Cả bầu trời thương nhớ chương 34 | Vòng tay ấm áp

28/01/2024 Tác giả: Hà Phong 54

Tú Vi ôm chặt lưng rộng của Thiên Vĩ dưới cơn mưa tầm tã và gió rít gào. Dưới mái hiên vắng lặng, hai hình ảnh trao nhau sự ấm áp, thay thế cho những lời nói. Tú Vi thủ thỉ:

– Em đánh anh có đau không?

Thiên Vĩ giọng khàn khàn:

– Có, đau ở ngực trái!

Tú Vi buông ra, nhưng Thiên Vĩ vẫn giữ cô lại:

– Cho anh ôm em một chút, giận người ta từ hôm qua tới giờ có cho người ta chạm vào đâu.

Tú Vi mỉm cười:

– Mình làm hòa nhé!

Thiên Vĩ cong môi:

– Nãy giờ hơn mười phút mà vẫn chưa nói được gì, không biết có bị đuổi về không…

Tú Vi lắc đầu:

– Không bao giờ đuổi! Thôi, vào nhà, đứng đây mưa to, gió lạnh đấy!

Thiên Vĩ vẫn ôm chặt cô, tiếng anh vang vang trên đỉnh đầu cô:

– Chỉ cần có em, anh không thấy lạnh.

Tuy anh nói thế, nhưng cô vẫn kéo anh vào trong. Thiên Vĩ nhìn quanh căn phòng, những tấm giấy dán tường với hình chiếc kẹo mút dâu tây làm cho anh thích thú:

– Lớn rồi mà như trẻ con!

Tú Vi nhoẻn miệng cười:

– Trẻ con thì được cưng chiều. Anh mới chở em lên một lần mà nhớ đường siêu thế? Quả là người có chỉ số IQ cao, đường bây giờ mở rộng cả rồi mà!

Thiên Vĩ nhìn cô:

– Trời có sập thì đường tìm đến em, anh luôn nhớ!

Lúc này đã tám giờ rưỡi tối, Tú Vi mới để ý bụng mình réo òng ọc. Cô xoa xoa bụng nhìn Vĩ:

– Anh chưa ăn đúng không ạ? Em nấu miến gà mình cùng ăn nha!

Thiên Vĩ phì cười:

– Biết ngay là sợ mưa gió nên bỏ bữa mà. Để đấy anh nấu cho!

Tú Vi mở tủ lạnh lấy thịt và miến, rồi lại tủ bếp lấy nước. Tay cô thoăn thoắt, miệng mỉm cười:

– Thôi, anh mới lên mệt lắm, em ngồi xe buýt mà còn mệt hơn anh lái xe giữa mưa. Ban nãy đến thở em còn không dám khi nghe anh Hiếu nói, lần sau không được như thế nữa nghe chưa?

Thiên Vĩ hôn chụt vào má cô:

– Tuân lệnh bà xã! Giờ bà tránh ra để tôi làm!

Tú Vi mặc kệ anh với bếp núc. Cô bật nước ấm, pha chút tinh dầu cho anh tắm. Cô đã giữ gìn bộ đồ mặc ở nhà cho anh từ lần trước, nên giờ sẵn sàng cho anh thay đồ.

Chưa đầy một lát sau, mùi thơm ngào ngạt của miến bốc lên từ hai tô. Cô giục anh đi tắm, rồi hai người vui vẻ ăn tối. Vừa ăn xong, cuộc gọi đến của anh Hiếu:

– Anh hai, anh Vĩ lên đây rồi!

Vũ Hiếu mỉm cười:

– Tôi biết, giờ này nó chưa lên chắc cô đã gào réo tôi rồi. Giờ cô cậu giải quyết mâu thuẫn giúp tôi. Ngày mai tôi còn thấy nét mặt căng thẳng hay giận dỗi gì của cô thì đừng gọi tôi là anh trai nhé!

