Chuyến đò tình năm ấy chương 2 | Tâm trạng ngổn ngang

03/01/2024 Tác giả: Hà Phong 62

Ba ngày sau sự kiện đó, Thục Trinh không được phép rời khỏi nhà. Cô cảm thấy như bị giam cầm bởi bố mẹ, không thể đi đâu xa. Mọi thứ cô cần đều được phục vụ tại nhà. Vào đêm, khi cả nhà đã đi ngủ, cô thường vén màn từ tầng hai xuống để ngó xuống sân, thỉnh thoảng thấy bố hoặc người anh họ ngồi trước sân dù phòng của cô đã tối đèn. Bị cô giữ lại như vậy, bố mẹ cô cũng đã chuẩn bị mọi thứ cho đám cưới.

Thục Trinh tò mò không hiểu họ là ai mà có thể giàu có đến vậy, sắp xếp mọi thứ như vậy. Khi cô hỏi bố, Đặng Thục Trinh nghe được câu trả lời:

– Đó là Tập đoàn ô tô Trịnh Gia!

Cô ngạc nhiên không thể tin nổi. Tập đoàn đó là một trong những tập đoàn lớn nhất Việt Nam. Sức giàu của họ không thể đo lường, không thể diễn tả. Vậy tại sao họ lại phải đến nơi như này để cưới một cô gái như cô? Thục Trinh mở laptop và tìm kiếm thông tin về người chồng mình chưa bao giờ gặp mặt. Chỉ cần gõ hai chữ “Trịnh Gia”, một loạt thông tin xuất hiện.

Khi tìm hiểu về con trai của Chủ tịch tập đoàn này, Thục Trinh ngỡ ngàng trước hình ảnh một người cao lớn, khuôn mặt góc cạnh hoàn hảo. Anh ta mới ba mươi tuổi nhưng đã có bằng Tiến sĩ từ Mỹ, là người kế thừa gia tộc Trịnh với chỉ số IQ cao, lạnh lùng và tài năng đã đưa Trịnh Gia trở thành Tập đoàn ô tô hàng đầu. Không có thông tin nào về đời sống cá nhân của người có tên là Trịnh Thiên Vũ.

Điều lạ là một người xuất sắc như vậy lại chấp nhận cuộc hôn nhân sắp đặt với cô. Liệu… anh ta có thể là GAY? Thục Trinh đoán đặt, nếu anh ta đẹp trai như vậy mà “gay” thì thật là đáng tiếc! Nhưng có lẽ vì là “gay” nên anh ta mới lấy cô để che đậy sự thật. Thục Trinh gật đầu, một cảm giác thất vọng nảy sinh khi nhìn vào khuôn mặt điển trai không chút tì vết trên màn hình laptop:

– Haizzz, làm vợ người đẹp không sao, nhưng sống với “gay”… thật uổng!

Cô gập laptop, thở dài. Mà thôi, đằng nào cũng có thể li hôn. Nhưng nếu xảy ra quan hệ với người đàn ông đó để sinh con, với quá khứ đã là vợ của anh ta, liệu cô có tìm được tình yêu thực sự hay không? Những suy nghĩ lo lắng khiến Đặng Thục Trinh bối rối, cô vẫn đắn đo suy nghĩ trong khi đang nằm trên giường, cuối cùng cô chìm vào giấc ngủ không rõ là bao giờ.

Trong khi Thục Trinh đang lo lắng, ở Trịnh Gia, mọi người đều bận rộn cho chuẩn bị hôn lễ, trừ người chính – Trịnh Thiên Vũ. Thấy con trai không quan tâm lắm đến sự kiện quan trọng này, bà Lam An lo lắng nhắc nhở:

– Vũ, chỉ còn bốn ngày nữa là đám cưới, con không đi chụp ảnh sao?

Thiên Vũ vừa ra khỏi phòng tắm, tóc vẫn ướt, khuôn mặt nam tính, thờ ơ trả lời:

– Con không có thời gian cho những việc không cần thiết ấy, mẹ!

Bà Lam An giục giã:

– Có phải đám cưới của con trai Tập đoàn Trịnh Gia mà không có ảnh cưới sao?

Thiên Vũ lạnh lùng:

– Mẹ, thời đại này không cần phải chụp ảnh. Đám cưới này chỉ là một sự kiện diễn ra, không phải là chuyện yêu đương gì cả!

Mẹ anh nhăn mặt:

– Cái gì đây? Thời đại này, cưới hỏi mà không có bức ảnh cưới à?

Trịnh Thiên Vũ lúc này quay lại đối mặt với mẹ:

– Mẹ cứ lấy một tấm ảnh của con và một tấm ảnh của cô ấy, mặc váy cưới hoặc áo dài cũng được, ghép lại và chỉnh sửa chút là có bức ảnh cưới ngay.

Bà Lam An lắc đầu mệt mỏi:

– Con cứ lạnh lùng như vậy, đến bao giờ mẹ mới có cháu đây?

Trịnh Thiên Vũ bước vào phòng thay đồ và sau ít phút, anh xuất hiện với bộ trang phục lịch lãm. Áo sơ mi tối, quần tây đen, áo hở một cách tinh tế, khoe vóc dáng săn chắc. Trước khi ra khỏi phòng, anh thản nhiên nói:

– Nếu mẹ muốn có cháu, mẹ tự kiếm đi.

