Con chung chương 21 | Biến cố…

19/01/2024 Tác giả: Hà Phong 41

Buổi sáng kế tiếp, sau đêm tôi và Thành dành để ôm nhau ngủ, tiếng chuông cửa bên ngoài đột nhiên vang lên. Mặc dù cả đêm chúng tôi đã ở bên nhau, nhưng vẫn phải vội vã dậy và mặc quần áo khi có tiếng đó.

Khi Thành mở cửa, tiếng Bin và Bom vui mừng cất lên:

– Con chào bố Thành, con chào mẹ Uyên.

Tôi ngẩng đầu, chuẩn bị ôm đứa trẻ, nhưng bỗng cảm thấy ánh mắt nhọn như dao của bà Hoài đang nhìn chằm chằm. Tôi lập tức lùi lại và nhẹ nhàng cúi đầu:

– Cháu chào cô.

Bà Hoài không đáp, quay về phía Thành và mạnh mẽ hát vang:

– Ra đây.

Thành đứng dậy và nhanh chóng nói với tôi:

– Không cần nấu ăn sáng, lát nữa mình cùng nhau ra ngoài ăn.

– Vâng ạ.

Khi bà Hoài và Thành rời khỏi, tôi cảm thấy trái tim nặng trĩu. Hóa ra, tình yêu đối với một người quá hoàn hảo, xuất sắc và giàu có cũng mang theo áp lực lớn. Thỉnh thoảng, tôi tự nhủ rằng chỉ cần có tình yêu và sự hiểu biết là đủ, nhưng giờ đây tôi nhận ra mỗi ngày đều đầy khó khăn.

Không biết Thành đã nói gì với bà Hoài, chỉ thấy khi anh quay về, khuôn mặt anh không được lạc quan. Tuy nhiên, với tôi, anh vẫn cười tươi và khuyến khích Bin, Bom:

– Cả nhà nhanh chóng thay quần áo, chuẩn bị đi ăn sáng nhé.

Thành nói xong, ôm Bin và Bom vào phòng. Tôi ngồi xuống, uống một ngụm nước và thở dài. Đột nhiên, điện thoại tôi nhận được tin nhắn của bà Hoài:

“Tôi đang đợi cô bên dưới. Đừng có bép xép với thằng Thành.”

Sau khi đọc tin nhắn, tôi hiểu ý bà và lên tiếng:

– Anh ơi, lát ba bố con đi ăn sáng nhé. Em quên sáng nay có buổi dự giờ phải đến trường sớm.

– Chờ anh, anh sẽ đưa em đi.

– Không kịp rồi, em đi trước đây.

Tôi nói xong mà không chờ Thành trả lời, vội vã xách túi và đi xuống sảnh. Bà Hoài đã đỗ xe ngay phía trước và gọi tôi lên xe. Khi tôi bước lên, xe phóng đi về một con ngõ vắng. Đây không phải là lần đầu tiên tôi gặp riêng bà Hoài, nhưng tôi vẫn không cảm thấy sợ hãi. Bà Hoài nhìn tôi qua gương chiếu hậu và nói:

– Tôi phải công nhận cô giỏi thật. Tất nhiên tôi biết cô không phải là người đơn giản, nhưng ít nhất tôi nghĩ rằng cô cũng có tình cảm với Thành, có suy nghĩ cho nó một chút. Hóa ra, tôi đã nhầm.

– Cô nói vậy có ý gì ạ?

– Ý gì? Ý gì thì cô hiểu rõ hơn tôi chứ?

– Em thật sự không hiểu. Nếu em làm sai điều gì, cô có thể nói cho em biết không ạ?

– Lúc nào cô cũng giữ bộ mặt giả ngây giả ngô như vậy. Tôi nghĩ con trai tôi chết mê mệt cô là đúng rồi. Tôi tưởng cô là người thanh cao, nhưng khi trả tiền cho Bin, cô không nhận và ngay lập tức thay đổi. Cô Uyên ạ, giấy không thể che lấp lửa, và bản chất con người không thể giấu mãi được.

