Chuyến đò tình năm ấy chương 43 | Đã thấy tín hiệu

08/01/2024 Tác giả: Hà Phong 74

Sáng hôm sau, bác sĩ bảo Thiên Anh đã ổn định hơn, tuy vậy, người nhà vẫn cần theo dõi và cô cũng cần kiềm chế cảm xúc. Do đó, cô quyết định về nhà nghỉ ngơi thoải mái hơn. Sau những sự kiện vừa qua, Thiên Anh có những suy nghĩ mới, trưởng thành và tích cực hơn một chút. Bà Lam An thấy tâm trạng của con khá ổn, nên đã đồng ý đưa cô về nhà. Bà cũng gọi điện thoại cho Thiên Vũ, thông báo về tình hình, dù biết anh đang rất bận. Tuy nhiên, cậu con trai bà đã nói:

  • Thôi, mẹ đừng gọi tài xế, con có việc gần đó, sẽ qua đón mẹ và Thiên Anh luôn. Dũng vừa qua Tập đoàn và lên phòng con xin nghỉ vài ngày để chăm vợ. Nhưng hiện nay, Tập đoàn có mấy hợp đồng lớn, nên con bảo nó đi làm để hỗ trợ mọi người sắp xếp công việc. Và Thiên Anh cũng ổn rồi, không thiếu người chăm sóc, vợ chồng nó đang như thế…

Bà Lam An gật đầu:

  • Ừ, sau sự cố vừa rồi, Thiên Anh chưa sẵn sàng đối mặt với nó như trước, thế cũng tốt.

Sau khi tắt máy, bà Lam An dọn dẹp một chút và chờ Thiên Vũ đến. Còn Thiên Vũ, đã bàn bạc với Phong và sau đó cả ba cùng Tuân và Kiên đã đến Bệnh viện. Vũ bước vào, còn ba người kia ngồi tại quán cà phê gần cổng bệnh viện.

Khoảng mười lăm phút sau, Vũ Phong thấy Thiên Vũ đi ra cùng Thiên Anh và bà Lam An. Sau khi Thiên Anh ngồi vào hàng ghế sau, bà Lam An chuẩn bị mở cửa xe, nhưng chuông điện thoại của bà reo lên. Bà chưa mở cửa mà bấm nghe:

  • A lô!

Đầu bên kia, giọng Vũ Phong vang lên:

  • Bác gái, con là Phong đây ạ, bác còn nhớ con không ạ?

Bà Lam An mỉm cười:

  • Ồ, dĩ nhiên là không thể quên rồi. Anh chàng cảnh sát hình sự, làm sao bác có thể quên số điện thoại của con?

Vũ Phong liếc mắt sang Kiên đang làm flycam, còn Tuân ngồi bên cạnh đang vẽ đường tọa độ. Anh cười:

  • Tìm số điện thoại của người nổi tiếng, đẹp trai và thành đạt như bác không khó ạ!

Bà Lam An cười lớn:

  • Thôi, đừng nịnh nữa. Bác già rồi, đẹp gì nữa đâu. Gia đình của con và gia đình cháu khỏe mạnh chứ?

Phong gật đầu:

  • Dạ, bác ạ. Rảnh bác ghé nhà cháu chơi nhé!

Bà Lam An thắc mắc:

  • Một người bận rộn như con, gọi điện chỉ để hỏi thăm, chắc không có việc gì quan trọng phải không?

Vũ Phong ” à ” lên một tiếng rồi nói:

  • Gọi để nhắc ông chuẩn bị lẩu mắm!

Thiên Vũ liếc mắm mẹ và em gái rồi gật đầu:

  • OK!
!
ChatGPT

Chiếc xe của Thiên Vũ nhanh chóng lao vào con phố tấp nập. Vũ Phong, cùng Kiên và Tuân, đã gọi phục vụ để tính tiền và sau đó lên xe trở về Tập đoàn Trịnh Gia. Thiên Vũ chở mẹ và em gái về Biệt thự rồi quay trở lại nơi làm việc.

Sau khi đưa Thiên Anh lên phòng, bà Lam An nhắc nhở con gái:

  • Chuyện của con và Dũng một phần do mẹ, nếu con thương nhau thì nên nghĩ cho đứa bé. Và bây giờ, bầu bí, đừng buồn rầu quá để không ảnh hưởng đến sức khỏe của con.

Thiên Anh gật đầu:

  • Con hiểu rồi mẹ. Thôi, chuyện đã qua, chúng ta nên sống cho hiện tại và tương lai mẹ ạ. Con ổn, không sao đâu mẹ.

Bà Lam An ngậm ngùi nói:

  • Đó là quả báo mẹ phải nhận. Nếu con thấy khó khăn, có thể nghỉ ngơi vài ngày rồi đi du lịch. Dũng bận thì mẹ sẽ đi với con.

Thiên Anh cười:

  • Dạ, con nghĩ chỉ cần đi dạo vườn hoa nhà mình là đủ ạ. Nếu muốn đi xa hơn, con sẽ thông báo ạ!

