Chuyến đò tình năm ấy chương 27 | Rời xa con trai tôi

05/01/2024 Tác giả: Hà Phong 79

Phan Dũng lúc này đã hứng khởi, cơ thể căng tròn không thể kiềm chế được. Nhìn bức hình mềm mại như nước trước mặt, anh chỉ muốn lao vào để thỏa mãn khao khát. Thiên Anh cúi xuống, nhẹ nhàng xoa vòm ngực săn chắc, giúp anh cởi áo sơ mi. Nhưng ham muốn khiến Dũng bứt tung cả áo, ôm Thiên Anh và lật cô xuống sàn. Thiên Anh ôm cổ Dũng, xoay chuyển đủ tư thế làm tình. Cuộc kích tình dường như không có hồi kết, khiến cô tiểu thư nhà họ Trịnh mệt nhoài. Đến mười hai giờ đêm, điện thoại Dũng liên tục rung, màn hình hiển thị chữ “mẹ”, nhưng anh ta mù tình, chỉ lao vào Thiên Anh như một con mãnh hổ. Thiên Anh, lợi dụng lúc Dũng nghỉ, nhanh chóng soạn tin nhắn giả mạo:

Bố mẹ ngủ đi ạ. Nam Long quá say, nhà nó không có ai ở nên con ở lại đây. Sáng mai con sẽ về sớm.
Sáng hôm sau, Thiên Anh thức dậy và Dũng vẫn đang ngủ say. Cô mỉm cười hôn trán anh, nhưng bất ngờ hét lên:

Aaaaa!
Dũng nhíu mày, vội mở mắt và nhìn xung quanh. Khi nhận ra đây không phải phòng của mình, anh ta hoảng hốt đưa tay vỗ trán, nhìn xuống – cơ thể anh không mảnh vải che thân. Thiên Anh gầm gừ:

Loại khốn nạn! Sao anh dám làm thế với tôi? Sao anh dám cướp đi đời con gái của tôi?
Lần này, Dũng tỉnh táo. Anh ta nhìn Thiên Anh, nói lờ mờ:

Thiên Anh?
Dũng không nhớ rõ, liệu anh ta có say không? Anh vốn không uống rượu nhiều, lại không nhớ những hình ảnh xảy ra trong đêm. Dù vậy, anh ta lại đưa tay vỗ trán, rồi cúi đầu:

Anh… không nhớ gì cả, xin lỗi em!
Thiên Anh gào lên:

Anh say, anh nhờ tôi đưa vào đây. Anh nói anh sẽ ở lại, không dám lái xe, và rồi…
Thiên Anh thất thường, vò đầu bứt tóc khiến Dũng cũng bối rối theo. Anh vội mặc quần áo vương vãi, tiến lại gần Thiên Anh:

Anh xin lỗi, anh sẽ chịu trách nhiệm, anh không bỏ mặc em!
Thiên Anh thút thít:

Thôi… không cần… là em sai… em tin người…
Dũng không biết phải làm gì, vội ôm nhẹ Thiên Anh, nhưng cô ta đẩy ra:

Phiền anh ra ngoài cho em thay đồ!
Dũng gật đầu, rời khỏi phòng. Cánh cửa đóng lại, Thiên Anh mỉm cười ranh mãnh:

Dũng, kịch bắt đầu rồi!
Dũng chờ đợi mười lăm phút mà không thấy Thiên Anh xuất hiện. Lúc đó, một nhân viên quán Bar đi ngang qua, Dũng hỏi:

Xin lỗi, tôi muốn hỏi, phòng này có gắn camera không?
Anh chàng nhân viên lắc đầu:

Không ạ, phòng VIP không có camera trừ khi được yêu cầu. Anh đợi ai thế?
Dũng gật đầu:

Vâng, tôi đợi bạn. Tối qua tôi có làm việc ở đây, đến dự sinh nhật con trai Chủ tịch thành phố nhưng say quá, không hiểu sao lại tỉnh dậy ở đây!
Anh chàng nhân viên chau mày như suy nghĩ, rồi nói:

À, tôi nhớ rồi. Tối qua anh có làm ở đây. Anh say, lại trúng gió nữa. Anh có nhờ một chị xinh lắm dìu vào đây. Mọi thứ sau đó tôi không rõ nữa ạ.
Phan Dũng gật đầu cảm ơn, gõ cửa:

Thiên Anh, em xong chưa?

Phía trong, Thiên Anh đã sắp xếp xong và ngồi thư thái. Phan Dũng, lo lắng, nhẹ nhàng mở cửa và tiếp cận cô:

Thiên Anh, anh xin lỗi, tối qua anh say nên không kiểm soát được. Anh xin lỗi em, hãy yên tâm, anh không phải người chạy tránh trách nhiệm.
Thiên Anh nhìn Dũng với ánh mắt tỏ ra lạnh lùng:
Không sao, trước đây là tình cảm một chiều từ em. Dù là tình cờ nhưng được trao thân cho người mình yêu, em đã hài lòng. Chúng ta đã trưởng thành, hãy quên đi, hiểu vậy là đủ. Anh cũng không yêu em, và buộc anh chịu trách nhiệm cũng không cần thiết.
Dũng nhìn Thiên Anh với ánh mắt nghiêm túc, cô gái trước mặt anh có vẻ thay đổi, không còn kiêu ngạo và đỏng đảnh như trước. Dũng lấy hơi và nói:
Anh cũng chưa từng yêu ai, nếu em không phản đối, anh muốn có cơ hội tìm hiểu, có thể từ trách nhiệm biến thành tình cảm.
Thiên Anh ngạc nhiên nhìn Dũng:
Anh nói gì vậy? Anh muốn tìm hiểu em à?
Dũng gật đầu:
Đúng, anh muốn đưa em đi ăn sáng rồi về nhà, em có đồng ý không?
Thiên Anh tươi cười:
Dạ, được!
Dũng đi trước, Thiên Anh theo sau bước nhẹ, trong lòng tự hào về khả năng diễn xuất của mình.
Từ đó, Dũng thường xuyên đến rước Thiên Anh bằng xe máy trước khi cô đi học rồi mới quay về trường của mình. Gặp Thiên Anh, Dũng thấy cô thay đổi, không giữ vẻ kiêu kỳ và đỏng đảnh như trước. Dù anh không chắc tối hôm đó có phải là lần đầu tiên của Thiên Anh hay không, nhưng cái tiếng “thay người yêu như thay áo” dường như đã không còn đúng nữa.
Thiên Anh cũng khiến bạn bè ngạc nhiên khi thay đổi phong cách ăn mặc, trở nên chăm chỉ hơn, trang điểm nhẹ nhàng. Mặc dù trông cô giản dị và nữ tính hơn, nhưng bản chất của cô vẫn không thay đổi.
Khi ra chơi, Quế Lâm đưa Thiên Anh xuống căng-tin của trường:
Mày có uống lộn thuốc không? Sao trông lạ thế?
Thiên Anh cười nhẹ rồi bật mí về đêm hôm đó. Quế Lâm nghe xong gật đầu:
Này, tao nghĩ mày nếu không học diễn viên là phí đấy. Mày nghiêm túc vậy à? Dũng có biết gì về quá khứ của mày không? Anh ta có nhận ra đó không phải là lần đầu mày chưa?
Thiên Anh nhếch môi:
Tao làm gì có chuyện đó. Lần này là vai diễn tiểu thư ngoan hiền, tao sẽ chơi nghiêm túc đến khi chán thôi.
Quế Lâm bất ngờ:
Ồ, Thiên Anh có lúc như thế này à? Chắc yêu rồi đấy!
Thiên Anh nhẫn nại đánh bạn:
Điên thì điên thôi, tao nói rồi, tao đang đóng vai tiểu thư chính hiệu. Đóng đến khi chán mới dừng. Chắc còn chờ cơ hội lăn vào giường tao đây này!
Cả hai cô gái cười tươi.

Trong khoảng thời gian đó, Thiên Vũ liên tục đưa Thục Trinh đi khám bệnh, thăm các bác sĩ khác nhau nhưng tình trạng sức khỏe của cô không có cải thiện. Bệnh lạc nội mạc tử của cô không dễ dàng điều trị. Các liệu pháp giảm đau và sử dụng hormone cũng không mang lại kết quả khả quan. Sau năm tháng kéo dài như vậy, bà Lam An bắt đầu mất kiên nhẫn và lo lắng. Tuy nhiên, bà hiểu rằng Thiên Vũ sẽ không bao giờ bỏ vợ, nên bà phải nghĩ ra một kế sách khôn ngoan. Bà cũng ngạc nhiên khi thấy Thục Trinh thường xuyên có một người đàn ông cao ráo đưa đón mà không bao giờ ghé vào nhà cô. Cô gái cũng không đi muộn hoặc về khuya như trước đây. Bà Lam An cảm thấy có điều gì đó bất thường.

Một buổi sáng, khi cả hai vợ chồng Thiên Vũ chuẩn bị đi làm, bà Lam An quyết định:

Vũ, hôm nay con đi Tập đoàn một mình, mẹ đưa Trinh đến chỗ này kiểm tra xem!
Thiên Vũ cau mày:
Mẹ à, thôi rồi. Trinh đang được điều trị đấy, chưa thể có kết quả ngay được. Cứ từ từ mà xem.
Bà Lam An nhẹ nhàng nói:
Không phải đâu, chỗ này chữa bằng thuốc nam, có khi thuốc Tây không hiệu quả. Đến đây kiểm tra xem, có thể bài thuốc dân gian sẽ hữu ích. Hơn nữa, thuốc Tây thường có tác dụng phụ, còn thấy con gái mày gầy đi mấy tháng nay.
Thực tế, Thiên Vũ cũng đã nhận thấy điều này, nhưng anh luôn khích lệ Thục Trinh và không muốn đề cập đến vấn đề này. Anh lo sợ áp lực tinh thần có thể ảnh hưởng đến vợ mình. Thấy mẹ quan tâm đột ngột, anh có chút ngạc nhiên nhưng cảm thấy có lẽ do bản thân anh kiên quyết không từ bỏ, không xa lánh Thục Trinh nên bà mới phải chấp nhận. Anh quay sang nói với Thục Trinh:
Em muốn đi không?
Cô gái nhỏ gật đầu:
Dạ có ạ. Mẹ quen biết bác sĩ giỏi lắm, có thể…
Thiên Vũ vuốt nhẹ tóc cô:
Em thích là được. Vậy em chuẩn bị đi với mẹ, anh sẽ đến Tập đoàn nhé!
Bà Lam An nhìn đám mây phía trước và thở dài.
Khi chiếc xe của Thiên Vũ rời khỏi cổng, Thục Trinh quay sang mẹ chồng vui vẻ:

Ta cũng đi theo mẹ luôn ạ!
Cô cảm thấy đây là cơ hội tốt để vợ chồng mình có thêm không gian riêng. Nhưng ngược lại, bà Lam An nghiêm túc:
Tôi nghĩ đây là cơ hội tốt nhất để cô rời xa con trai tôi!

Bài viết liên quan