Tôi cố nén nước bọt và cố gắng suy nghĩ về những gì đã xảy ra, nhưng vẫn không hiểu rõ vấn đề. Bà Hoài thở dài:

– Cô hãy tha thứ cho nó đi. Tôi đã đưa cho cô một khoản tiền để cô có thể đậu vào biên chế, và nếu cần thêm tiền, tôi sẽ hỗ trợ thêm.
– Cháu không cần tiền, cô ạ. Tình yêu của cháu với anh ấy không phải vì tiền bạc.
– Nếu không phải vì tiền, thì là vì điều gì? Cô yêu một người, nhưng giữa lúc khó khăn như vậy, cô đòi hỏi một căn nhà đắt đỏ vài tỷ. Cô nghĩ vài tỷ không là gì so với anh ấy sao? Cô có biết anh ấy phải đối mặt với bao nhiêu áp lực, gặp bao nhiêu đối tác, và phải huy động vốn đầu tư để cố gắng cứu công ty không? Cô cần gì thì nói rõ với tôi, đừng làm áp lực lên vai anh ấy như thế với hai chữ yêu đương? Nếu muốn làm vui lòng anh ấy, hãy tự tay sửa sang lại căn nhà đó. Có lẽ cô đang nghĩ gì, khiến tôi tự hỏi cô có bùa mê nào khiến anh ấy trở nên như vậy?

Tôi nghe đến đây mới bắt đầu hiểu ra mọi chuyện và cảm thấy như có ai đó đang đập mạnh vào đầu tôi. Thay vì buồn vì những lời của bà Hoài, tôi thấy thương cảm với Thành quá mức. Tôi tự trách mình vì đã quá vô tâm. Sao anh ấy lại phải làm như vậy? Sao anh ấy lại ngốc đến vậy?

– Cô Uyên, nếu cô nghĩ về Bin, Bom và tình cảm thật thà, cô hãy chia tay Thành. Sau này, nếu anh ấy không lấy vợ, cũng chẳng sao cả. Anh ấy thà sống một mình nuôi con còn hơn lấy một người như cô. Cổ phần công ty sẽ thuộc về Bin, Bom, khi đó, cô muốn bao nhiêu tiền, cứ đến xin chúng nó, tôi sẽ không ngăn cản. Nhưng bây giờ, cô hãy tránh xa Thành, để cuộc sống của anh ấy không bị ô nhiễm thêm bùn đất nữa.
– Cháu…
– Tôi không muốn phải tìm cô và làm áp lực lên cô mỗi hai ba ngày một lần. Nhưng cô vẫn là em gái, trước đây, tôi không muốn dùng đến gia đình để đe doạ, vì cô cũng là mẹ của Bin, Bom. Nhưng giờ đây, tôi cảm thấy kiên nhẫn của mình đã cạn kiệt, cô hãy suy nghĩ và chọn lựa sáng suốt.

Bà Hoài nói xong, hất hàm ra hiệu cho người lái xe dừng xe và đẩy tôi ra khỏi ô tô rồi nhanh chóng rời đi. Tôi đứng nhìn theo bà, bất giác cảm thấy mình như đang chìm đắm dưới dòng nước mênh mông, chỉ còn một chút nữa là có thể bị chìm đầy. Lâu lâu mới có thể lên xe bus về nhà, thay quần áo và đến trường. Tôi không còn làm công tác chủ nhiệm nữa, ngồi dưới phòng giám hiệu nhàn nhã. Đến tiết nghỉ, khi đang nghịch điện thoại, anh Hà đưa tôi một tập tài liệu và nói:

– Hãy nghiên cứu cái này đi, nó sẽ giúp rất nhiều cho việc thi biên chế đấy.

