Ba lần lỡ nhịp chương 46 | Diệp Lan và Minh Hoàng

01/02/2024 Tác giả: Hà Phong 34

Mùi thuốc khử trùng tràn vào mũi, làm cho Lệ Thủy nhận ra rằng cô đang ở trong bệnh viện. Cảm giác hoảng sợ khiến cô đặt tay lên bụng, cảm nhận được độ đập của đứa bé, và cô hít thở nhẹ nhõm. Khi cô chuẩn bị ngồi dậy, giọng của Ái Chi vang lên từ phía cửa:

– Minh Hoàng, anh về đi. Lệ Thủy đang mất bình tĩnh, nếu có gì em báo anh sau.

Minh Hoàng đáp lại một cách buồn bã:

– Ái Chi, em cho anh nhìn cô ấy một chút thôi.

Ái Chi không đồng ý:

– Minh Hoàng, em xin anh đấy. Cô ấy chưa ổn định tinh thần. Nếu có vấn đề gì xảy ra với mẹ con nó thì đến nhìn nó thôi, anh cũng không còn cơ hội nữa. Về đi, anh đã ngồi đây cả đêm rồi.

Lệ Thủy tự hỏi liệu cô đã ngủ suốt đêm hay không, giọng của Minh Hoàng lại vang lên:

– Phiền em chăm sóc Lệ Thủy giúp anh. Có chuyện gì, nhớ gọi cho anh ngay nhé! Em nói chuyện cho cô ấy hiểu giúp anh được không Ái Chi?

Ái Chi nói tiếp:

– Được rồi, để nó ngủ đi đã, em nói sau. Anh về đi, chắc cô ấy sắp tỉnh dậy rồi.

Cô không nghe thêm gì từ Minh Hoàng. Chắc anh ta đã về. Đúng, chỗ của anh là chồng của Diệp Lan, họ mới là đôi đẹp đôi, không phải là cô. Khi Ái Chi quay lại, Lệ Thủy giả vờ như vừa mới thức dậy và không nghe thấy cuộc trò chuyện trước đó:

– Ái Chi, con của tao sao?

Ái Chi, có vẻ đã lo lắng cả đêm qua, ngồi xuống gần giường, vuốt mái tóc của Lệ Thủy và nói:

– Lệ Thủy, con khỏe. Mày thấy khá hơn chưa? Tối qua mày làm tao lo quá, may mà có…

Cô hiểu rằng Ái Chi đang nói về anh, và để không làm tổn thương Lệ Thủy, cô nhanh chóng chuyển đề:

– Mạng tao lớn lắm, không chết được đâu mà lo!

Ái Chi vội bịt miệng cô:

– Phủi phui cái miệng mày. Ăn chút cháo nhé!

Lệ Thủy, ái ngại, nhìn Ái Chi:

– Cháo này… ai nấu…?

Ái Chi ngập ngừng một lát rồi nở nụ cười:

– Tao nấu đấy, mày ăn xem có ngon không?

Lệ Thủy gật đầu. Khi cầm bát cháo, nước mắt rơi lã chã, nhỏ vào bát cháo. Mùi cháo quen thuộc làm cô nhớ về anh quá, nhớ không kiểm soát được, nhớ đến nỗi quặn thắt tim gan. Tại sao anh lại lừa dối cô? Cô tự trách mình, đã không chịu tìm hiểu, chỉ lao đầu vào mối quan hệ với anh. Anh ta nói đúng, cô chưa bao giờ hỏi về gia đình, vợ con của anh ta ở đâu chứ? Cô cảm thấy như mình tự làm tổn thương mình.

Thấy Lệ Thủy như vậy, Ái Chi đặt bát cháo sang một bên, ôm lấy cô:

– Lệ Thủy, không sao cả đâu. Còn có tao đây, mày đừng xúc động, ảnh hưởng đến con.

Lệ Thủy lắc đầu:

– Ái Chi, tao không chịu nổi, tại sao lại như thế? Sao anh ấy lại lừa dối tao?

Ái Chi lau nước mắt cho bạn:

– Mày có muốn nghe tao kể chuyện không?

