Ba lần lỡ nhịp chương 45 | Vợ của Minh Hoàng

01/02/2024 Tác giả: Hà Phong 51

Lệ Thủy trở nên lạnh lùng, tay run rẩy khi nắm chặt vào ghế. Tuy nhiên, cô nở nụ cười nhẹ sau một giây:
– Chị, có phải chị nhầm lẫn không? Chị nhầm Minh Hoàng nào đó không?

Người phụ nữ trước mắt duy trì sự bình thản:
– Có thể có nhiều người tên Minh Hoàng, nhưng Hoàng “gỗ” chắc chắn chỉ có chồng chị.

Lệ Thủy tái mặt. Minh Hoàng đã có vợ ư? Có lẽ cô đã trở thành con giáp thứ mười ba làm rối tung hạnh phúc gia đình họ suốt những tháng ngày qua? Cô tự hỏi liệu mình đã bị lừa dối hay không. Minh Hoàng đã chế ngự mọi tình huống một cách hoàn hảo như vậy sao? Lệ Thủy cảm thấy run rẩy, đang đợi đến lúc trận đánh ghen, những cảnh đập phá, xé rách mà mạng xã hội đang đồn đại. Nhưng người phụ nữ trước mặt vẫn đứng im lặng. Liệu cô ấy thuộc giới thượng lưu, có kiểu đánh ghen tinh tế hơn không? Ai mà không điên đảo khi đứng trước người thứ ba trong hôn nhân! Ngay cả Lệ Thủy, cô cũng sẽ phát điên nếu Minh Hoàng có ai khác. Nhưng đây lại là vợ anh ta, cô không thể làm gì khác ngoài việc cảm thấy đau đớn, như ai đó đang đâm thấu trái tim của cô. Cô nghĩ đến hình ảnh họ ôm nhau, làm tình trong một căn phòng sang trọng, khiến Lệ Thủy không thể thở. Cô ôm bụng, bảo vệ đứa bé, chỉ của riêng mình cô. Cô ngẫu nhiên đưa tay lên, như muốn cảm nhận sự hiện diện của đứa bé, sự tồn tại chỉ thuộc về mình cô.

Trong lúc Lệ Thủy đóng mắt, chờ đợi cuộc chiến bắt đầu, người phụ nữ nói lên tiếng của mình:
– Lệ Thủy, đừng sợ, tôi không có ý làm tổn thương cô và đứa bé. Tôi đến đây chỉ để nói chuyện, giúp đỡ cô qua thời kỳ mang thai và sinh nở một cách an toàn.

Lần này, Lệ Thủy bất ngờ. Người phụ nữ này muốn giúp cô, giúp tình nhân của chồng sao?
– Tại sao chị muốn giúp tôi? Chị không căm ghét tôi sao?

Người phụ nữ chỉ lắc đầu:
– Ngồi xuống đi, có thai mà đứng lâu chân sẽ mệt lắm đấy!

Lệ Thủy vẫn đứng đó như một tượng sáp. Cô không biết phải làm gì, cửa bỗng mở ra, Minh Hoàng chạy vào:
– Diệp Lan, em làm gì ở đây? Em đã làm gì cô ấy chưa?

Vậy là vợ anh ta tên là Diệp Lan, một cái tên đẹp đẽ. Ngay lúc này, Diệp Lan lắc đầu:
– Minh Hoàng, đừng hiểu lầm. Em không làm gì cô ấy cả, em chỉ muốn đến đây để giúp đỡ cô ấy…

Minh Hoàng nhanh chóng nói:
– Diệp Lan ơi, anh đã nói gì với em rồi mà, cô ấy không cần sự giúp đỡ của em, em đang làm cô ấy sợ đấy!

Lệ Thủy im lặng nhìn hai người. Họ trông hoàn hảo, đẹp đôi, giàu có – mọi thứ mà cô không có. Minh Hoàng nhìn về phía cô, nắm lấy vai cô:
– Lệ Thủy, đừng sợ, hãy nghe anh giải thích…

Lúc này, Lệ Thủy mới nhận ra mình đã khóc. Cô đẩy tay anh ra và nói khẽ:
– Minh Hoàng, hãy nói cho em biết, đây có phải là vợ anh không?

Minh Hoàng không trả lời, ánh mắt anh trở nên phức tạp:
– Lệ Thủy, em mang thai, hãy bình tĩnh, để anh đưa em về…

Lệ Thủy lắc đầu:
– Không sao cả. Nhưng em hỏi anh lần nữa, đây có phải là vợ anh không?

Minh Hoàng vẫn im lặng:
– Lệ Thủy, em hãy bình tĩnh…

Lệ Thủy không thể kiềm chế được cảm xúc. Cô lau sạch nước mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt của Minh Hoàng, nơi đang hiện lên những tia đỏ đau đớn:
– Em hỏi anh lần cuối, anh chỉ cần trả lời có hoặc không, chị ấy có phải vợ anh không?