Bà Lam An chỉ còn biết lắc đầu và thở dài. Bà hiểu tính cách của Thiên Vũ, việc đồng ý làm đám cưới đã là may mắn cho gia đình Trịnh Gia. Nếu ép buộc quá, có thể con trai của bà sẽ biến mất và đó sẽ là một tổn thất không nhỏ cho gia tộc Trịnh. Thế nên, bà nhanh chóng gọi về nhà Thục Trinh, hối thúc cô con dâu tương lai đi chụp ảnh để ghép vào album cưới, với lý do là bận rộn không có thời gian chụp hình.

Tự nhiên, bố mẹ Thục Trinh đồng ý vui vẻ. Tuy nhiên, khi Thục Trinh nghe được hai người nói về việc này, cô tỏ ra khó chịu:

– Bố mẹ, nhà mình không phải là người nghèo đến mức phải làm những điều như vậy đâu. Nếu anh ta thậm chí không chịu chụp ảnh cưới, thì việc ghép ảnh làm gì? Đám cưới mà anh ta không dành thời gian để chụp hình thì đó chỉ là trò chơi mà thôi. Bố mẹ nói sao về việc hạnh phúc nếu con gả vào nhà người ta nhỉ? Nhà giàu cỡ nào, tư tưởng thì tiến bộ nhưng chẳng khác gì bảo con đến chỗ khác để làm nô lệ ấy!

Mặc dù bị cấm cản, ông Đặng Khôi vẫn giữ thái độ nhẹ nhàng, chỉ vì ông sợ Thục Trinh, cô con gái duy nhất, nếu quá tức giận có thể làm điều gì đó trái với ý ông. Thậm chí khi bị con gái phản đối, ông nhấn mạnh:

– Thục Trinh, nhà họ đó là một Tập đoàn lớn, có đủ người hầu phục, con ấy không cần làm gì cả. Về đó, con sẽ không phải lo lắng về công việc gì cả. Nhà họ giàu có, tư tưởng tiến bộ, không gì là không thể đạt được. Còn cái ảnh cưới không quan trọng, ngày sau nó sẽ dẫn con đi khắp nơi, không thiếu cơ hội chụp hình đâu!

Mặc dù ông nói hết lời, nhưng Thục Trinh vẫn thể hiện sự khó chịu:

– Bố ạ, con có cảm giác như bố mẹ đang bán con vậy đấy! Chắc họ đã trả nhiều tiền cho bố mẹ rồi phải không?

Ánh mắt của ông Đặng Khôi hiện lên một chút phức tạp, ông nói:

– Không đâu, họ chỉ muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với bố mẹ vì đã dưỡng dục con trong suốt hai mươi mốt năm qua thôi. Đừng nghĩ đến việc mua bán gì cả, sao con nói như vậy! Thôi con, hãy kiên nhẫn một chút, người có học như con cứ tôn trọng và hiểu nhau, rồi hạnh phúc sẽ đến sau.

Đặng Thục Trinh thắc mắc:

– Sao phải kết hôn nhỉ? Thím Năm nói sau này có thể ly hôn mà.

Bố cô nhấn mạnh:

– Ừ… Nếu có tình cảm, thì tốt, không thì đỡ phải rối rắm, con không cần phải bị kết hôn một lần nữa.

Thục Trinh cười mỉm:

– Gần ngày cưới mà con chẳng biết mặt chú rể là ai, làm sao mà có hạnh phúc được bố nhỉ? Con cảm thấy như là sinh ra vào lúc không đúng, không biết làm sao nữa…

Ông Đặng Khôi nhẹ nhàng:

– Dần dần sẽ quen thôi. Bố mẹ hứa nếu họ có bất kỳ hành động khinh nhờn nào đối với con, bố mẹ sẽ bảo vệ con. Hãy yên tâm, bố sẽ đưa con đi chụp ảnh cưới, phải thật tươi tắn đấy!

Bố cô luôn biết cách thấu hiểu tâm lý người khác. Cách diễn đạt giữa việc khuyến khích và ra lệnh thường mang lại hiệu quả. Ông không phải là doanh nhân lớn, nhưng ở vùng quê này, ông có chút tiếng tăm. Tiệm áo cưới mà ông chọn cũng là lớn nhất khu vực.

Bên nhà trai đã hứa sẽ có chuyên viên trang điểm từ thành phố xuống, nên ông không cần phải lo lắng nhiều. Nhà họ giàu, họ muốn cô con gái của ông phải xinh đẹp để không bị xấu mặt trước đám đông, đặc biệt là trước quan khách. Bây giờ, ông chỉ lo lắng cho việc chụp tấm ảnh cưới để ghép vào album.

Thục Trinh đổi trang phục theo ông. Sau hơn một giờ trang điểm, cô hiện lên như một nàng công chúa xinh đẹp, vừa trang nhã vừa kiêu sa. Vẻ đẹp tự nhiên kết hợp với lớp trang điểm đã làm tan biến những dấu vết của ba đêm thức trắng.

Bố cô giải thích với tiệm áo cưới rằng chú rể ở nước ngoài chưa kịp về, sẽ đến chụp sau. Họ chỉ quan tâm đến nhiệm vụ chụp những bức hình đẹp. Qua ống kính, Đặng Thục Trinh mang trên mình chiếc váy cưới trắng, cầm đóa hoa, và nụ cười nhẹ nhàng trên đôi môi.

Mặc dù khuôn mặt như thiên thần sau bàn tay trang điểm tinh tế, nhưng không thể che đậy được nét buồn bã, thê lương trong đôi mắt sâu thẳm đó, chỉ cần nhìn kỹ là có thể nhận ra. Cô ấy khoác lên mình chiếc váy cưới, nhưng trong tâm hồn Thục Trinh, những cảm xúc uẩn khúc vẫn như những đợt sóng dữ mãi không ngừng…

Bài viết liên quan