Bà Lam An, nhìn con gái mà mình yêu thương, cảm thấy xót xa. Bà nhận ra rằng mình cũng có một phần trách nhiệm trong tình hình hiện tại của con. Nhưng rõ ràng, Dũng cũng đóng góp một phần. Bà nhận định rằng, người đạt được mục tiêu một cách quá dễ dàng sẽ không bao giờ cảm thấy hài lòng. Đạt được điều này lại sinh nhu cầu về điều khác. Bà thở dài và nhắc nhở con gái nghỉ ngơi, sau đó bà đi vào phòng riêng, thay sim điện thoại và gọi điện cho một người.

Sau cuộc gọi, bà tắt máy và tháo chiếc sim vứt vào sọt rác, sau đó lắp sim chính của mình vào. Bà có một chiếc điện thoại riêng để liên lạc với người này, nhưng đã quên nó trên xe cá nhân khi đến bệnh viện nghe tin Thiên Anh cấp cứu. Nay xe đang được đưa đi bảo dưỡng và bà nghĩ không ai theo dõi được mình, nên vẫn thay sim một cách vô tư.

Tại Tập đoàn Trịnh Gia, Tuân đang múa tay trên bàn phím, Mạnh Kiên căng mắt nhìn theo tần số báo về. Ngay sau cuộc gọi của bà Lam An, Kiên nói lớn:

  • Anh Phong, anh Vũ!

Vũ Phong đang thư giãn, lướt điện thoại và hỏi Kiên:

  • Tìm được rồi à?

Kiên nhíu mày:

  • Em đang cố gắng thực hiện nhiệm vụ, còn anh thì ngồi đây thảnh thơi làm gì vậy?

Phong cười:

  • Chú và Tuân đang làm việc, không cần anh can thiệp. Anh chỉ đang ngắm hình vợ để giảm nhớ thôi!

Mạnh Kiên nói với vẻ mặt méo xệch:

  • Tôi lạy ông, ông thật là si tình. Cơm cháo xôi thịt gì ông cũng “chén” hết, tôi đang cố gắng tìm vợ cho bạn ông mà ông lại ngồi đây ngắm ảnh vợ!

Phong cười:

  • Thì sao chứ? Có vợ đẹp phải ngắm cho mọi người thèm muốn chứ? Nhìn chung, trai đẹp lại dễ lụy tình Vũ đúng không?

Thiên Vũ, từ lúc nãy đang sốt ruột, vội nói:

  • Đủ rồi, hai ông vợ con đều đẹp, đừng thả thính làm kẻ chưa vợ như Tuân và xa vợ như tôi mệt thêm nữa. Kiên, ở đâu vậy?

Kiên trả lời thẳng thắn:

  • Ở thành phố C. Cô ấy đang làm văn thư cho Công ty nội thất H.

Vũ Phong ngạc nhiên:

  • Thành phố C? Trời ơi, tôi đã đi từ thành phố C đến đây để tìm một người ở thành phố C. Thật thú vị!

Vũ hỏi luôn:

  • Vậy giờ có thể đưa tôi tới gặp Trinh được chưa?

Phong vỗ vai bạn:

  • Bình tĩnh! Ông biết thành phố C lớn cỡ nào không? Và nhớ rằng, Trinh có người theo dõi!

Vũ xắn ống tay áo:

  • Ai dám làm đến cô ấy, tôi sẽ đưa ra xử lý ngay!

Vũ Phong nhẹ nhàng nói:

  • Dĩ nhiên là không ai dám làm gì. Nhưng có nhiều kẻ vẫn vây quanh, nếu ông lao vào ngay lập tức, không ai bắt được kẻ chủ mưu là mẹ ông nhận tội!

Thiên Vũ lắc đầu:

  • Đối với tôi, quan trọng nhất là tìm được cô ấy.

Vũ Phong nói:

  • Ồ, nhất định. Nhưng cần đảm bảo không ai có thể làm tổn thương cô ấy lần nào nữa. Để tìm được đó, chúng ta cần phải lột bỏ mặt nạ của kẻ đứng sau. Anh không làm gì mẹ ông đâu, nhưng cần phải thận trọng.

Thiên Vũ gật đầu:

  • Dĩ nhiên, tôi hiểu cách anh hoạt động. Nhưng, anh đã lâu chưa?

Phong trả lời thẳng thắn:

  • Tập đoàn nội thất Á Đông đang có kế hoạch sáp nhập một số công ty nhỏ có tiềm năng, trong đó có công ty H.

Thiên Vũ nhíu mày:

  • Nhưng đó là Tập đoàn của bác Đinh Long, tôi không muốn làm phiền ông ấy.

Vũ Phong cười:

  • Ông quá lạy hóa rồi. Tập đoàn của ông Đinh Long, còn tôi là Đinh Vũ Phong, là con của ông ấy. Có cần phải thay mặt ông ấy đến những công ty nhỏ như thế không?

Vũ cười cong khóe môi:

  • Dường như chỉ số IQ của chúng ta không chênh lệch nhau nhiều nhỉ?

Cả nhóm cười vui. Ngay sau đó, Vũ Phong, Kiên và Tuân lập tức trở về thành phố C. Thiên Vũ mỉm cười, kéo rèm cửa sổ lên. Ánh nắng mặt trời chiếu sáng khắp thành phố, và trong tâm trí Chủ tịch, một vài tia nắng tươi vui bắt đầu lóe lên…

Bài viết liên quan