Chị em song sinh chương 9 | Chạy trốn

29/01/2024 Tác giả: Hà Phong 39

Hơn hai mươi sáu năm trước, bà Quyết có hai cô con gái sinh đôi: Nghiêm Ngọc Quỳnh và Nghiêm Ngọc Diệp. Trước khi kịp đặt tên cho hai cô gái, biến cố đã xảy ra. Xưởng gạo nơi bà và chồng làm bị tấn công, bà Quyết và gia đình phải chạy trốn trong đêm tối. Trong cuộc chạy trốn, bà mất liên lạc với chồng và con gái lớn. Sau nhiều ngày lang thang, bà Quyết được một người phụ nữ cứu giúp. Cô này là vợ của một người bạn làm ở xưởng gạo, và cũng là người cuối cùng gặp chồng và con gái lớn của bà. Tưởng rằng mọi chuyện đã ổn, nhưng khi bà Quyết quay lại, biết tin chồng và con gái lớn đã chết.

Sự mất mát làm bà Quyết gục ngã, nhưng sau khi tỉnh dậy, bà phát hiện mình trên một con thuyền với con gái nhỏ. Người phụ nữ kia là người cứu giúp bà. Tuy nhiên, ông Tâm (chồng của người phụ nữ kia) và con gái lớn của bà Quyết không sống sót. Bà Quyết không dám nhắc lại chuyện kinh hoàng đó với bất kỳ ai do nỗi ám ảnh và đau thương.

Sau cú sốc đó, bà Quyết cùng hai người chị em khác mở xưởng gạo ở nơi mới và bắt đầu cuộc sống mới. Nỗi đau và nỗi kinh hoàng vẫn ảnh hưởng đến bà, nhưng sự hỗ trợ từ hai người chị em giúp bà vượt qua. Bà Quyết là người làm ăn có tâm huyết, và sau một thời gian, xưởng gạo của bà trở nên nổi tiếng và phát triển thành công ty Quyết Tâm.

Trong quá trình làm ăn, bà gặp Thắng, một kế toán mới trong công ty. Thắng cũng trải qua số phận đau thương và là người hiểu thông cảm cho bà. Họ nhanh chóng phát triển tình cảm và cuối cùng, Thắng đưa con gái của mình đến gặp bà. Cô bé tỏ ra thân thiện ngay lập tức và nói: “Chị… chị… con muốn chị.”

Sự ngây ngô, đáng yêu của cô bé đã làm bà Quyết xao lòng. Cách ông Thắng chăm sóc con gái bà đã khiến bà nghĩ đây thực sự là người đàn ông tốt. Bà nhớ đến chồng và con gái lớn của mình, nhớ đến nỗi đau thương không nguôi. Cô con gái nhỏ của bà cũng rất thích con gái ông Thắng và ông Thắng. Từ nhỏ, cô bé đã thiếu tình thương của cha, và cô bé mong muốn có một người cha che chở như các bạn bè.

Chính vì những ấn tượng tích cực và suy nghĩ sâu sắc của một người phụ nữ khát khao một tổ ấm đầy đủ cho con, sau nhiều năm thời gian đau khổ vì chồng, bà Quyết và ông Thắng đã đến với nhau. Nhưng đằng sau sự bắt đầu hạnh phúc là một kế hoạch lừa dối kéo dài hai mươi năm.

Ngay từ khi tiếp xúc với bà, ông Thắng đã có kế hoạch từ rất lâu. Từ khi con gái của ông mới vài tháng tuổi, vợ ông qua đời. Tuy nhiên, ông không thể nào xin nhờ bà Quyết ngay lập tức. Ông là một người tài giỏi trong việc lên kế hoạch và không chờ đến khi vợ mới chết đã tiếp cận bà. Kế hoạch của ông càng trở nên hoàn hảo hơn khi con gái bà Quyết gặp tai nạn giao thông và mất trí nhớ. Ông tận dụng tình trạng này để làm cho cô bé tin rằng họ là chị em ruột. Kế hoạch vô cùng khéo léo và chi tiết, đặc biệt khi cô bé mất trí nhớ, ông có thể dễ dàng kiểm soát và chi phối.