Tôi nhận lấy tài liệu, và trong lúc tôi rảnh rỗi, có nhiều chuyện không vui nổi lên. Tôi nghĩ rằng đọc những tài liệu như vậy vào lúc này sẽ giúp tâm trạng của mình tốt hơn. Anh Hà đáp lại:

– Em cảm ơn anh.
– Không có gì đâu. Nghe nói tỉ lệ chọn năm nay sẽ rất cao, em tiếng Anh giỏi như vậy coi như loại được một số đối thủ rồi. Thôi, coi như việc không làm chủ nhiệm lại là điều tốt ở thời điểm này để có thêm thời gian nghiên cứu. Nói thế thôi, nhưng nhanh lắm, quanh đi quẩn lại có khi đến chân rồi.
– Vâng, vậy anh có tài liệu gì thì cho em xin nhé. Giáo án em soạn nhiều khi hiệu trưởng nói không chuẩn lắm. Tổ trưởng như anh Hà mà cho thì em yên tâm.
– Ui giời, làm gì có cái gì gọi là chuẩn đâu. Tiêu chuẩn mỗi người một khác, và tiêu chuẩn mỗi trường còn khác nữa. Thực ra có đọc cũng là để tham khảo thôi chứ không phải áp đặt nó thành một tiêu chuẩn được.

Tôi nhìn anh Hà gật đầu đồng ý, khi đang nói chuyện, cái Tâm xuất hiện và nói trêu tôi:

– Chị Uyên với anh Hà thân nhau thế? Này anh cho chị Uyên tài liệu thì cho cả em nữa chứ. Em cũng là giáo viên hợp đồng đấy nhé.

Từ sau sự kiện bị đánh ghen ở trường, chỉ có cái Tâm là đứng ra bênh tôi, là người duy nhất vẫn tiếp tục chơi với tôi, nên tôi cảm thấy rất biết ơn. Tôi nhìn cái Tâm và đáp lại:

– Được rồi, tí tôi photocopy cho cô.
– Còn tài liệu gì nữa chị cho em hết đấy, đừng có giấu nhé.
– Biết rồi, khổ quá. Chuẩn bị vào lớp rồi đấy đi dạy đi.

Cái Tâm nghe vậy uống ực mấy cốc nước rồi mới lên lớp. Tôi ngồi xuống và đọc tài liệu đến chiều mới về viện thăm cái Quyên. Ban đầu tôi định thăm cái Quyên xong qua chung cư của Thành một lát, nhưng tối nay anh bận, bà Hoài lại đón Bin, Bom đi ăn sinh nhật cháu bạn, nên tôi ở lại viện với cái Quyên luôn.

Tôi biết Thành rất bận, lúc chiều gọi cũng vội vã vàng vẻ, rồi lại phải đi tiếp khách. Càng như vậy tôi lại càng thấy áy náy vô cùng. Không biết tình hình công ty rốt cuộc khó khăn đến đâu, nhưng tôi thực sự rất xót. Đêm ấy tôi không tài nào ngủ được, nghĩ về việc anh chạy đôn chạy đáo lo cho công ty lại còn đến nhà sơn sửa lại, tôi càng thấy mình vô dụng. Gần sáng tôi mới thiếp đi được. Khi còn đang ngủ, có điện thoại của Thành. Tôi mắt nhắm mắt mở, nhấn nút nghe đã thấy anh nói:

– Anh đang dưới cổng bệnh viện, xuống đây đi mình đi ăn sáng.

Tôi nghe xong tỉnh bật dậy, đánh răng rửa mặt, mua cháo cho cái Quyên rồi chạy xuống. Thành đỗ xe ngay trước cổng và đứng chờ tôi. Hình như cả đêm qua Thành không ngủ, đôi mắt anh đỏ, quầng mắt thâm, sắc mặt không có chút hồng hào nào. Tôi nhìn Thành và hỏi nhẹ:

– Đêm qua anh về muộn lắm phải không?
– Ừ, hôm qua công ty họp muộn một chút. Thôi mình đi ăn gì đi, anh đói quá.