Tú Vi ỉu xìu:

– Anh hai, sao anh phũ với em thế hả?

Vũ Hiếu bật cười:

– Bởi vì cô hành hạ anh vợ của tôi ghê quá! Tôi đang tưởng tượng đêm nay, trong khu tập thể chỉ có một nam một nữ, lửa tình nồng cháy, chả biết chuyện gì xảy ra ha ha!

Tú Vi giọng dọa dẫm:

– Anh nên nhớ, em chỉ cần nói với Đan Nhi vài câu về mấy em gái xinh đẹp ở Tập đoàn suốt ngày kiếm cớ nhắn tin cho anh, đến lúc đó xem anh mở miệng cười được không nhé!

Vũ Hiếu dịu giọng:

– Làm gì mà căng thế. Nhìn chung là tôi khuyên cô kiểm tra giường trước khi nằm. Thế nhé!

Sau đó, Tú Vi không có cơ hội đáp trả vì anh Hiếu đã tắt máy từ lâu. Cô thu dọn bát đĩa rồi hỏi Thiên Vĩ:

– Anh ơi, mưa to thế này, anh ở lại đây mai về nha!

Thiên Vĩ liếc nhìn cô bằng ánh mắt ma mị:

– Em không sợ anh làm việc xấu à?

Tú Vi lắc đầu:

– Không! Anh có làm việc xấu thì phải chịu trách nhiệm cả đời với em!

Thiên Vĩ ghé sát môi cô:

– Thế anh xin chịu trách nhiệm luôn!

Tú Vi lườm anh:

– Này, không thừa nước đục thả câu nhá bác sĩ!

Thiên Vĩ nhìn thẳng vào đôi mắt ngượng ngùng của cô. Anh khẽ nói ” anh biết rồi” và nhẹ nhàng phủ môi mình lên môi cô. Nụ hôn của anh phảng phất hương bạc hà thanh mát, pha lẫn cả những dư vị tình yêu ngọt ngào – một chút mong nhớ, thêm chút đợi chờ và cả những luyến lưu khó dứt. Anh mơn trớn rồi cuốn chiếc lưỡi của cô chu du khắp khoang miệng. Mỗi sự va chạm của anh dù rất khẽ cũng khiến cô run rẩy. Anh rút cạn những mật ngọt từ đôi môi cô. Đầu óc Tú Vi trở nên trống rỗng, cô vô thức ôm lấy anh mà đáp trả. Môi lưỡi quấn quýt cuồng say trong men tình ái. Cả hai chỉ biết hôn và hôn, mọi gió mưa hay sấm chớp dừng hết cả ngoài kia. Trong đầu óc họ chỉ còn hình ảnh của nhau mà thôi. Nụ hôn đưa họ sát lại với nhau, gạt hết mọi khúc mắc, mệt mỏi qua một bên để hòa nhịp cùng nhau. Khi Thiên Vĩ rời môi cô, bờ môi Tú Vi đã sưng đỏ. Chất giọng đầy mê hoặc của anh lại vang lên:

– Xin lỗi vì anh đã giấu em về Trang. Anh không nói không chỉ vì lời hứa với cô ấy mà vì chẳng muốn em bận tâm. Nhưng anh nghĩ lại rồi, chúng ta đã quá hiểu nhau nên rất dễ nhận thấy những biến chuyển trong thái độ của nhau. Anh không muốn em có bất kì sự phân vân suy nghĩ gì khi yêu anh.

Đáp lại anh là cái gật đầu thật khẽ của Tú Vi. Thiên Vĩ từ tốn kể lại câu chuyện của Trang. Lá thư cô để lại anh đã đốt sau khi lão bố dượng bị tống vào tù, chiếc USB anh cũng đã nạp cho công an. Nhưng vốn tính cẩn thận nên những thông tin đó đã được Vĩ lưu vào một chiếc USB khác. Vả lại, những tin nhắn của Trang năm năm về trước vẫn được lưu trong máy của Thiên Vĩ. Giờ đây, tất cả sự thật ấy được anh nói rõ với cô.