Bà Quyết, mặc dù yêu và tin tưởng, nhưng không biết rằng ông Thắng đã lên kế hoạch từ lâu. Bà lờ mờ nhận thức rằng con gái mình thường xuyên uống sai thuốc và ăn sai thức ăn, nhưng không hề nghi ngờ ông Thắng. Khi bà tin tưởng hoàn toàn và chuyển công ty cho ông ta, ông ta đã mong bà chết sớm vì đã có bồ nhí ở ngoài. Tuy nhiên, bà Quyết vẫn để lại một phần cho con gái ruột và một biệt thự đáng giá cho cô. Bà biết con gái của mình là người lương thiện, khác biệt hoàn toàn so với con gái riêng của ông Thắng.

Cuộc sống của bà Quyết trở nên thảm kịch khi bà phát hiện ra rằng trong những cốc nước cam hàng ngày của mình có chứa thuốc an thần. Bà chỉ nhận ra điều này khi quá muộn, khi con gái của bà bị hại thê thảm, và đứa cháu chưa chào đời của bà bị giết một cách tàn bạo. Bà ức chế không chỉ vì con gái ngoại tình, mà còn vì những sai lầm của bản thân, vì đã nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà chỉ để bị hại bởi con gái của ông Thắng. Bà đã nhận ra quá muộn và đột quỵ trước khi kịp nhắm mắt, không kịp gặp lại… con gái mình.

Trong biệt phủ của ông Hoàng, đêm nay sáng rực. Bà thông gia mới qua đời, nhưng chưa kịp đưa tang, con dâu lại bỏ đi theo trai. Bà Hà khóc hết nước mắt, mặc cho anh chị em họ hàng cố gắng an ủi nhưng không đủ làm dịu lòng bà. Xung quanh cô, dì, chú, bác đều lên án cô con dâu như là một người phụ nữ lăng loàn. Bà Quyết, con dâu của bà Hà, được xem là phúc phận của cô, nhưng cô lại không kiêng dè, bỏ mặc người mẹ ruột lạnh ngắt trong quan tài để hẹn trai bỏ trốn.

Ngược lại, cậu Nhân, chồng của cô Quyết, đã ở bên nhà bà Quyết suốt từ khi nghe tin bà mất. Ông chồng lo toan toàn bộ việc cúng viếng và tìm chỗ hoả táng cho bà, thể hiện lòng trung thành và tôn trọng. Một hình mẫu chàng rể tốt đẹp.

Tuy nhiên, một gia đình tử tế như vậy lại phải đối mặt với việc rước cô con dâu lăng loàn về. Tin đồn cho biết cô con dâu đã cặp kè với bác sĩ Luân và anh ta đã biến mất sau khi tin đồn này lộ ra. Dân làng tin rằng cô con dâu đã bỏ trốn cùng với người tình.

Linh, em dâu của bà Quyết, ngồi trong giường, nghe tiếng bé Min thở đều. Mợ nhìn con bé với lòng đau xót và hối tiếc. Mợ bay về ngay khi nghe tin dữ, nhưng có vẻ đã không kịp nữa. Mợ nhận ra rằng gia đình này, mặc dù giàu có, nhưng không tốt đẹp. Mợ đã sống làm dâu trong biệt phủ này mấy năm, và từ lâu mợ đã nhận ra sự không tốt đẹp của nó. Mợ không ngờ rằng nhiều chuyện kinh tởm lại xảy ra với Diệp như vậy. Mợ không biết hết về câu chuyện, nhưng qua lời kể của con Tú, mợ đoán được một phần.

Linh không nhớ mợ đã gọi điện thoại bao nhiêu lần từ tối qua đến giờ. Trong lòng mợ đang bốc cháy, và mợ tự hỏi liệu mình có kịp về kịp không, liệu có thể cứu được em dâu qua ải chết này không.

Khi Linh đi lên vườn hoa, cô nghe tiếng bà Hà và đám người trên ấy cãi nhau. Mợ nghe loáng thoáng về di chúc của bà Quyết bị thay đổi đột ngột. Ban đầu, bản di chúc để lại biệt thự và mảnh đất phía sau cho Diệp. Tuy nhiên, phần sau của di chúc bỗng nhiên bị sửa lại, nếu Diệp có mệnh hệ gì xảy ra, toàn bộ tài sản sẽ thuộc về một người có tên Đặng Thu Lan. Mọi người đều ngạc nhiên về cái tên này. Bà Hà, con Bích, con Hiền, ông Thắng, và cả Nhân đều mất bình tĩnh. Cả nhóm không biết Đặng Thu Lan là ai và quan hệ của cô ta với bà Quyết là gì.

