Chuyến đò tình năm ấy chương 37 | Anh sẽ tìm được em

08/01/2024 Tác giả: Hà Phong 111

Vừa bước xuống từ máy bay, Duy đã đợi sẵn và gọi tới Thiên Vũ:

  • Anh Vũ!

Anh gật đầu:

  • Có tin gì chưa?

Duy trả lời nhanh chóng:

  • Dạ, chúng em vẫn chưa tìm thấy chị dâu, không có thông tin gì cả. Nhưng chúng em đã kiểm tra cuộc gọi giữa chị Trinh và bà Lam An. Bà đã mời chị ra quán cà phê để nói chuyện, nhưng quán đó đã đóng cửa cả ngày hôm qua!

Thiên Vũ ngồi vào xe và nói:

  • Quán đó đóng cửa từ khi nào?

Duy trả lời:

  • Dạ, khoảng bốn mươi lăm phút sau cuộc điện thoại, nhưng vào giờ hành chính nên quán ít khách. Hôm qua lại vắng khách, nên chẳng có ai để hỏi. Camera ở cổng Tập đoàn chỉ ghi lại chị dâu đi về hướng đó, nhưng không quét tới quán cà phê!

Thiên Vũ đăm đăm nhìn xung quanh, người qua đường, phố đông đúc, và anh tự hỏi, “Trinh ơi, em đang ở đâu vậy?” Anh nhấn mạnh:

  • Hãy đưa tôi đến quán cà phê đó và gọi Dương tới ngay!

Duy bất ngờ:

  • Anh chưa về Tập đoàn à?

Thiên Vũ lắc đầu:

  • Lát nữa sẽ về. Giờ đi đến quán cà phê trước đi!

Khi ba người đã ngồi ở trong quán cà phê, gần trưa, quán vẫn đông khách. Dương gọi ba ly cà phê, và bà chủ quán ra phục vụ. Dương chia sẻ:

  • Hôm qua tôi đã ra mua cà phê cho cả phòng, nhưng bà chị đóng quán mất tiêu.

Bà chủ quán hơi kinh ngạc:

  • Vậy sao? Hôm qua gia đình chị có việc nên đóng quán. Sáng nay cũng không có khách nữa!

Duy nói:

  • Quán này cũng có lúc không có khách à? Em nghĩ một ngày chị có thể kiếm được nhiều tiền đấy nhỉ? Chị bận thì để nhân viên pha chế mà!

Bà chủ quán ngạc nhiên một chút rồi cười:

  • Thôi, việc gia đình nên muốn đóng quán một ngày cho thoải mái. Mấy quán kia không phục vụ được à?

Duy lắc đầu:

  • Bọn em quen uống cà phê ở đây rồi!

Chính lúc đó, điện thoại bà chủ quán rung lên, bà ta vội kiểm tra và có vẻ ngạc nhiên. Bà ta liếc nhìn Thiên Vũ rồi vào trong phòng nghe điện thoại. Trước khi đóng cửa phòng, bà còn kiểm tra xem có ai theo dõi không, sau đó bấm nghe điện thoại:

  • Chào bà Lam An!

Phía bên kia, bà Lam An lên tiếng:

  • Quán hôm nay còn kinh doanh không cô chủ?

Bà chủ quán cười:

  • Hôm qua có lộc của bà, hôm nay cũng khá ổn ạ! Cậu Vũ con bà đang ngồi uống cà phê bên ngoài đấy ạ!

Bà Lam An ngạc nhiên:

  • Nó về sớm hả? Tôi tưởng nó công tác tới mai mới về chứ. Cô chủ nhìn chính xác không?

Bà chủ quán gật đầu:

  • Tôi không thể nhầm được. Chính tôi phục vụ cà phê cho cậu ấy và hai anh trợ lý đấy!

Bà Lam An nhíu mày:

  • Cô đọc tin nhắn chị ấy chưa? Chắc Tập đoàn có công việc quan trọng nên nó về sớm!

Bà chủ quán trả lời chân thành:

  • Cô yên tâm, tôi có thể khẳng định là kín như bưng!