Tôi bước lên xe, đắn đo mãi mới lấy hết dũng khí và hỏi:

– Công ty gặp khó khăn đến vậy à anh?
– Anh đã nói rồi mà, không sao cả, vẫn ổn.
– Căn nhà anh mua lại từ mụ An… có nên bán lại không anh? Đất dạo này tăng giá, bán lại có khi lại hời hơn.

Thành đang xoay vô lăng bỗng dưng khựng lại. Anh hơi chau mày hỏi:

– Sao em lại nói thế?
– Giờ công ty đang khó khăn, anh bán lại được chút tiền nào hay chút ấy. Em với cái Quyên sau này cũng chẳng ở ngôi nhà đó lâu dài. Giờ anh mua lại bọn em không ở, chẳng phải phí sao?
– Mẹ nói gì với em à?
– Không nói gì cả, nhưng em biết anh đang gặp vấn đề về tài chính…
– Uyên! Số tiền anh mua căn nhà ấy không liên quan gì đến công ty cả. Đó là tiền riêng của anh, em đừng nghĩ ngợi lung tung làm gì.
– Không phải em nghĩ, chỉ là em thấy công ty khó khăn thế này thì bán đi chứ giữ lại em thấy cũng không có cảm giác vui vẻ gì.
– Em yên tâm, anh tự xoay sở được, và nếu bán đi thì số tiền đó cũng không giải quyết được gì đâu.
– Nhưng…
– Được rồi, anh sẽ suy nghĩ lại, giờ anh đói lắm rồi, ăn trước đã được không em?

Tôi không biết phải nói thế nào nữa, đành gật đầu cùng Thành bước vào quán phở. Thành ăn ngon miệng, còn tôi thì đắng ngắt không nuốt nổi. Bao áp lực đè nặng lên anh mà anh chẳng một lời oán trách, thậm chí còn vui vẻ nói cười khiến tôi thấy tim mình đau đau. Ăn sáng xong Thành đưa tôi đến trường rồi mới đi làm. Đến tối Thành đưa Bin, Bom qua chỗ tôi rồi lại vội đi tiếp khách. Mấy ngày tiếp theo Thành không đến, anh bận đến mức chỉ gọi cho tôi một cuộc vào giữa trưa. Bin, Bom ở lại đây vì bà Hoài đi nước ngoài công tác cùng ông Công. Bình thường quen mỗi ngày đều được gặp Thành rồi nên giờ tôi rất nhớ anh. Cũng may có Bin, Bom, lại có cái Quyên ở nhà nên tôi cũng cảm thấy đỡ phần nào. Đến cuối tuần cái Quyên đi dạy học, tôi đang nấu cơm thì nghe tiếng chuông bên ngoài. Ban đầu còn nghĩ là Thành nhưng lúc ra mới biết là anh Hà. Tôi nhìn anh Hà kinh ngạc hỏi:

– Sao anh lại đến đây ạ?
– À anh tiện đường đi qua, gửi cho cái bộ giáo án hôm trước em hỏi.
– Sao không để thứ hai đưa hả anh?

Anh Hà cười bình thản đáp:

– Anh bảo tiện đường qua rồi mà.
– Vâng nhưng sao anh lại biết nhà em?
– Chỗ anh đánh cầu lông ngay phía sau khu trọ này, mấy hôm trước đi qua vừa hay nhìn thấy.
– À dạ vâng, thế em xin ạ.
– Ừ được rồi anh đi đánh cầu đây.

Tôi gật đầu chào anh Hà rồi định bước vào nhà. Thế nhưng mới đi vài bước đã nghe tiếng xe ô tô quen thuộc đỗ xịch lại. Còn chưa kịp ra thì đã nghe tiếng Bin, Bom trong nhà reo lên:

– Bố Thành, bố Thành đến rồi.

Nghe con gọi lòng tôi cũng có chút vui vui. Mấy ngày không gặp không chỉ Bin, Bom mà cả tôi cũng nhớ anh phát điên rồi. Thành vẫn mặc bộ đồ vest đi làm bước vào nhà ôm lấy Bin, Bom rồi nhìn tôi khẽ hỏi:

– Ai vừa đến tìm em hả?
– À anh đồng nghiệp trường em thôi. Hôm nay anh không phải đi tiếp khách nữa à?