Con Hiền bực tức đến mức muốn gào thét, chửi rủa người đã nuôi nó suốt hai mươi mấy năm. Dù bà Quyết đã qua đời và xác lạnh, con Hiền vẫn giữ ngọn lửa căm hận. Nó tỏ ra bực tức với bà Quyết vì đến khi chết, bà vẫn không coi nó là con ruột thực sự. Nó tỏ ra phẫn nộ với việc bà đã làm cho nó sung sướng và ổn định. Bà để ông Thắng nắm quyền tại công ty, đầu tư cho nó một cuộc sống tốt, và không bao giờ làm tổn thương nó. Tuy nhiên, đến cuối cùng, bà vẫn dành những đặc quyền đó cho con gái ruột và thậm chí là một người xa lạ khác, không phải là nó. Nó rủa thầm trong lòng.

Tuy nhiên, so với sự căm hận dành cho bà Quyết, con Hiền lại mong Diệp chết gấp trăm ngàn lần. Từ khi còn nhỏ, nó đã không ưa Diệp, người chị mà nó không thích bất đắc dĩ. Nó tự hỏi tại sao Diệp lại xinh đẹp và giỏi giang hơn nó. Từ nhỏ, mọi sự chú ý đều dồn vào Diệp, và nếu không phải vụ tai nạn giao thông ấy, Diệp chắc chắn sẽ trở nên giỏi giang hơn nhiều. Nó mong rằng Diệp sẽ chết, không chỉ vì tài sản, mà còn vì sự căm hận Diệp đã cướp Nhân của nó. Nó tin rằng chỉ cần Diệp chết, mọi sự chú ý sẽ dồn về nó. Diệp phải chết, chị ta phải chết, và nó sẽ làm mọi cách để khiến Diệp không thể tái sinh.

Mặc dù bà Quyết không để lại biệt thự và đất đai cho con Hiền, nhưng nó tin rằng nếu nó có thể loại bỏ bà và cả Diệp, thì một Đặng Thu Lan làm gì có ý nghĩa? Loại bỏ chúng mà không tốn sức lực nào, chỉ cần bày mưu tính kế để kẻ khác tự làm, nó tự tin cho rằng mình là người thông minh. Về Đặng Thu Lan, nó nghĩ rằng sau khi loại bỏ được bà và Diệp, cô ta sẽ trở thành vấn đề không đáng kể.

Khi Diệp tỉnh lại, trời đã sáng. Mợ nhìn xung quanh và nhận ra mình đang ở trong khoang tàu trên biển. Sự thật tàn khốc nhưng mợ phải chấp nhận nó. Ngoại cửa, gió thổi mạnh và có nhiều người đứng bên ngoài, trên tay cầm theo hành lý di cư. Thuyền đã rời bến, Diệp biết rằng càng đi xa, cơ hội sống sót của mình càng ít. Mặc dù mợ muốn sống, nhưng đám người này sẽ không để mợ sống. Gã đàn ông to béo cản đường mợ và nói:

Ở lại đấy! Định đi đâu?
Diệp nhìn hắn và giả vờ đau bụng, nhưng đây không phải là phim. Hắn cười và nói:

Cô gái, chết rồi, làm bộ làm tịch làm gì với chúng tôi. Ngồi im đó.
Hắn đẩy mạnh Diệp và đầu nó va vào khoang tàu, gây đau buốt. Qua khe hẹp của thuyền, mợ nhìn thấy nhiều người đang cầm hành lý di cư. Gã đàn ông to béo nhìn mợ và đột nhiên nhận ra vẻ đẹp của Diệp. Trong một khoảnh khắc, hắn quyết định kéo Diệp ra ngoài, nổi loạn ánh sáng chiếu rõ gương mặt và thân hình của mợ. Tuy gương mặt nhem nhuốc, nhưng đường nét rất hấp dẫn, làn da sau vẻ nhem nhuốc vẫn trắng mịn, vóc dáng hoàn hảo. Đột nhiên, ý nghĩ bán Diệp để kiếm tiền nảy vào đầu hắn. Đối với loại người như hắn, có tiền là có thể chấp nhận.