Minh Hoàng gật đầu:
– Diệp Lan là vợ anh!

Vậy là đúng rồi, cô đã trở thành kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình họ. Lệ Thủy nhìn anh, người đàn ông cô từng yêu thương:
– Vậy mà anh đã lừa dối tôi sao?

Minh Hoàng nắm chặt tay cô:
– Anh không lừa em. Anh đã hỏi em có muốn biết về cuộc sống của anh không, nhưng em từ chối. Anh sợ mất em nên không dám thú nhận. Lệ Thủy, hãy nghe anh giải thích…

Cô gạt tay anh ra, lắc đầu:
– Tôi hiểu rồi. Đàn ông chỉ muốn thêm chứ không muốn giảm. Nhưng anh đã chọn nhầm người. Tôi đã quyết không bán thân và giờ tôi không muốn là người phá vỡ hạnh phúc gia đình người khác. Từ nay, chúng ta kết thúc.

Cô quay sang Diệp Lan:
– Chị Diệp Lan, tôi xin lỗi. Chồng chị quá hoàn hảo ở cả trong tình yêu và kinh doanh, khiến tôi không nhận ra bất kỳ dấu hiệu nào. Chị yên tâm, tôi không biết có bao nhiêu người phụ nữ khác đã bị lừa dối, nhưng tôi hứa với chị rằng tôi sẽ rời xa chồng chị.

Diệp Lan nhìn cô, im lặng một thời gian rồi nói:
– Lệ Thủy, anh ấy là chồng tôi, nhưng… chúng tôi không giống những cặp vợ chồng khác…

Lệ Thủy giữ lại sự bình tĩnh:
– Hai bạn đã kết hôn bao lâu rồi?

Diệp Lan cúi đầu:
– Bốn năm.

Cô cười một cách đắng chát:
– Vậy là chắc chị cũng đã làm mẹ rồi đúng không?

Diệp Lan vẫn giữ im lặng, giọng run run:
– Chúng tôi… không thể có con. Tôi… không thể sinh con…

Lệ Thủy sửng sốt. Đó là một nỗi đau lớn nhất của người phụ nữ. Nhưng sau cùng, cô hiểu rằng, vì vợ anh ta không thể sinh con nên anh ta cần đứa bé, niềm vui khi biết cô mang thai là vì lí do đó. Họ đều cần đứa bé… Lúc này, cô đau lòng nhìn Minh Hoàng:
– Vậy là, anh đã đến gần tôi vì đứa bé, vì anh cần một đứa con phải không?

Minh Hoàng vẫn giữ chặt tay cô:
– Lệ Thủy, anh xin em. Mọi chuyện không như em nghĩ đâu.

Lệ Thủy nhìn anh. Người đàn ông này, chỉ mới sáng nay đã giúp cô ăn sáng, pha sữa cho cô uống, âu yếm nựng bảo đứa bé trong bụng một cách tận tâm. Nhưng bây giờ, trước mắt cô, anh trở thành kẻ lừa tình:
– Mọi người đã chấm dứt màn kịch của mình rồi đấy! Tôi phải hiểu thế nào đây? Anh có vợ nhưng chị ấy không thể sinh con nên anh tìm người mang thai, phải không? Nhưng tôi không hiểu, ở ngoài kia có thiếu gì cô gái mà anh lại chọn tôi. Anh đưa tôi lên đỉnh hạnh phúc rồi lại đẩy tôi xuống vực sâu. Hay là tại vì tôi không thích trang điểm nên anh nghĩ cô gái quê đơn giản dễ lừa? Nếu vậy thì anh đã thành công, nhưng tôi muốn nói với anh rằng, tôi sẽ không bao giờ để vợ chồng anh cướp đi đứa bé, nó là con của tôi mãi mãi.

Minh Hoàng nhìn về phía Lệ Thủy, bất lực:
– Lệ Thủy, anh không muốn cướp con, mọi thứ anh làm đều vì tình yêu của anh dành cho em.

Lệ Thủy nhếch mép:
– Kẻ thủ đoạn như anh nói lời yêu tôi à? Tôi quá ngây thơ để để anh lừa dối. Từ giờ, nếu anh còn liên quan đến tôi, tôi sẽ biến mất khỏi cuộc sống của anh.

Câu nói đã nói ra, cô quay lưng lạnh lùng. Trái tim cô đau như bị nát, những kí ức về anh và cô trong căn phòng ấy – những nụ hôn nồng cháy, những giây phút nóng bỏng – tất cả đã kết thúc. Cô đóng cửa lại, cũng như đóng lại trái tim của mình. Bước ra khỏi căn phòng đó, nơi chứa đựng bao kỷ niệm, cô quyết định chấm dứt mọi liên kết với anh. Bước chân cô nặng nề, không nhấc lên được, rồi đột ngột cô khuỵu xuống…

Bài viết liên quan