Cuộc trò chuyện kết thúc, bà chủ quán lại đi kiểm tra sổ sách như không có gì xảy ra. Thiên Vũ và hai trợ lý cũng ngồi thêm một lúc rồi cùng nhau về Tập đoàn.

Vào phòng Chủ tịch, Dương báo cáo:

  • Tối qua em đã rà soát cuộc gọi của bà chủ, nhưng không tìm thấy cuộc gọi nào bất thường. Ngoại trừ cuộc gọi hôm qua cho chị Trinh, bà Lam An chỉ gọi cho bạn bè để đi cà phê hoặc Spa ạ.

Thiên Vũ suy nghĩ sâu:

  • Chắc mẹ tôi không sử dụng số điện thoại chính. Nhưng sim rác thì khó rà soát lắm.

Dương gật đầu:

  • Dạ, trừ trường hợp cơ quan chức năng vào cuộc truy tìm tội phạm. Nhưng nếu thế thì to chuyện ạ!

Thiên Vũ nhíu mày suy nghĩ rồi nói:

  • Được. Tối nay tôi sẽ về nhà một chuyến xem sao. Các cậu cứ làm việc bình thường!

Duy và Dương gật đầu rồi chào Thiên Vũ và rời đi. Tối hôm đó, Thiên Vũ lái xe về Biệt thự Trịnh Gia. Bà Lam An thấy anh thì mỉm cười:

  • Con đi công tác rồi về đây luôn sao?

Thiên Vũ ngồi xuống sofa và nói:

  • Mẹ, Trinh đâu?

Bà Lam An ngạc nhiên:

  • Ơ, vợ của con sao lại đi hỏi mẹ? Mẹ cũng đang thắc mắc sao hai đứa không đi cùng nhau?

Thiên Vũ mỉm cười:

  • Ngày trước mẹ không học diễn viên quả là phí cho nền điện ảnh nước nhà nhỉ?

Bà Lam An nhíu mày:

  • Con lảm nhảm cái gì đấy?

Thiên Vũ nhìn bà:

  • Hôm qua mẹ gọi cô ấy đi uống cà phê, sau đó vợ con mất tích. Con không hỏi mẹ thì hỏi ai? Hay để con gọi cảnh sát tới mời mẹ về phối hợp điều tra?

Bà Lam An hơi khựng người. Sao Vũ biết bà gọi điện cho Thục Trinh? Việc chỉ có bà, Cẩn và Thục Trinh biết, cô chủ quán cũng không có mặt lúc đó, sao con trai bà biết? Tuy nhiên, bà nghĩ rằng lí do lúc này không còn quan trọng nữa. Bà quay lại trạng thái bình thường và nói:

  • Vũ, mẹ sinh con ra, nuôi con ăn học, vậy mà giờ chỉ vì một con đàn bà mà con dám trả treo với mẹ sao? Mẹ nhắc lại, mẹ không biết vợ con đi đâu cả. Mẹ có gọi nó đi uống cà phê, nhưng chờ mãi không thấy nó, chị chủ quán lại bảo nhà có việc nên đóng quán sớm thì mẹ phải về thôi!

Thiên Vũ gật đầu:

  • Hợp lý quá! Mẹ đừng cả vú lấp miệng em!

Bà Lam An quát lên:

  • Này, mày ăn phải bùa mê thuốc lú gì của nó rồi giờ hỗn xược với cả mẹ mày đúng không?

Thiên Vũ mỉm cười mỉa mai:

  • Phu nhân của nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Trịnh Gia mà mày tao chí tớ thế ư? Lâu nay con không biết rằng mẹ đã bị tha hóa đấy!

Bà Lam An điên tiết giơ cánh tay lên tát Vũ. Nhưng tay bà chưa kịp chạm vào mặt anh thì cánh tay của Vũ như một gọng kìm bắt lấy. Thiên Vũ đanh giọng:

  • Con sẽ tìm ra Thục Trinh. Và mẹ nên nhớ, tới khi đó, con điều tra ra được mẹ nhúng tay vào vụ này thì không những tình mẫu tử của mẹ con ta chấm dứt mà con sẽ không biết mình sẽ làm ra những gì đâu!