Một tay hắn nắm chặt viện thuốc, tay còn lại nhẹ nhàng vuốt ve ánh sáng bên dưới. Hắn là người được thuê để hộ tống Diệp trên con tàu vượt biên. Dù nghe nói sắp có bão, nhưng đám người trên tàu vẫn chẳng nao núng, vẫn chấp nhận ngồi lên con tàu vì không phải lúc nào cũng có cơ hội đổi đời. Bão có thể trú bão, mưa có thể trú mưa, nắng có thể tiếp tục mọc. Đôi khi hoàn cảnh khó khăn đã khiến họ mạnh mẽ đến mức chấp nhận mọi nguy hiểm để theo đuổi cơ hội mới. Gã đàn ông to béo ban đầu dự định sẽ ném Diệp xuống biển trước khi đến cảng Trung Quốc và ở lại đó một thời gian. Hắn không có ý định tham gia vào đoàn tàu này, vì tạo ra một hiện trường giả quá dễ dàng với hắn. Mỗi năm, có hàng nghìn người vượt biên chết, có người chết đói, có người chết khát, có người rơi xuống biển, đặc biệt là khi hắn nghe tin có bão sắp đến, hắn nghĩ là có thể sẽ có nhiều cái chết trong đoàn tàu này. Nhưng lúc này, hắn đã ngừng nghĩ về điều đó, sau khi say mê nhìn Diệp một thời gian, hắn suy nghĩ lại. Từng đợt ánh sáng mặt trời làm cho hắn nhìn rõ vẻ đẹp của bông hoa trước mặt. Mặc dù bông hoa bị gió và sương tạt làm nát, nhưng chỉ cần nâng niu, nó vẫn có vẻ đẹp không ngờ.

Diệp dường như nhận ra sự quan tâm khác thường trong ánh nhìn của gã đàn ông trước mặt. Sau một hành trình dài, con tàu cuối cùng cập bến ở một cảng Trung Quốc. Chủ tàu dừng lại để mua thêm ít thực phẩm, và gã đàn ông to béo kéo Diệp lên tàu. Hắn ta rõ ràng biết rất rõ nơi này, chọn một con đường ít người qua để đưa Diệp đến một nhà trọ tệ hại. Hắn đi bên cạnh mợ từng bước, làm cho Diệp không có khả năng chạy trốn. Khi lên đến phòng, gã đàn ông vẫn tiếp tục ánh nhìn khao khát của mình đối với Diệp. Mùi xăng dầu và khói thuốc tỏa ra, hương vị đắng của thế giới người mợ. Trước khi bán vào nhà chứa, hắn muốn “kiểm tra hàng” trước, và để có trải nghiệm thử mùi sạch sẽ, trong trắng từ người mợ. Diệp bị đẩy vào phòng tắm, hắn đứng bên ngoài, cất giọng nặng nề:

Cô có 15 phút để tắm rửa.
Diệp nghe và nhẹ nhàng nhấn nút chốt cửa, mợ hiểu rõ ý hắn. Trong nhà tắm không có con đường thoát, tất cả đã bị kín kẽ. Diệp, tuy vẫn tuyệt vọng, nhưng giờ đây muốn khóc thét. Bên ngoài, gã đàn ông gọi cho ai đó, mợ nghe được hắn nói chủ yếu về việc muốn “bán” mợ. Mợ nghĩ rằng đã thoát khỏi thảm họa, nhưng hóa ra chỉ là chuyển từ địa ngục này sang địa ngục khác. Mợ giữ tóc, sắp gào lên, mợ căm tức đến tận xương tuỷ, muốn giết chết tất cả những kẻ tàn bạo ấy. Nhưng giờ đây, mợ có đủ sức lực để làm điều đó không, hay chỉ là bất lực trước hiểm nguy bên trong này. Mợ nhìn vào gương, đột nhiên không nghĩ ngợi gì, đã xả nước thật lớn và sau đó tháo mảnh gương nhỏ, mợ đập xuống đất cho đến khi chỉ còn một mảnh thủy tinh dài như một chiếc dao, và mợ mở cửa một cách từ từ. Mới bước ra, mợ thấy gã đàn ông kia đã chuẩn bị lao vào, nhưng ngay lập tức Diệp dùng mảnh thủy tinh để đâm thẳng vào bụng hắn, một chút máu rò rỉ ra ngoài, hắn giữ lấy bụng mình, hốt hoảng. Diệp không suy nghĩ gì, mở cửa chạy thẳng ra ngoài, tiếng la hét của gã đàn ông vang lên, nhưng mợ không còn nghe được, chỉ biết phải trốn khỏi nơi này.