Nghe đến những lời kể, nước mắt Tú Vi tràn ngập đôi mắt. Cô chia sẻ niềm thương hại cho Trang, đau đớn cả về thể xác lẫn tâm hồn, đối mặt với những cảm xúc khó tả. Việc biến đứa trẻ mới lớn thành nô lệ tình dục của cha dượng khiến cô không thể tin nổi.

Nhìn vào những đoạn video mà Thiên Vĩ mở trên laptop, cô không kìm được nước mắt. Khi anh kết thúc câu chuyện, cô ôm lấy Vĩ và xin lỗi:
– Em xin lỗi, xin lỗi vì đã khiến anh phải nghĩ về những điều đau lòng ấy. Chị ấy thật sự khổ quá, anh ơi…

Thiên Vĩ an ủi và vỗ nhẹ lưng cô:
– Đừng nghĩ về những điều đó nữa. Anh nghĩ là không cần thiết phải kể cho em nghe. Cô ấy cũng chỉ là một trong số những du học sinh vụng trộm mà thôi, ước mơ của họ đã bị đoản mệnh trước khi có thể thực hiện.

Tú Vi lắc đầu:
– Em hiểu rồi, em không ghen tỵ với quá khứ của anh. Lúc đó, em thấy mình quá nhạy cảm, lo lắng rằng nếu nghe anh nói, em sẽ trở nên ích kỷ và xúc phạm đến anh. Sau đó, em nghĩ anh cần thời gian nghỉ ngơi và tự mình tìm hiểu sự thật, không phải tin lời chị An.

Thiên Vĩ nghiêm túc:
– Bác sĩ An, là người đúng không?

Tú Vi gật đầu:
– Vâng, Vĩ, liệu bác sĩ An có làm khó anh không? Bố chị ấy là Phó giám đốc đấy, mà…

Thiên Vĩ lắc đầu:
– Anh không sợ những điều đó. Anh đã có được ngày hôm nay là kết quả của những nỗ lực không ngừng. Nếu Phó giám đốc gây khó khăn vì những chuyện nhỏ như vậy, anh cũng không cần ở lại Bệnh viện. Đó là nơi cứu người, không nên bị ánh sáng ích kỷ và thủ đoạn xâm phạm.

Họ tiếp tục trò chuyện, và Tú Vi thúc giục anh đi nghỉ:
– Anh nên nghỉ ngơi đi. Mai anh có được nghỉ không?

Thiên Vĩ lắc đầu:
– Không em ạ. Giờ anh ôm em ngủ. Sáng mai anh về thành phố, em có về cùng không?

Tú Vi nhẹ nhàng:
– Em nghỉ vài ngày để tâm hồn dễ chịu, nhưng như thế thì nhớ bác sĩ sẽ tức chết!

Anh hôn nhẹ trán cô:
– Em ở đây, tối mai anh sẽ lên đón em!

Tú Vi xua tay:
– Thôi, mùa này hay có mưa chiều, anh như hôm nay mà cả hai trụy tim chết đứt.

Tối đó, trời đã ngừng mưa, căn phòng trang trí với giấy dán tường hình những chiếc kẹo mút dâu tây xinh xắn, hai hình bóng êm đềm nằm ôm nhau. Cô nằm an trong vòng tay ấm áp của anh, hít thở mùi hương của anh để say giấc. Thiên VĨ, anh ôm chặt người yêu, nhìn cô ngủ say trong vòng tay mình, lòng tràn đầy hạnh phúc ấm áp. Vĩ lẩm bẩm những lời chỉ anh mới nghe được: cô bé, em là đóa tường vi thánh thiện, anh sẽ không để bất kỳ điều gì làm đóa hoa này buồn bã nữa. Anh yêu em…

Bài viết liên quan