Chuyến đò tình năm ấy chương 39 | Quả báo

08/01/2024 Tác giả: Hà Phong 92

Hai kẻ gian đạo đức phụ đám chẳng mấy mươi giây rồi nhanh chóng buông lỏng. Quế Lâm ngồi tức tưởi, vội vã che đi những vết thương trên cơ thể bằng chiếc chăn mỏng. Phan Dũng nhanh chóng mặc quần áo, sau đó nắm lấy cánh tay của Thiên Anh với vẻ mặt hối lỗi:

  • Vợ… vợ… anh giải thích…

Thiên Anh bình tĩnh bước vào phòng. Trước mắt cô là cảnh tượng đầy sốc: hai thân hình trần truồng nằm bên nhau, vừa là chồng cô Phan Dũng và người bạn thân nhất Quế Lâm. Thiên Anh không kìm nén được cảm xúc:

  • Các người đang làm gì thế này?

Dũng lắc đầu, nhấc tay lên xoa mặt vợ:

  • Không phải như em nghĩ đâu, em đợi anh giải thích đi.

Thiên Anh nhìn chằm chằm vào Dũng, sau đó nhìn sang Quế Lâm và nói:

  • Lâu chưa? Các người đã hết trí để làm điều gì đấy à? Một là chồng của tôi, người tôi yêu thương và đối đãi chu đáo, thậm chí còn suy nghĩ nhường cơ hội trong Tập đoàn cho anh. Hai là người bạn thân nhất, người tôi tin tưởng nhất như chị em ruột. Hai người còn thiếu gì nữa mà làm những việc này? Dũng, tôi mang bầu, anh thèm khát đến vậy hả? Trong những tháng có thai, tôi đã cố gắng phục vụ anh, mặc dù không giống như thời trẻ trung, nhưng vẫn giúp anh giải tỏa. Thà anh còn đi tìm những lối thoái cùng với phụ nữ lạ trên đường, tôi còn chấp nhận hơn là anh ngủ với chính bạn thân của tôi. Và Lâm, mày hết trai à? Sao lại lên giường với chồng của bạn thân chưa chồng? Phan Dũng lắc lư tay vợ:
  • Không phải vậy, vợ ơi, em hiểu lầm anh rồi. Trưa nay anh gọi video cho em mà, sau đó anh tình cờ gặp Quế Lâm ở quán cà phê gần Tập đoàn. Anh chỉ mời cô ấy uống nước vì nghĩ rằng đó là bạn thân của vợ. Nhưng sau khi uống xong, anh lại… lại… đến đây với cô ấy… Anh không hiểu… anh nghĩ rằng đó là vợ… anh…

Thiên Anh mỉa mai:

  • Anh nghĩ tôi là người ngu à? Anh muốn nói là Quế Lâm đã bỏ thuốc vào cơ à? Tôi không phải là mù, cũng không điếc, nếu anh bị đưa thuốc thì Lâm có thể rên rỉ kêu tên anh, nhưng anh vỗ vào mông và gọi tên nó thì khó tin quá. Anh nghĩ rằng tôi trong lúc làm tình lại gọi tên bạn thân nhất của mình à? Nó tốt hơn tôi đúng không? Bởi vì tôi không dám nhục nhã như nó và cái bụng đang mang thai của anh không uốn éo như bụng của nó. Anh giỏi thật, có lẽ anh trai tôi nói đúng, vì tôi ngu nên mới đưa giặc về nhà!

Nói xong, Thiên Anh giơ tay tát vào mặt Dũng. Anh ta nheo mắt và ném một cái nhìn giận dữ về phía Thiên Anh:

  • Cô…

Thiên Anh cười:

  • Anh gọi tôi là cô à? Anh đã đổi tính nhanh quá! Lúc nãy anh còn van xin tôi đấy chứ?

Dũng thay đổi biểu cảm, nói khẩn trương:

  • Thiên Anh, thật sự anh không hiểu chính mình đang làm gì, hay là anh bị ma nhập? Em sống cùng anh, em biết hết mà…

Thiên Anh cười khẩy:

  • Ma à? Bằng chứng rõ ràng, giờ anh còn đổ tội cho ma à? Ma nào? Con quái vật dâm dục ăn mòn não của anh chăng? Thật không có ma nào cả. Anh sống với em, nhưng anh chỉ biết đi sớm về khuya, em đã cố gắng giữ cho anh thoải mái và tìm mọi cách để anh có sự nghỉ ngơi. Giờ anh rảnh rỗi quá nên tìm đến bạn thân của vợ để giải tỏa những áp lực lâu nay

Quế Lâm, đã ăn mặc chỉnh tề, vội lên tiếng:

  • Thiên Anh! Thiên Anh quắc mắt:
  • Tao chưa hỏi mày thì câm miệng đi! Vì tao nghĩ người sai trước tiên là chồng tao. Nếu anh ta thật lòng với tao thì dù mày có chèo kéo kiểu gì, thậm chí mày có cởi đồ nằm đó, anh ta cũng không thèm mó đến. Nhưng đây là kẻ hám của lạ, được ở nhà cao cửa rộng, được đi xe sang nhưng vẫn chưa thấy hài lòng. Cái loại nghèo rớt mồng tơi, được lấy vào nơi tử tế, chỉ có ngồi hưởng mà vẫn còn tham. Còn mày là loại bạn giẻ rách! Quế Lâm bỗng cười phá lên:
  • Thiên Anh, mày nói hết chưa? Thiên Anh cau mặt:
  • Tao nói thế chứ nói nữa cũng không thể rửa hết tội lỗi của những kẻ gian phu dâm phụ. Loại người như thế chắc phải tứ mã phanh thây mới rửa được nhơ! Quế Lâm cười mỉa mai:
  • Thế thì chúng ta lật bài nhé, để xem tao với mày ai nhơ hơn ai! Thiên Anh nhìn cô bạn thân nhất:
  • Ý mày là gì? Mày cướp chồng bạn, còn gì nhơ hơn? Nhân phẩm của mày bị chó tha rồi hả Lâm? Quế Lâm khoanh hai tay trước ngực, cái tư thế còn tự tin hơn người đang hỏi tội cô ta:
  • Thiên Anh, mày quên nhanh thế? Nếu như tao cướp chồng bạn thì tao hỏi mày cái đám cưới của mày và anh Dũng vì sao mà có? Chả phải mày cũng dùng đến cách hèn hạ nhất là bỏ thuốc kích dục, để anh Dũng chịu không nổi sao? Mày nghĩ xem, một nam một nữ ở trong phòng, đến cái thằng ” GAY ” bị chuốc kích dục cũng mất tỉnh táo mà lao vào chứ nói gì đến người như anh Dũng? Lúc này Thiên Anh mới hiểu mình đã quá ngây thơ tin người. Giờ chính niềm tin dại dột ấy đang chống lại cô ta. Bộc bạch hết thảy cho bạn, giờ đúng là gậy ông đập lưng ông. Quế Lâm đang dương dương tự đắc bóc trần cái bí mật mà lâu nay Thiên Anh sống trong sự nuông chiều của Dũng cũng quên mất rằng vì sao cô có được anh. Trong khi Thiên Anh vừa thấy xấu hổ bẽ bàng lại vừa căm giận sục sôi thì Dũng lại bày ra bộ mặt ngỡ ngàng đến tội nghiệp. Tiểu thư nhà họ Trịnh giơ tay định tát vào mặt Quế Lâm nhưng cô bạn nhanh hơn bắt lấy. Quế Lâm rít lên:
  • Cái bụng của mày to thế kia tốt nhất nên im cái miệng lại, đừng manh động và cũng đừng cố lôi kéo làm gì. Đừng để ảnh hưởng đến con mày, nên nhớ mày cũng là loại giẻ rách nằm ngửa ra để đàn ông cào xé, thỏa mãn thôi. Đừng có há cái miệng thối tha mà rao giảng đạo đức nữa, nói ra thì người thiệt thòi nhất chính là mày đấy!

Thiên Anh vừa gào lên:

  • Thả ra! Đồ khốn nạn! Quế Lâm mỉm cười:
  • Khốn nạn ư? Vì tao là bạn thân của mày nên lây cái tính khốn nạn của mày thôi. Mày từng bảo tao phải học hỏi mày còn gì, mày từng dạy tao cái gì mình thích thì phải cướp cho bằng được mà. Một người như anh Dũng, cao to đẹp trai, học giỏi, có con điên mới không ham, huống gì tao hoàn toàn bình thường. Thiên Anh nghẹn ứ cả cổ họng vì tức, đến nỗi lời thốt ra cũng không nổi:
  • Nhưng đây là chồng của tao mà, mày có la liếm đàn ông đã có vợ thì cũng phải biết trừ chồng bạn ra chứ? Quế Lâm cười lớn:
  • Xin lỗi bạn thân nhé, tao với Dũng là tự nguyện đến với nhau, chẳng cần mấy cái chiêu trò bẩn thỉu như mày. Chẳng qua anh ấy nghĩ đã cướp đi lần đầu của mày nên phải có trách nhiệm chứ vốn dĩ anh Dũng là của tao. Con Lâm này một khi đã yêu á, thì cái tờ đăng kí kết hôn của mày cũng chỉ là tờ giấy vứt đi thôi! Thiên Anh bỗng cảm thấy ngực trái nặng nề co rút, cơn co rút càng lúc càng chuyển mạnh khiến cô ta ôm lấy ngực thở hổn hển, mặt đỏ gay rồi tái mét. Phan Dũng nhìn một màn trước mắt thì hoảng hốt đỡ lấy Thiên Anh:
  • Vợ, em làm sao thế? Thiên Anh nghẹn ngào không nói nổi, cả cơ thể như thiếu trọng lượng, cô chỉ kịp thều thào hai tiếng ” cứu con ” rồi ngã nhào xuống trong tiếng gọi thất thanh của Dũng:
  • Vợ, vợ ơi! Thế nhưng, ngược lại với sự lo lắng của Dũng, Quế Lâm khinh khỉnh:
  • Anh kệ bà nó đi, loại ngu như nó chết khỏi chật đất! Phan Dũng lắc đầu:
  • Lâm, em im đi được không? Đứa bé là con của anh, sao em nói vậy? Quế Lâm thủng thẳng:
  • Kết quả của một cuộc hôn nhân không tình yêu thì anh tiếc làm gì? Chúng ta tự do đến bên nhau và em sẽ sinh cho anh cả đội bóng!. Dũng vội bế thốc Thiên Anh lên và nói:
  • Chuyện anh và em tạm dừng lại đã! Anh không muốn mang tội giết người lúc này! Quế Lâm nhăn nhó:
  • Nếu anh tiếc cái chức trưởng phòng kinh doanh thì về bên Công ty của gia đình em, anh còn giữ chức cao hơn thế! Dũng không đáp lại nữa mà bế Thiên Anh chạy lại thang máy và đi xuống. Anh ta run run đến mức mồ hôi chảy đầm đìa, không để ý đến ánh mắt căm giận của Quế Lâm, lao thẳng xuống và đến bệnh viện ngay gần khách sạn X. Trước phòng cấp cứu, Dũng đang đi đi lại lại thì bà Lam An hớt hải chạy tới:
  • Sao? Chuyện gì đã xảy ra với nó? Trưa nay nó ăn xong bảo lên phòng nằm nghỉ, sao giờ nó lại ở chỗ con? Phan Dũng bối rối:
  • Mẹ, Thiên Anh… Đúng lúc đó, cửa phòng cấp cứu bật mở. Vị bác sĩ bước ra, bà Lam An lao lại:
  • Bác sĩ, con gái tôi… Bà bác sĩ kéo khẩu trang xuống, thở phào một tiếng rồi nói:
  • Cũng may anh này đưa đến kịp thời nên hiện tại không ảnh hưởng đến thai nhi. Nhưng bệnh nhân có dấu hiệu sốc tâm lý. Hình như cô ấy vừa phải chịu một chuyện gì đó khủng khiếp lắm. Vì thế, người nhà nên để ý, tránh trường hợp dẫn đến trầm cảm sẽ rất nguy hiểm đấy! Giờ nên để bệnh nhân lại đây theo dõi ít ngày cho ổn đã! Bà Lam An lắc lắc tay bác sĩ:
  • Cảm ơn bác sĩ! Chúng tôi sẽ chú ý! Phan Dũng nghe xong cũng nhanh chân đi làm thủ tục nhập viện cho Thiên Anh, còn bà Lam An theo các cô y tá đưa Thiên Anh đến phòng VIP để theo dõi theo yêu cầu của bác sĩ.

Sau khi sắp xếp phòng cho con gái, bà Lam An nhìn ngắm đứa con xanh xao nằm yên trên giường bệnh, lòng không khỏi đau xót. Bà không biết chuyện gì đã xảy ra. Ngay khi Phan Dũng bước vào, bà quay lại hỏi:

  • Dũng, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì vậy? Phan Dũng cúi gằm mặt:
  • Mẹ, Thiên Anh hiểu nhầm con nên… Anh ta đang ngập ngừng tính kế thì một giọng nói vang lên:
  • Cậu khá lắm, tôi đã bảo là tôi rất phục cậu mà. Cưới nhau được hai tháng thì cậu khiến em tôi nằng nặc đòi chuyển nhượng cổ phần. Giờ khi nó vác một cái bụng bầu to tướng, cậu lại lên giường với bạn thân của nó. Cậu quá giỏi đấy, Dũng ạ! Đến lúc này, lời nói của Thiên Vũ trở thành như một cú sốc khiến bà Lam An giật mình, mắt mờ đứt, khuôn mặt trắng bệch, hai tay buông thõng. Bà lắp bắp:
  • Cái….gì….? Con…nói cái gì? Chẳng lẽ…là quả báo….quả báo…
Bài viết liên quan