Tuy nhiên, Diệp không thể chạy xa được, ở một nơi xa lạ, mợ chỉ chạy một đoạn ngắn đã nghe tiếng bước chân đuổi theo. Chưa kịp nhận ra, Diệp đã bị một lực đập mạnh vào gáy, ngã sấp xuống đất.

Khi Diệp mở mắt, cảm thấy bản thân vẫn nằm trong căn nhà trọ đen tối. Hóa ra, gã đàn ông kia đã kêu đến vài người bạn, và khi hắn bị mợ tấn công, đám bạn của hắn nhanh chóng bắt giữ Diệp.

Diệp nhìn quanh và thấy gã đàn ông nhìn thấy Diệp tỉnh, hắn liền vung tay tát mạnh vào mặt Diệp. Không kịp phản ứng, Diệp bị sốc mợ đập dậy và tiếp tục bị đánh. Đầu óc mợ mơ hồ, như có ngàn đom đóm bay quanh. Diệp nhìn thấy ánh sáng hung dữ trong ánh mắt của gã đàn ông, sự sợ hãi bao trùm mợ. Mợ run rẩy, hai tay chắp kín van xin hắn. Nhưng ánh mắt của hắn đỏ ngầu, hung ác, và hắn vụt lấy tóc mợ, tát mạnh đến nỗi máu mũi tuôn ra.

Mặc cho lời van xin của Diệp, hắn nâng mợ lên và quật mạnh xuống giường. Diệp cảm thấy xương cốt của mình như bị nát, máu từ mũi chảy xuống áo, mợ có lẽ sắp chết, chết ở một nơi xa lạ. Đầu óc mợ đen tối, hắn rít lên:

Mày đến đây, mày phải trải qua cảm giác chết từ từ.
Nước mắt Diệp ướt cả tóc. Xung quanh đầy những kẻ ác độc. Hai gã đàn ông phía sau cười lớn, tiếng cười ác độc. Mợ như con cá trên thớt, bị xẻ thịt, cắt xương từng chút một. Gã đàn ông to béo tiếp tục đánh mợ, bàn tay thô bạo làm mợ cảm nhận từng cú đánh, đến mức đầu óc hỗn loạn. Gã phía sau có lẽ sợ Diệp sẽ chết, nắm tay gã đàn ông to béo và nói điều gì đó. Gã đàn ông to béo dừng lại, một chốc sau đó, Diệp bị gã phía sau giật mạnh xuống đất. Chưa kịp hiểu chuyện gì, mợ bị hắn xé toạc quần áo. Đôi tay bẩn thỉu sờ lên bầu ngực, cơ thể hắn bẩn thỉu và hôi hám. Diệp gào lên, đẩy hắn ra, mợ kinh tởm, không chịu nổi. Cơ thể mợ trần truồng trước mặt hắn. Hắn thích thú đưa tay vuốt gương mặt xinh đẹp nhưng vương đầy máu, giọng nói tởm lợm như chính hành động của hắn:

Rên to lên, tao thích mày rên.
Diệp như kẻ điên, quằn quại giãy giụa nhưng vô ích. Mợ khóc lên, khóc thét giữa không trung. Đám người này sẽ từng người một hãm hiếp mợ. Nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau tinh thần, sự nhục nhã, tang thương và bất lực khiến Diệp chỉ có thể thét lên, mong có ai đó cứu mình. Gã đàn ông chuẩn bị đâm bẩn thỉu vào mợ, nghe tiếng thét, hắn tát mạnh. Mợ lại gào lên, hai gã còn lại giữ mợ lại, cổ vũ cho gã kia nhanh lên và cá cược xem ai là người kéo dài thời gian nhất. Biến thái, bệnh hoạn, tồi tệ, làm sao đám này có thể nghĩ ra những hành động kinh khủng như vậy? Diệp lắc đầu, hy vọng sử dụng sức mạnh còn lại để chống lại. Khi nghĩ mợ sẽ bị hãm hiếp đến chết, khi nghĩ rằng chỉ còn một chút nữa gã kia sẽ đâm vào mợ, thì bên ngoài có tiếng gõ cửa. Một tiếng nói bằng tiếng Trung cất lên. Có lẽ là chủ nhà trọ, đám người vội vã buông mợ, ném mợ lên giường và đóng cửa trước khi rời đi. Chủ nhà trọ nghe tiếng la hét, lên đòi giải quyết vấn đề, đề xuất kiểm tra phòng xem có vấn đề gì. Cả ba gã đàn ông hơi sợ sệt, vì nếu tin đồn này lan ra cảnh sát e là rắc rối lớn. Họ đóng cửa chặt để giữ mình trong phòng, hứng chịu sự giận dữ của chủ nhà trọ sau đó bày tỏ lời biện minh. Diệp không hiểu những gì đám người nói, nhưng ngay lúc này, dù trong cảnh đau đớn, mợ cũng đứng dậy. Sống! Một quyết tâm không thể phủ nhận, và để sống, mợ phải thoát khỏi nơi này.

Diệp với bàn tay thương tích nâng lên và chạm vào những vết đau, từ lúc trước khi bị đánh, Diệp đã nhìn thấy một cửa sổ nhỏ ở cuối phòng trọ. Cảm giác sống sót trỗi dậy khi Diệp mở cửa sổ. Diệp nhận ra rằng, nếu không trốn ngay bây giờ, mợ sẽ không có cơ hội sống sót, và đám người kia có thể thực hiện hành động kinh khủng hơn. Mợ mặc quần áo rách tả tơi, vội vã chạy ra và cầm ghế chặn ngang cửa, sau đó sử dụng tấm chăn mỏng buộc lên góc giường. Mợ nhanh chóng tự mình bỏ trần chiếc khăn tắm, ném xuống đất và từ từ thoát ra ngoài cửa sổ.

Diệp, dù bị đánh và đau đớn, nhưng thực sự không có xương nào bị gãy. Diệp sử dụng ý chí mạnh mẽ, gọi tên mẹ và đứa con đã mất để động viên bản thân. Mợ, ướt nhẹ hơn sau khi tắm mưa, cắm đầu và điều khiển cơ thể. Nghe tiếng rầm rầm, Diệp không dám quay đầu vì mợ sợ sự đau đớn. Mợ thỉnh thoảng như ngã gục nhưng lại đứng dậy và tiếp tục chạy. Chạy mãi, dù vấp ngã và máu tuôn ra, những đám cỏ dính đầy trên người Diệp, nhưng cô vẫn đứng lên và tiếp tục bước chân. Không có điện thoại, không có tiền, Diệp chỉ có thể dựa vào ý chí và tinh thần để tiếp tục.

Sau một khoảng thời gian chạy không biết bao lâu, cuối cùng, Diệp đã đến một con đường đông đúc, với xe cộ chạy qua lại. Diệp dừng lại, thở phào một hơi, cảm giác như mình sắp chết đã qua đi. Mợ cảm thấy như mình sắp chết, mắt mờ và nhạt nhoà. Từ phía sau, một số gã đàn ông quen thuộc gọi:

Tìm đi, nó không thể chạy xa được đâu!
Nghe tiếng, mặc dù ở xa, nhưng mợ vẫn hiểu rằng cô phải tiếp tục chạy. Trong đám đông đông đúc như thế này, liệu mọi người có nhìn thấy cô bị bắt không? Khi đèn xanh sang, Diệp quyết liệt băng qua đường, chỉ còn một giây, mợ phải tiếp tục, đèn xanh dần chuyển sang đèn vàng, con đường rộng quá, mơ hồ, mệt mỏi. Khi sắp đến đèn đỏ, Diệp không dám ngoái đầu, đột nhiên có tiếng phanh kêu to cùng với tiếng rầm lớn!

Bài viết liên quan