Dẫu biết rằng không thể là của nhau, nhưng đôi khi việc giữ lại sự tò mò không lành mạnh chỉ làm tổn thương thêm. Lệ Thủy gật đầu để nghe Ái Chi kể:

-Tao từng hỏi Kiến Văn về Minh Hoàng, anh ấy nói gia đình Minh Hoàng rất nổi tiếng trên thương trường nhưng khá phức tạp. Tuy nhiên, Minh Hoàng đã tự mình xây dựng cơ nghiệp và không chịu tiếp quản công ty gia đình. Minh Hoàng và Diệp Lan hứa hôn từ nhỏ, là thanh mai trúc mã, nhưng sau khi du học ở Pháp, họ kết hôn do áp lực từ gia đình mà không có tình yêu. Minh Hoàng kể lại rằng anh ta đã đồng ý cưới Diệp Lan để thực hiện nguyện vọng của bố mình, người đã cứu giúp gia đình anh khi gặp khó khăn. Minh Hoàng và Diệp Lan sống chung nhưng ngủ riêng, tôn trọng quyền tự do của nhau.

Lệ Thủy nghe xót xa và không giữ được nước mắt. Cô nghi ngờ câu chuyện và hỏi:

– Mày tin câu chuyện đó sao? Nếu vậy, chị ta tìm tao để làm gì?

Ái Chi giải thích:

– Anh ấy không nói dối. Kiến Văn và Diệp Lan xác nhận câu chuyện. Diệp Lan tìm mày chỉ để giúp đỡ vì họ đã quyết định ly hôn sau khi bố anh ấy mất. Bố anh ấy mất được hơn một năm rưỡi, nhưng Diệp Lan để tang bố chồng hai năm ba tháng. Cô ấy đã chuẩn bị đơn xin ly hôn và chỉ đến để động viên và giúp đỡ mày thôi.

Lệ Thủy không tin tưởng:

– Chị ta tốt thế sao? Chắc họ có kế hoạch gì đó để cướp con của tao chứ?

Ái Chi nhấn mạnh:

– Không, họ đã quyết định ly hôn vì không còn tình yêu. Mày là người quyết định cuối cùng.

Lệ Thủy nổi giận:

– Nhưng nếu cô ta không xuất hiện, liệu họ có thể tìm lại tình yêu không? Cô ta càng tốt, tao lại càng thấy mình xấu xa. Tao không thể vui vẻ khi làm lý do chia lìa gia đình người ta, dù họ không còn tình yêu nhưng vẫn còn nghĩa. Con trong bụng tao, tao còn chưa xác định được cha là ai.

Ái Chi nhẹ nhàng:

– Lệ Thủy, mày cần hiểu rằng quyết định nằm trong tay mày. Họ ly hôn vì không có tình yêu, không phải vì mày.

Lệ Thủy nức nở:

– Làm sao mày biết Diệp Lan không yêu Minh Hoàng chứ?

Ái Chi không trả lời, chỉ thở dài nhẹ. Lệ Thủy tiếp tục:

– Một người đàn ông như anh ấy, làm sao có thể không làm cho bất cứ người phụ nữ nào rung động. Nếu Diệp Lan không thể nói ra, chưa chắc là chị ấy không yêu. Nếu tao không xuất hiện, có thể một ngày nào đó, Minh Hoàng sẽ cảm nhận được tình yêu của Diệp Lan và trái tim anh ta sẽ chuyển động. Điều đó tao không thể chấp nhận, nó làm tao đau lắm.

Ái Chi, lo lắng về tâm trạng của Lệ Thủy, vỗ nhẹ lưng cô:

– Được rồi, chúng ta không nói đến họ nữa. Giờ mày ăn đi, cháu tao đói lắm.

Lệ Thủy cầm bát cháo và nói:

– Ái Chi, cảm ơn mày đã luôn ở bên tao.

Ái Chi vuốt nhẹ tóc của Lệ Thủy và nói:

– Mày không cần phải cảm ơn tao. Hãy ăn cho khỏe, để một ngày mày đẻ ra một công chúa xinh đẹp, khỏe mạnh, tao sẽ làm mẹ nuôi cho được.

Bất giác, Lệ Thủy nói:

– Ái Chi, tao muốn về nhà, ở đây tao đau…

Đúng, chỉ có khi trở về nhà, cô mới cảm thấy thoải mái. Cô nghĩ về việc bố mẹ cô phải đối mặt với việc có một đứa con gái chưa lập gia đình nhưng lại mang thai hai lần. Nhưng trong thế giới hối hả này, liệu có chốn nào bình yên hơn gia đình?

Bài viết liên quan