Chuyến đò tình năm ấy chương 35 | Sống một cuộc đời khác

08/01/2024 Tác giả: Hà Phong 113

Thục Trinh biết rằng mẹ chồng không để cô yên bình. Bà Lam An có lẽ biết Thiên Vũ đã đi Phú Quốc và muốn tìm cách tạo rắc rối với cô. Mặc dù có ý không đến, nhưng Thục Trinh không thể không đến, nên cô “dạ” một tiếng và đi qua phòng kế hoạch để dặn dò một số công việc trước khi đến gặp bà Lam An.

Vì đang là giờ làm việc, quán cà phê có lẽ không đông khách, thậm chí sáng nay cô thấy quán trống trơn. Thục Trinh cảm thấy có điều gì đó lạ. Đây là quán cà phê không nhỏ ngay gần trụ sở của một tập đoàn lớn như Trịnh Gia, thường ít ra cũng có vài ba khách, nhưng hôm nay không có ai cả. Cô nhanh chóng nhận ra bà Lam An ngồi trong góc quán và cô cúi chào bà rồi ngồi xuống. Mẹ chồng cô hỏi ngay:

  • Uống nước cam nhé!

Thục Trinh cúi đầu:

  • Dạ mẹ!

Bà Lam An gọi bồi bàn tới và sau đó hai ly nước cam được đặt trước cô và bà. Bà Lam An mở lời:

  • Cô có biết tôi gọi cô ra đây làm gì không?

Thục Trinh lắc đầu:

  • Dạ không ạ!

Bà Lam An đẩy ly nước về phía cô:

  • Uống nước đi, rồi tôi sẽ thương lượng với cô một số vấn đề!

Thục Trinh ngoan ngoãn cầm cốc nước và nghe chờ. Mẹ chồng cô nói:

  • Không phải mẹ đợi đến khi Vũ đi công tác đâu. Định gặp con mấy lần nhưng thời tiết thay đổi, Thiên Anh nó không khỏe nên nay mới gặp được!

Thục Trinh gật đầu:

  • Dạ, dạo này Tập đoàn nhiều việc nên chúng con cũng chưa về thăm nhà. Thiên Anh ổn rồi chứ ạ?

Bà Lam An cười:

  • Ừ, nó còn trẻ lại bụng mang dạ chửa nên có nhiều cái nó chưa quen. Thiên Anh lại được cưng chiều từ nhỏ nên vậy thôi. Đấy, nó là em mà có con rồi đấy. Hai đứa định đến khi nào?

Thục Trinh đan các ngón tay vào nhau:

  • Dạ, chúng con vẫn đang cố gắng mẹ ạ. Còn khoảng một tháng nữa con có hẹn đi kiểm tra lại, hi vọng kết quả tốt vì nhiều người nói vị danh y này rất giỏi ạ!

Bà Lam An gật đầu:

  • Ừ, mẹ cũng hi vọng thế. Có bệnh thì vái tứ phương. Mẹ thường tin vào khoa học nhưng thấy nhiều bệnh lại chữa được bằng thuốc Đông y, chúng ta cứ đợi vài tháng nữa xem sao!

Thục Trinh cũng hơi ngạc nhiên khi thấy mẹ chồng có vẻ dịu dàng lại không yêu cầu cô rời đi như lần trước. Bà còn hỏi han và cho cô cơ hội thêm hai tháng nữa. Lòng Thục Trinh nhẹ nhõm đôi phần. Thế nhưng, chỉ một phút sau, cô bắt đầu cảm thấy đầu nặng, mắt cứ mơ mơ màng màng như buồn ngủ. Sợ thất lễ với mẹ chồng, cô vội nói:

  • Con xin phép đi vệ sinh một chút ạ.

Bà Lam An mỉm cười:

  • Ừ, con đi đi, rồi ra đây mẹ con ta nói chuyện tiếp.

Thục Trinh nhanh chóng đi về phía nhà vệ sinh của quán cà phê. Nhưng bước chân của cô ngày càng nặng, cô cảm thấy mình không kiểm soát được. Khi nhìn thấy tấm biển đề chữ WC, chân cô khuỵu xuống và Thục Trinh rơi vào trạng thái vô thức.

Bà Lam An nhàn nhã ngồi nhìn con dâu ngã xuống rồi mới từ từ bước tới nói với tên bồi bàn:

  • Mở cổng sau chưa?

Tên bồi bàn cúi đầu:

  • Dạ rồi, thưa bà chủ!

Bà Lam An liếc nhìn Thục Trinh nằm bất động trên sàn:

  • Đưa nó ra xe, ở đây tôi lo. Chở đến địa điểm tôi đã dặn nhé!

