Ba lần lỡ nhịp chương 58 | Tình cảm

01/02/2024 Tác giả: Hà Phong 42

Bước chân của Lệ Thủy dừng lại. Anh ta có biết Minh Hoàng như thế nào không? Cô chưa bao giờ đề cập đến anh ấy trước mặt Khải Minh, chỉ nhắc đến cha của hai đứa con. Dường như Khải Minh đổi mặt nhanh hơn cả lật bánh. Anh ta mới xin lỗi cô, nhưng khi mẹ chồng cô vừa rời đi, thái độ của anh ta ngay lập tức thay đổi. Thấy Lệ Thủy im lặng, anh ta nói tiếp:

– Cô nghĩ tôi không biết đúng không? Cô cảm nhận được sự ôm cô trong xe hoa, nhưng ánh mắt hắn đỗ xe ven đường theo dõi cô, đúng không? Tôi thực sự đã định thay đổi vì cô và vì mẹ tôi, nhưng khi nghĩ đến cảnh đó, tôi không thể làm được!

Lệ Thủy nâng cao giọng:

– Chính anh đã khuyên tôi để quá khứ ngủ yên. Minh Hoàng và tôi đã chẳng còn gì với nhau từ năm năm trước. Anh ấy có vợ, tôi có chồng, anh không có quyền phán xét như thế!

Khải Minh tiến lại gần sau lưng Lệ Thủy:

– Đúng, trên giấy tờ là như vậy. Nhưng tôi muốn cô thuộc về tôi hoàn toàn, từ tâm hồn đến cơ thể, hiểu không?

Lệ Thủy nức nở:

– Khi bắt đầu mối quan hệ với anh, khi bước vào hôn nhân này, tôi đã dành trọn tâm cho gia đình, tôi không nghĩ về ai khác…

Khải Minh lạnh lùng:

– Tôi biết cô chỉ thương hại tôi, chưa bao giờ yêu tôi. Tôi nói yêu cô hàng trăm lần, nhưng cô chưa bao giờ đáp lại. Cô có hiểu cảm giác đó không? Ngay cả khi cô mang thai, tôi nghĩ đôi khi đó không phải là con của tôi…

Lệ Thủy gào lên:

– Anh im đi. Đó là con của anh, tôi và Minh Hoàng đã không gặp nhau năm năm. Hôm cưới có lẽ anh ấy chỉ đi ngang qua, đừng vu oan kiểu đó.

Khải Minh mỉa mai:

– Ngẫu nhiên à? Sao lại ngẫu nhiên đúng lúc như vậy? Hãy ngoan ngoãn đi, nếu không tôi sẽ đưa toàn bộ tài sản đó gặp Diêm Vương.

Giọng nói của anh ta như âm thanh từ địa ngục, làm Lệ Thủy run rẩy. Cô im lặng, nhưng sự yên bình này lại khiến Khải Minh tỏ ra tức giận, anh ta lay động vai cô:

– Sao? Cô sợ rồi phải không? Hắn giàu có, quan hệ rộng lớn, có thể biến cô thành nữ hoàng chứ không phải là người vợ của một nhân viên như tôi, đúng không? Nhưng hãy nhớ, cô phải ngoan ngoãn, không thì cô sẽ phải đối diện với Diêm Vương.

Lệ Thủy đáp lại mạnh mẽ:

– Tôi không liên quan gì đến anh ấy nữa. Anh muốn hiểu sao thì tùy.

Lệ Thủy không muốn gây xích mích với Khải Minh khi anh ta không bình tĩnh, và điều quan trọng là nếu cô lo lắng quá cho Minh Hoàng thì Khải Minh sẽ càng nghi ngờ. Cô và Minh Hoàng đã không liên lạc năm năm, và cô mong muốn mọi việc sẽ yên bình cho cả hai. Với suy nghĩ đó, Lệ Thủy lên giường và quay mặt vào tường, giả vờ ngủ dù trong lòng cô đang bất an.