Đúng lúc ấy, Thiên Anh bước xuống và vội lên tiếng:

  • Anh Vũ, anh định làm gì mẹ đấy? Vợ anh đi đâu làm sao mẹ biết được? Mấy hôm nay trời nắng, em bị mệt, mẹ lo chăm sóc cho em mà!

Thiên Vũ trừng mắt:

  • Im! Không đến lượt em lên tiếng!

Thiên Anh gào lên:

  • Không đến lượt tôi thì đến lượt anh à? Người tử tế không lấy, đi rước một con cáo giả nai về, đã thế, đến cả điều tối thiểu nhất là đẻ cũng làm không xong thì còn ra cái giống gì nữa? Anh ngồi đó mà tiếc với chả nhớ!

Thiên Vũ buông tay mẹ rồi chỉ thẳng mặt Thiên Anh:

  • Còn em, cứ cười đi, và cứ chờ đợi, đến khi hối không kịp thì đừng tìm đến anh!

Cùng lúc đó, Phan Dũng một thân tây lịch lãm bước xuống:

  • Thiên Anh à, em bụng mang dạ chửa mà cứ tức giận như thế thì chỉ thêm mệt thôi. Anh Vũ đi làm, đi công tác đã áp lực rồi, em đừng gây chuyện nữa được không?

Thiên Anh quay sang chồng:

  • Chồng ơi, anh cứ nghĩ cho người ta chứ có ai nghĩ cho anh đâu? Mấy tháng rồi, anh vẫn là một chân sai vặt, vất vả ngày đêm, anh không mệt nhưng em mệt đấy!

Dũng vuốt tóc vợ:

  • Anh đi xe ô tô của vợ, làm việc trong môi trường văn minh lịch sự, phòng máy lạnh mát rượi, đó là mơ ước của bao sinh viên mới ra trường rồi, em còn đòi hỏi gì nữa? Thế giờ em vẫn quyết định đêm nay ở nhà à?

Thiên Anh gật đầu:

  • Cái xe hơi giờ em ít đi, nói mãi anh mới chịu tập đi. Chán anh ghê!

Bà Lam An nhìn con gái:

  • Hai đứa định đi đâu à?

Thiên Anh lắc đầu:

  • Dạ chỉ mình anh Dũng đi thôi ạ. Anh Nam Long sắp cưới vợ. Anh ấy là con trai của Chủ tịch thành phố, là bạn thân của anh Dũng ạ. Tối nay anh ấy làm tiệc chia tay đời độc thân nên mời vợ chồng con mà con bụng to thế này rồi, ngại ăn diện trang điểm lắm ạ!

Dũng hôn lên trán vợ:

  • Em không cần trang điểm vẫn xinh mà. Anh đi một chút rồi về kẻo mẹ con em buồn!

Thiên Anh cười:

  • Không sao, em ngồi chơi với mẹ, cả đời cưới một lần, anh cứ đi thoải mái cho anh ấy vui!

Dũng chào mọi người rồi ra xe phóng đi, Vũ cũng quay trở về Biệt thự VŨ. Thế nhưng, đối mặt với cái không gian quen thuộc, là tổ ấm của anh và cô, Thiên Vũ thấy chạnh lòng. Nhìn tấm ảnh cưới vốn được ghép, trông cô thật xinh đẹp. Anh đã định sau đợt này sẽ chụp một bộ ảnh cưới mới, ghi lại những dấu ấn yêu thương trong tình yêu của cô và anh, vậy mà giờ đây lòng anh thật sự trống trải và bất lực. Mở camera xem lại những hình ảnh hàng ngày của Thục Trinh, lúc cô nấu nướng, khi cô tưới hoa, cười đùa, lòng anh như có ai cầm một nắm muối lớn xát vào, đau không thể thở nổi. Thục Trinh, em có biết anh rất nhớ em không, nhớ từng khoảnh khắc, từng cử chỉ… Ở một nơi nào đó, em có chịu ăn uống không, chắc em đã rất buồn và sợ hãi. Đợi anh, chắc chắn anh sẽ tìm được em…

Bài viết liên quan