Tên bồi bàn tháo tạp dề, cúi đầu chào bà Lam An rồi bế Thục Trinh ra khỏi quán theo hướng cửa sau, nơi có chiếc ô tô chờ sẵn. Chiếc xe lập tức nhanh chóng lao vào dòng người trên phố.

Lúc này, bà Lam An mới rút điện thoại và bấm một dãy số:

  • Cô đến đây đi!

Trong căn nhà gần đó, cô chủ quán cà phê vội vã đi lại. Khi thấy bà Lam An, cô ta nhanh chóng chào hỏi:

  • Bà Lam An, công việc xong rồi ạ?

Mẹ Thiên Vũ mỉm cười, móc tay vào chiếc túi hàng hiệu và rút ra một phong bì dày đưa cho cô chủ quán:

  • Cảm ơn cô đã tạo điều kiện cho tôi trò chuyện. Vì là việc riêng tư nên tôi mượn quán của cô và nhờ cô tắt kết camera. Đây là một khoản đền đáp, cô nhận làm ơn. Vì đã làm phiền cô cả buổi sáng!

Mắt cô chủ quán tỏ ra hạnh phúc khi nhận thấy chiếc phong bì:

  • Ôi, bà thật hào phóng. Lần sau cần gì bà cứ gọi tôi nhé!

Mẹ Thiên Vũ gật đầu:

  • Chỉ cần cô biết giữ bí mật, tôi sẽ không để cô chịu bất kỳ thiệt thòi nào. Hôm nay, cô có thể đóng quán một ngày nếu muốn!

Cô chủ quán tươi cười:

  • Vâng, cảm ơn bà đã mang lại may mắn cho quán ạ! Bà yên tâm, tôi biết làm sao.

Ngay sau đó, bà Lam An cũng rời đi theo cửa sau, còn chủ quán đóng cửa suốt cả ngày hôm đó.

Chiều tối, Thục Trinh tỉnh dậy và phát hiện mình đang nằm trên giường. Cô quay đầu nhìn xung quanh, thấy mình ở trong một căn phòng xa lạ. Cô bất ngờ bật dậy nhưng đầu đau như búa, nên cô lại phải nằm xuống. Nhìn quanh, cô nhận ra mình đang ở trong một căn chung cư. Mọi thứ trong phòng đều đầy đủ, và cô đang nằm trong phòng ngủ. Thục Trinh cố gắng ngồi dậy và mở rèm nhìn xuống. Bên ngoài là đường lớn và đây chắc chắn là căn chung cư. Tuy nhiên, cô không biết mình có ở trong thành phố mà cô sống gần một năm qua không. Thực sự, từ khi kết hôn với Thiên Vũ, cô chỉ quanh quẩn trong ngôi biệt thự lớn, chỉ khi công việc đòi hỏi mới rời đi, thỉnh thoảng anh đưa đi ăn. Hứa hẹn sẽ có chuyến du lịch mà đến giờ vẫn chưa xảy ra. Cô không biết đây là đâu? Thục Trinh đang ngơ ngác nhìn phố xá qua khung cửa sổ chung cư khi nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô đáp:

  • Mời vào!

Lòng Thục Trinh chợt thấp thỏm, cô không hiểu sao không cảm thấy sợ hãi mà chỉ thấy lạ lẫm. Khi cánh cửa từ từ mở ra, cô bắt đầu cảm thấy hồi hộp. Dưới ánh đèn, cô nhìn thấy một người đàn ông mặc quần Jeans áp phông bước vào. Người này quen quen nhưng cô chưa nhận ra ai:

  • Anh là…

Thục Trinh cố nhớ và rồi cô nhận ra đó chính là gã bồi bàn ở quán cà phê. Cô ngạc nhiên:

  • Anh là bồi bàn… Còn tôi… tại sao lại ở đây?

Gã bồi bàn nhìn cô và nói:

  • Cô có thấy đói không?

Thục Trinh nghĩ, giờ có la hét kêu khóc cũng chẳng giải quyết được gì. Cô đã học được từ Thiên Vĩ sự bình tĩnh để giải quyết mọi việc. Cô mím môi rồi nói:

  • Tôi chưa đói, nhưng tôi đang hỏi anh, tại sao tôi lại ở đây?

Người đàn ông không trả lời cô mà bấm một dãy số:

  • Bà chủ, cô ấy tỉnh rồi!

Phía bên kia có tiếng “ừ” rồi tắt máy. Thế là, Thục Trinh nghe tiếng chuông điện thoại reo ở phòng khách. Người đàn ông bước ra và đưa chiếc điện thoại mới trên xuống trước mặt cô:

  • Cô nghe đi, đây là điện thoại của cô!