Sáng hôm sau, cô giả vờ ốm và xin nghỉ. Khải Minh vẫn như không có chuyện gì, dậy sớm để đi làm. Sau khi ăn sáng, mẹ chồng gọi Lệ Thủy lên và nói:

– Lệ Thủy ơi, đó là lỗi của mẹ. Bố mẹ chỉ có mỗi nó, ông ấy mất sớm nên mẹ đã nuông chiều nó. Mẹ nghĩ rằng sẽ bù đắp tình cảm của một người cha cho nó. Khải Minh học giỏi lắm, mẹ không phải lo lắng gì. Nó vốn ngoan ngoãn và hiền lành. Nhưng khi học đại học, nó bị bạn bè lôi kéo. Đúng là “con không cha như nhà không nóc”. Khi mẹ phát hiện, nó chối. Mãi đến một năm sau, nó mới trộm đồ trong nhà để bán. Có lần, nó còn đánh mẹ…

Bà nói đến đâu, nước mắt rơi đến đó. Lệ Thủy cảm thấy mình cũng không kìm được nước mắt. Bà nói “con hư tại mẹ” nhưng nếu Khải Minh thương mẹ thì đã nghĩ đến những năm tháng vất vả của bà, đã nghĩ đến cô đơn của bà. Bà đáng thương hơn là đáng trách. Mẹ chồng Lệ Thủy lại tiếp tục:

– Mỗi lần bị nghiện, nó lại tìm mọi cách để có thuốc. Sau đó, nó lại quay về xin lỗi mẹ, hứa hẹn… Mẹ chỉ có một mình nó, mẹ không thể giận nó được. Rồi nó đi làm, nó ở lại thành phố chỉ để mẹ không thấy nó chích ma túy. Mẹ nghĩ rằng khi có con rồi, nó sẽ thay đổi, nhưng không ngờ…

Lệ Thủy ôm chặt bà, nghẹn ngào:

– Hãy để em khuyên anh ấy, mẹ đừng lo lắng quá nhiều và ảnh hưởng đến sức khỏe.

Mặc dù nói như vậy, nhưng Lệ Thủy cũng không biết phải làm gì…

Tối hôm đó, sau khi ăn cơm, Lệ Thủy quyết định thử “lạt mềm buộc chặt” với Khải Minh:

– Khải Minh à, anh có thể từ bỏ ma túy không? Vì mẹ, vì chúng ta…

Khải Minh nhìn cô:

– Em có thể từ bỏ Minh Hoàng không?

Lệ Thủy gật đầu:

– Em đã từ bỏ anh ấy từ lâu rồi!

Khải Minh nhìn cô với ánh mắt đầy nghi ngờ:

– Từ bỏ cả trong trái tim sao?

Lệ Thủy vẫn kiên quyết:

– Đúng vậy!

Cô nghĩ rằng đó là cách duy nhất để giải thoát cho mọi người. Anh ta sẽ trở lại với hình ảnh đứa con ngoan, người chồng hiền, và người cha tốt. Mẹ chồng cô cũng sẽ hạnh phúc hơn vì bà đã chịu quá nhiều khổ đau. Cô tin rằng mọi thứ sẽ yên bình, bao gồm cả Minh Hoàng. Dù anh có giàu có và quyền lực, nhưng vẫn là con người và không thể tránh khỏi những sơ suất. Tuy nhiên, Khải Minh bất ngờ ném điện thoại của cô lên giường và la lên:

– Điều gì đang xảy ra đây?

Lệ Thủy không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cô kiểm tra điện thoại và bất ngờ trước một tin nhắn Zalo từ Minh Hoàng:

– Em có khỏe không? Có hạnh phúc không?

Tin nhắn này tại sao lại xuất hiện lúc này? Suốt năm năm, cô không liên lạc với anh ấy, và anh ấy cũng vậy. Nhưng bây giờ, đúng lúc cô quyết định quên anh, chôn vùi hình ảnh và tình yêu của anh, thì tin nhắn này lại xuất hiện. Tám chữ đơn giản không chỉ làm đau lòng cô mà còn khiến cô lo sợ. Cả ngày nay, cô không cầm điện thoại, nếu biết trước, cô đã xóa tin nhắn ngay. Lệ Thủy nhìn Khải Minh:

– Em không hề biết về tin nhắn này. Suốt năm năm, em không liên lạc với anh ấy.

Nhưng với một người như Khải Minh, lời nói của cô không có tác dụng gì. Anh ta nắm tóc Lệ Thủy, tát cô, và đồng thời la lên:

– Con đĩ! Mày nghĩ tao tin sao? Năm năm rồi không liên lạc mà giờ đây tự dưng nhắn tin à? Sao lại đúng lúc thế? Đừng thách thức sự kiên nhẫn của tao!

Lệ Thủy cố gắng gỡ Khải Minh ra, một tay ôm bụng, còn tay kia giữ chặt anh:

– Khải Minh, em không nói dối, em thề…

Nhưng trước khi cô kịp thốt lên lời thề, cô đã bị một lực lượng đẩy mạnh. Cơ thể Lệ Thủy va vào cạnh bàn, trước khi mất ý thức, cô còn cảm nhận được dòng nước ấm chảy ra…

 

Bài viết liên quan