Thành hôn chụt lên trán Bom rồi đáp lại:

– Không. Hôm nay ở nhà với ba mẹ con thôi.
– Tình hình công ty thế nào hả anh?
– Cũng ổn ổn rồi em ạ.

Tôi không biết liệu Thành nói như vậy để an ủi tôi hay không, nhưng tôi cũng không muốn đặt thêm câu hỏi nào. Tôi quyết định xuống bếp để nấu một bữa tối ngon miệng cho cả gia đình. Thành bất ngờ kéo tôi xuống giường và nói:

– Tối nay mình cùng ra ngoài ăn nhé. Bin, Bom, qua đây nằm lên tay bố Thành.

Hai đứa trẻ nghe lời và ngoan ngoãn đến bên Thành, nằm trên cánh tay ổn định của anh. Tôi nằm bên cạnh, đầu gối đặt lên vai Thành, hít thở không khí trong lành. Bầu không khí yên bình của căn phòng nhỏ, giường ngủ cũ kỹ, và sự ấm áp từ gia đình nhỏ bé này khiến tôi cảm thấy hạnh phúc. Thành nhẹ nhàng cúi xuống hôn lên tóc tôi và nói:

– Cô giáo Uyên, nếu anh mất việc, em có chịu nuôi anh không?

Tôi vui vẻ đáp:

– Miễn anh chịu khó ăn cơm nấu bởi em, thì em nuôi được cả Bin, Bom, và anh nữa.

Thành tiếp tục:

– Hứa nhé.
– Hứa.
– Nhưng nếu anh mất việc, sao em chịu đựng được gánh nặng đó?
– Phụ hồ ạ?
– Vậy thì sao? Anh từng làm phụ hồ khi nhỏ lắm. Phải xách xô, vác xi suốt cả ngày. Đó chính là bí quyết giảm áp lực đấy. Cứ sống giản dị, có cơm ăn là đủ.

Lời nói của Thành khiến tôi nghĩ đến cuộc sống bình thường và yên bình hơn. Nếu không phải là tổng giám đốc một tập đoàn, nếu không phải là con trai chủ tịch, mà chỉ đơn giản là một phụ hồ, liệu cuộc sống của chúng tôi có hạnh phúc hơn không? Tôi nhìn Thành, nhận ra rằng đôi vai của anh nặng nề quá nhiều. Thành ôm tôi sát vào người, tôi mặc kệ mọi lo lắng, ôm chặt anh. Sau những thời điểm căng thẳng như vậy, tôi chỉ muốn ở bên anh, cùng với Bin và Bom, không suy nghĩ về bất cứ điều gì khác.

Buổi tối, khi cái Quyên về trễ, chúng tôi quyết định đi ăn ngoại ô. Thành lại nhận được một cuộc gọi và bắt buộc phải đưa Bin và Bom về, rồi sau đó anh phải đến công ty tham gia cuộc họp khẩn cấp. Tôi nhìn Thành, chưa kịp ôm anh một lần thoả lòng, anh phải rời đi. Tuy nhiên, tôi không muốn làm phiền và chỉ cười mỉm, mở cửa xe cho Bin và Bom lên. Trước khi lên xe, Thành hôn nhẹ lên trán tôi và nói:

– Đừng buồn, đợi anh, qua thời gian này, anh sẽ bù đắp cho em.

– Vâng, anh đi đi, kẻo muộn.

Thành đợi tôi vào trong nhà rồi mới phóng xe đi. Tôi nằm trên chiếc giường, nhớ đến bầu không khí ấm áp từ trước đó, khiến tôi cảm thấy an lòng. Nếu mỗi ngày đều được ôm Ba, Bố, và con anh khi đi ngủ, tôi sẽ đánh đổi mọi thứ mà không tiếc nuối.