Thục Trinh nhìn chiếc điện thoại đời mới chìa ra trước mặt mình, nhưng cô không nhận ra đó là điện thoại của mình. Cô xua tay và phủ nhận:

  • Không phải, đây không phải là điện thoại của tôi!

Rồi cô quan sát xung quanh, nhưng không nhận ra bất kỳ đồ vật nào thân quen. Cô nhíu mày, và người đàn ông lên tiếng:

  • Cô hãy nghe đi, từ giờ đây đây là điện thoại của cô!

Thục Trinh vội vã cầm điện thoại, hi vọng gặp người quen:

  • A lô!

Ngay lập tức, giọng nói quen thuộc truyền đến:

  • Trinh, mẹ chồng đây!

Thục Trinh ngạc nhiên:

  • Mẹ… sao con… con…

Bà Lam An cười nhạt:

  • Mẹ đã cho con tự đi, nhưng con không chịu. Phòng làm việc của Thiên Vũ lắp đặt camera có khả năng thu giọng nói, ai ra vào đều bị ghi lại. Vì vậy… mẹ phải thực hiện cách này để con rời xa Thiên Vũ. Trinh, đây không phải là sự ghét bỏ từ mẹ, mà là cách giải thoát cho cả hai. Nếu con không thể mang lại con cho Trịnh Gia, mẹ sẽ tìm một người khác cho Thiên Vũ. Mẹ không tin nó yêu con, nó sẽ quên con nhanh chóng. Nhưng mẹ đã đưa con đến một nơi xa lạ. Con đang ở một thành phố khác, giấy tờ cá nhân của con đã được thay đổi. Căn hộ chung cư đó là của con, và từ nay sẽ mang tên Trịnh Vân Nhi. Công ty nội thất H sẽ là nơi con làm việc, và con sẽ không liên quan đến kinh doanh ô tô.

Thục Trinh shock khi nghe những lời này. Cô cảm thấy tim mình nhói lên, đầu óc quay cuồng và không thể giữ thăng bằng nữa. Cô sẽ phải xa Thiên Vũ mãi mãi sao? Sẽ trở thành một người hoàn toàn khác sao? Tại sao mẹ chồng cô lại có thể đối xử tàn nhẫn như vậy? Mấy phút sau, Thục Trinh mới lấy lại sự ổn định và có thể hô hấp. Cô nói, giọng nói của mình lạc hẳn:

  • Mẹ… tại sao mẹ lại như thế? Chúng con sẽ chữa trị được mà phải không? Mẹ nói cho con thêm hai tháng mà mẹ?

Bà Lam An lắc đầu:

  • Gần một năm trôi qua, tôi ngày càng già, trách nhiệm với Trịnh Gia càng lớn. Cô hãy thông cảm. Hãy coi như cả hai chúng ta không thể sống chung một con đường. Giải thoát cho nhau là cách tốt nhất ở thời điểm này, giúp chúng ta tránh được những mệt mỏi không cần thiết. Hãy xem như tôi đang tặng cô một cuộc sống mới, một công việc mới và một danh phận mới. Điện thoại và sim cũng đã được thay đổi, nên hiện tại cô không thể liên lạc với ai ngoại trừ tôi. Nếu cô cần bất kỳ sự giúp đỡ nào, bất cứ lúc nào, cô chỉ cần liên lạc với tôi qua số này. Cô sẽ bắt đầu một cuộc sống mới tại một nơi mới. Đối với bố mẹ cô, tôi sẽ giải quyết mọi thứ. Khi Thiên Vũ và người mới ổn định quan hệ, tôi sẽ trả lại tất cả cho cô. Lúc ấy, cô sẽ trở lại là Thục Trinh của bố mẹ cô và trong ký ức sẽ không còn Trịnh Gia và Trịnh Thiên Vũ nữa.

Thục Trinh nước mắt rơi như mưa:

  • Mẹ, Thiên Vũ chắc đang lo lắng vì không thể liên lạc với con, mẹ có thể…

Bà Lam An nghiêm túc:

  • Nó sẽ ổn, bản lĩnh của con trai tôi thì cô không cần phải lo. Nhớ rằng điện thoại của cô đã được gắn chip theo dõi, nên đừng thử liên lạc với Vũ một cách ngốc nghếch.

Ngay khi máy bên kia đã tắt, Thục Trinh vẫn đứng đó như một người mất hồn. Chỉ trong vòng một ngày mà cuộc đời cô lại thay đổi một cách đau đớn như vậy. Thiên Vũ ơi, em phải làm thế nào đây?…

Bài viết liên quan