầy hạnh phúc và biết ơn cuộc sống. Có vẻ như ông trời đã đặc biệt ưu ái cho cô trong khoảnh khắc quan trọng như này. Những ngày tháng ấy trở thành kí ức đẹp và trân quý.

Một tối, khi Lệ Thủy ngồi nghỉ trong phòng quản lý, Ái Chi chạy đến báo:
– Lệ Thủy, có một chị nào đó muốn gặp em, đang đợi ở phòng VIP số một!
Lệ Thủy ngạc nhiên:
– Ở đây tôi không quen ai cả. Chị ấy trông như thế nào? Có phải là bạn học ở trường không?
Ái Chi lắc đầu:
– Không, chị ấy trông già hơn em và tôi, ăn vận rất sang trọng, phong cách lịch lãm lắm. Em đi xem, có gì em chụp hình cho tôi ngay nha!
Lệ Thủy, dù đã gần tám tháng mang thai, không ngần ngại bước vào phòng VIP số một. Chị phụ nữ này thực sự xinh đẹp, quý phái và sang trọng. Nhìn thấy Lệ Thủy, chị ấy tươi cười:
– Chào cô, cô chính là Lệ Thủy phải không?
Lệ Thủy gật đầu:
– Dạ, chào chị. Tôi là Lệ Thủy, còn chị là…
Chị phụ nữ vẫn giữ nụ cười:
– Tôi là vợ của anh Minh Hoàng!

Bài viết liên quan