Các ngày sau đó, vì Thành bận rộn, tôi tận dụng hết thời gian để ôn tập Tiếng Anh và Tin học, chuẩn bị cho kỳ thi viên chức. Dù ở nhà, tôi cũng cảm thấy có chút tiến triển. Một buổi sáng thứ tư, khi tôi đang đọc tài liệu, cô Tâm vui vẻ nói:

– Chị Uyên, hai chị em mình sinh nhật gần nhau, hiệu trưởng sáng nay thông báo tổ chức bữa tiệc để chúc mừng sinh nhật chị em. Cả trường sẽ tham gia.

Bình thường, trường thường tổ chức tiệc cho giáo viên có sinh nhật trong cùng một tháng. Tôi im lặng và cô Tâm tiếp tục:

– Chị có vấn đề gì không? Không muốn đi ạ? Hiệu trưởng nói là vì gần đây có nhiều tin đồn không hay trong trường, nói chị em không đoàn kết. Vì vậy, bữa tiệc này được tổ chức để mọi người có cơ hội tốt hơn để hiểu nhau. Chị đi đi.

– Được chị biết rồi.

– Tối nay, em qua đón chị nhé.

– Chị sẽ tự đi được, em chỉ cần nói địa chỉ là đủ.

– Vâng.

Tôi có chút muốn và không muốn đi. Tuy nhiên, vì là một tập thể, tôi không muốn sống trong sự cô lập. Dù sao, tôi cũng muốn cải thiện mối quan hệ với mọi người. Buổi tối, sau khi nhắc nhở cái Quyên ở nhà, tôi chuẩn bị sẵn sàng và bắt đầu hành trình đến nhà hàng mà hiệu trưởng đã đặt. Khi tới nơi, cô Tâm đưa tôi vào và bắt đầu nói chuyện với mọi người. Trong suốt buổi tiệc, tôi chỉ im lặng hoặc nói chuyện với cô Tâm và anh Hà. Khi đang ăn, một nhân viên nhà hàng đến và nói:

– Chị Uyên, có người đến cổng đợi ạ.

Tôi nhìn người ta và hỏi:

– Ai vậy em?

– Em cũng không rõ, chỉ biết anh Thành gọi.

Tôi liền xin phép rời khỏi bàn, nhưng khi tôi đến cổng, không thấy ai cả. Tôi thử gọi điện cho Thành, nhưng số điện thoại bị đặt ở trạng thái không liên lạc được. Khi tôi đang băn khoăn, cô Tâm bước ra từ bên trong và nói:

– Mọi người thấy chị đi lâu, bảo em ra xem chị ấy đâu rồi.

– Em vào ăn đi, chị đứng đây một lát thôi. Không biết ai tìm mà chị ra lại không thấy.

Cô Tâm nói như vậy, đưa cho tôi chai nước, và tôi mở nó ra để uống. Tuy nhiên, lạ thường, cảm giác uống nước lại khiến tôi mơ hồ, đầu óc trở nên chói lọi, và tôi đột ngột yếu đuối. Đôi chân tôi lảo đảo, cả cơ thể không còn khả năng giữ thăng bằng, đầu óc mờ đi. Tôi không biết mình đã ngất bao lâu, chỉ khi nghe thấy tiếng ồn bên ngoài tôi mới mở mắt. Bên trong có ánh sáng nhỏ từ đèn neon, tôi nhìn lên trần nhà mà vẫn không biết mình đang ở đâu. Bất ngờ, tôi nhận ra có người đang cố gắng mở chăn ra. Tôi vội vã đứng dậy và nhìn sang, chỉ để phát hiện ra anh Hà đang trần truồng đứng đó, cảm giác mình như chìm đắm vào địa ngục.

Cánh cửa mở toang, và Thành bước vào, ánh đỏ trong đôi mắt, đôi bàn tay nắm chặt, gân trên trán giật mạnh. Lúc này, tôi cảm thấy như mình vừa rơi xuống địa ngục, miệng mấp máy không thể nói lời nào.

 

Bài viết liên quan