Chuyến đò tình năm ấy chương 26 | Anh là của em

05/01/2024 Tác giả: Hà Phong 85

Nghe giọng lạnh lùng của Thiên Vũ, bà Lam An vẫn giữ vững quan điểm:

Đây không phải là đùa. Nếu không có con nối dõi, con định để nhà họ Trịnh tuyệt tự sao?
Thiên Vũ đưa Thục Trinh đứng lên và nói mạnh mẽ:

Nếu vậy, mẹ tự đi kiếm người để sinh cháu!
Anh kéo cô đi về phía cầu thang, bà Lam An còn nói thêm:

Dù sao đi nữa, nếu Thục Trinh không thể sinh con cho Trịnh Gia, cô ấy không được làm con dâu của nhà họ Trịnh.
Thiên Vũ dừng bước, quay lại và khẳng định:

Dù cô ấy có không phải là con dâu Trịnh Gia, thì vẫn là vợ của tôi!
Trong phòng riêng, Thiên Anh tỏ ra tức giận, ném chiếc gối vào tường và bày tỏ sự bực tức:

Vì cô ấy, anh trai tôi dám quát tôi. Thục Trinh, chờ xem, tôi và cô, ai sẽ tồn tại trong ngôi nhà này!
Chuông điện thoại reo lên, và khi nhìn thấy số của bạn thân, Thiên Anh mỉm cười lướt nghe:

Gì thế mày?
Quế Lâm, phía bên kia, đáp lại:

Đi sinh nhật với tao không?
Thiên Anh ngạc nhiên:

Bộ mày không rủ được ai nữa hả? Sinh nhật của ai?
Quế Lâm cười:

Mày nghĩ tao rảnh hay sao mà đi sinh nhật bọn nhà quê? Sinh nhật của anh Nam Long – bạn thân của Phan Dũng đấy!
Khi nghe tên Phan Dũng, mắt Thiên Anh sáng lên. Đây là một chàng sinh viên năm thứ tư tại Đại học Kinh tế. Anh ta có thân hình cao lớn, phom người chuẩn, thu hút nhiều ánh nhìn của phụ nữ. Thiên Anh đã mê anh ta từ khi mới nhập học. Mặc dù đã cố ý tạo sự gặp gỡ, nhưng Phan Dũng dường như chưa chú ý đến cô. Lần này là sinh nhật của bạn thân anh ta, nên Thiên Anh háo hức:

Nam Long mời mày à, mày là em họ của anh ấy mà!
Quế Lâm cười giòn tan:

Ừ, nhưng lát mày đừng phô trương quá, ăn mặc hiền lành, đoan trang chút đi. Tao nghĩ Phan Dũng thích kiểu phụ nữ hiền lành đấy. Mày đi không?
Thiên Anh gật đầu:

Tất nhiên, tao không đi lỡ cơ hội hốt được anh Dũng. Ở đâu vậy?
Quế Lâm cười:

Quán Bar BLACK! Tao đến đón mày, phần còn lại tùy thuộc vào tài diễn xuất của mày đấy!
Thiên Anh cũng cười:

OK, OK!

Nam Long là con trai của Chủ tịch thành phố, nên tổ chức sinh nhật anh ta là một sự kiện hoành tráng. Thiên Anh tắt máy và vội vã chạy đến tủ quần áo để lựa chọn bộ trang phục. Sau một hồi lựa chọn, cô chọn bộ váy trắng kín đáo nhưng vẫn hấp dẫn. Váy có phần vai trễ theo phong cách tiểu thư, với đường xòe rộng ở phía cuối. Thiên Anh thả mái tóc xoăn và trang điểm nhẹ. Cô trông như được lột xác, với vẻ nữ tính dịu dàng. Cầm túi xách và sửa soạn một chút, Thiên Anh nhếch môi:

Dũng, đêm nay anh nhất định phải thuộc về em!
Tám giờ, Thiên Anh xuống nhà. Bà Lam An ngạc nhiên khi nhìn thấy con gái thay đổi phong cách, khác biệt hoàn toàn so với những bộ váy ngắn trước đó:

Con đi đâu thế?
Thiên Anh mỉm cười:

Mẹ làm gì mà nhìn con như vậy? Con đi dự sinh nhật bạn!
Bà Lam An tiếp tục:

Nãy mẹ phải mắng con, nếu không Vũ lại nghĩ mẹ ủng hộ con gái mà phê bình vợ nó.
Thiên Anh xua tay:

Không sao mẹ ạ, giờ con đi đã, Quế Lâm đang chờ!
Bà Lam An mỉm cười:

Ăn mặc thế này có phải nữ tính hơn mấy bộ kia không?
Thiên Anh cười ranh mãnh:

Con có việc mới mặc thế này, mấy kiểu tiểu thư bánh bèo kia vướng víu quá. Thôi con đi đã, bye mẹ!
Khi Thiên Anh đã ngồi trong xe, Quế Lâm nhìn tròn mắt:

Ồ, tiểu thư nhà Trịnh!
Thiên Anh lườm bạn:

Im đi có được không? Vì anh Dũng mà tao phải hi sinh phong cách cá nhân đấy! Moi mãi mới ra bộ này!
Quế Lâm cười ha hả:

Nếu lâu nay mày mặc thế này khéo lại kéo được chàng lên giường rồi đấy chứ!
Thiên Anh cũng cười vang:

Trước sau gì tao chả kéo ông ấy lên giường. Trai đẹp đã vào tầm mắt của Thiên Anh này thì thoát sao được!
Chiếc xe lao tới quán Bar lớn nhất thành phố. Việc Quế Lâm đi cùng Thiên Anh không làm người ta lạ lẫm, vì họ là đôi bạn thân, xinh đẹp và giàu có. Bước vào quán Bar, ánh đèn sáng rực, tiếng nhạc ồn ào không làm Thiên Anh quan tâm. Mắt cô ta tìm kiếm ai đó trong đám đông. Lúc đó, một chàng trai cao lớn, trắng trẻo đến gặp:

Chào hai cô đẹp!
Quế Lâm mỉm cười và trao hộp quà:

Anh Nam Long, sinh nhật vui vẻ nhé! Em đi với Thiên Anh không sao chứ ạ?
Nam Long cười:

Em đi với mười cô nữa cũng không sao hết. Bạn em cô nào cũng xinh, huống hồ Thiên Anh là người nổi tiếng!
Thiên Anh cúi đầu, toát lên vẻ e thẹn:

Em là người bình thường, không có gì nổi bật cả.
Nam Long ghé tai hai cô gái:

Nổi tiếng xinh đẹp đó!
Thiên Anh lạnh lùng:

Không phải vậy đâu anh!
Nam Long cười:

Nghĩ linh tinh thôi. Năm nay sinh nhật anh không làm lớn, nên mời em hơi ngại. Anh mời em họ Quế Lâm biết thế nào nó cũng kéo em theo. Đừng trách anh nha!

Thiên Anh đầy hân hoan bước vào phòng VIP sau lưng Nam Long. Phòng rộng lớn, cách âm tốt, không ồn ào như bên ngoài. Cô dễ dàng nhận ra Phan Dũng đang thắp nến trên chiếc bánh sinh nhật sang trọng. Khi nến sáng lên, đèn tắt, Nam Long thổi nến, mọi người hát chúc mừng. Thiên Anh tự tin bước đến ngay gần Phan Dũng:

Ơ, anh Dũng, tình cờ thật đấy!
Phan Dũng tươi cười:

Chào em. Em đi cùng Quế Lâm à?
Thiên Anh cúi đầu e thẹn:

Vâng ạ! Chúng em là hai kẻ cô đơn mà!
Phan Dũng lại cười:

Chắc tại em chưa gặp được người thích hợp chứ thiếu gì người muốn sánh bước cùng em!
Thiên Anh nhẹ cười:

Người muốn không thấy, kẻ thấy lại chẳng cần!
Thực tế, ai quen với Phan Dũng sẽ dễ nhận ra Thiên Anh đã chú ý anh từ lâu. Tuy nhiên, họ học ở hai trường khác nhau và Dũng học năm cuối, nên họ chưa gặp thường xuyên. Bữa tiệc sinh nhật Nam Long chỉ có khoảng hai mươi khách mời thân thiết. Không gian vui vẻ nhẹ nhàng, không ồn ào dù nhà Nam Long rất giàu.

Sau khi uống vài ly, Phan Dũng bắt đầu:

Em ngồi đây nhé, anh ra ngoài một lát!
Thiên Anh thể hiện sự ngượng ngùng:

Vâng, anh cứ thoải mái ạ. Anh đi ra lấy quà cho Long à?
Phan Dũng lắc đầu:

À không, anh ra lấy quà mà Long nhận. Anh lấy đâu ra bạn gái đâu!
Câu nói sau làm Thiên Anh cười thầm trong lòng. Cô nhìn vào chiếc nhẫn lớn trên ngón áp út. Cô ngồi nhấp nước, chờ Dũng quay lại.

Khoảng mười phút sau, Dũng quay trở lại. Thiên Anh đưa ly rượu cho anh:

Anh uống đi, mọi người cùng ly từ lâu mà không có anh.
Phan Dũng nhận ly và uống. Anh vui vẻ trò chuyện với mọi người. Nhưng sau ít lâu, anh cảm thấy cổ họng đau rát, tình trạng mờ ảo trước mắt. Cảm giác khó chịu lan ra khắp cơ thể. Thiên Anh đứng bên cạnh và hỏi:

Anh Dũng, anh sao vậy?
Phan Dũng đỏ mặt, ánh mắt khao khát nhìn Thiên Anh. Anh cố lắc đầu nhưng không thành công. Thiên Anh nhanh chóng đỡ anh và dẫn ra cửa. Nam Long quay lại:

Thiên Anh, Dũng sao rồi? Để anh đưa hai người về nhà!
Thiên Anh từ chối:

Dạ thôi, để em dẫn anh ấy ra ngoài cho thoáng. Có lẽ anh Dũng ra ngoài bị trúng gió, sau đó uống rượu nên thế. Anh đi với mọi người đi!
Nam Long vỗ vai cô:

Vậy phiền em, thằng này không chịu được rượu lắm!
Thiên Anh gật đầu, mỉm cười rồi dẫn Phan Dũng ra ngoài. Cô nói chuyện với nhân viên rồi đưa anh vào phòng VIP gần đó. Cánh cửa đóng lại, cô nhìn Phan Dũng trên sofa, cảm thấy không thoải mái. Cô mỉm cười ranh mãnh:

Dũng, đêm nay để em giúp anh giải tỏa!

Bài viết liên quan