Đau thương qua rồi chương 29 | Mở cửa trái tim

13/01/2024 Tác giả: Hà Phong 55
!
ChatGPT

Tổng giám đốc của BEAUTY bất ngờ mất phương hướng khi nghe câu nói của Tuệ Lâm. Sau một khoảng thời gian ngắn, Lê Minh hỏi lại xác nhận:

  • Lâm, em thật sự muốn nói với anh đúng không? Lâm nhắc lại:
  • Lê Minh, em rất nhớ anh! Không thể kiềm chế được cảm xúc, Lê Minh ôm Lâm vào vòng tay và giữ chặt. Lần đầu tiên, Lâm đặt gương mặt của mình vào vòng tay ấy, cảm giác bình yên và lạ lùng. Cô nói nhỏ:
  • Anh, buông em ra, đang ở ngoài cửa đấy! Minh không buông, thậm chí còn ôm chặt hơn:
  • Không buông! Lo lắng về việc mọi người đi lại có thể nhìn thấy, Lâm đề nghị:
  • Anh, hãy buông em đi, Sonic đang ở một mình trong cũi đấy! Lần này, Lê Minh buông ra, và Lâm mở cửa để anh bước vào trong. Cô bắt đầu nghĩ về cách bày tỏ tình cảm của mình, và cuối cùng, cô chọn cách thật thà và bộc lộ nỗi nhớ. Đúng với suy nghĩ của Tiến, nếu đã là duyên, thì một tuần hay hai tuần cũng đủ để yêu và thấu hiểu; còn nếu hết duyên, thì cứ niều kéo cũng chỉ là đau khổ thêm. Lâm không ngờ rằng việc nói ra những tâm tư tình cảm của mình lại dễ dàng đến như vậy, có lẽ vì cô đã chọn đúng đối tượng và thời điểm.

Lê Minh bước vào nhà, mỉm cười khi nhìn thấy Sonic, sau đó nhẹ nhàng ôm bé trong lòng. Cậu bé cảm nhận được sự ấm áp đã quen thuộc mà anh mang đến, ôm chặt Minh. Lê Minh nói với bé:

  • Con trai, ba về rồi đấy! Nhớ ba không? Lâm, vừa cắm hoa vào lọ, vừa nói trêu anh:
  • Ba nào? Ai cho anh nhận vơ? Minh ôm chặt Sonic, nói:
  • Đúng, không xưng ba nữa! Cô chưa kịp tiêu hóa câu nói ấy, Minh lại vui vẻ cười:
  • Xưng BỐ nhé, con trai ơi? Ba hoặc bố đều được, chỉ cần không xưng chú là được. Như mẹ Lâm ý, xưng chú là hư con nhỉ? Sonic ôm chặt Minh như thể cảm nhận được mùi hương quen thuộc đã lâu. Lâm liếc anh:
  • Con đã biết gì đâu mà anh nói linh tinh thế? Vẫn giữ giọng cưng nựng, Tổng giám đốc Lê Minh cười:
  • Chưa biết thì nói để biết, Sonic đẹp trai nhỉ? Vào lúc đó, điện thoại của Minh reo lên. Anh tiến lại sofa và ngồi ngửa để Sonic tiếp tục ôm. Một tay cầm bé, một tay lấy điện thoại. Thấy số của Lý Hoàng, Minh nói rằng cậu sẽ gọi lại sau và tiếp tục ôm bé, nhấm nháp niềm hạnh phúc gia đình. Lâm đặt bông hoa xuống và chuẩn bị đi lại để đỡ bé, nhưng Minh chỉ vào bó hoa, ám chỉ cô tiếp tục làm việc. Nhìn vào màn hình điện thoại, Minh mỉm cười khi nhìn thấy số Lý Hoàng.
  • Tôi nghe! Bên kia đường truyền, giọng trợ lý hồi hộp:
  • Sếp, giờ này sao vẫn chưa về Biệt thự? Tôi mới đi qua thấy cửa đóng im ỉm, máy bay anh đã hạ cánh lâu rồi mà. Đừng nói anh lại chán quá đi nhậu chứ! Minh cười:
  • Cậu lèm bèm gần bằng mẹ tôi rồi đấy? Tôi về Biệt thự, tắm gội rồi đang ở chỗ Tuệ Lâm! Hoàng thở phào một cái, sau đó với giọng nghiêm trọng, anh hỏi:
  • Tình hình thế nào sếp, có ổn không? Minh liếc Lâm đang say sưa cắm hoa:
  • Chuẩn bị đám cưới, anh vợ và tôi sẽ không phải đi một mình! Tuệ Lâm đỏ mặt, còn trợ lý lại cười hạnh phúc:
  • Ồ, chúc mừng sếp đã chính thức thoát ế nhé! Chúc hai người sớm đám cưới hạnh phúc, sống đến đầu bạc răng long, con cháu chắt chít đầy đàn nhé! Nghe những lời chúc của Hoàng, không chỉ Minh mà cả Lâm cũng phì cười. Tổng giám đốc thơ thẩn:
  • Cảm ơn cậu, mai gặp lại nhé! Lý Hoàng nói thêm:
  • Nhớ ăn uống tốt để có sức khỏe sếp. Người ta bảo với những người ế lâu ngày, khi được ăn sẽ hăng say như hổ vồ, khéo bội thực nha sếp! Lê Minh trừng mắt:
  • Im miệng nếu không muốn bị trừ lương! Hoàng gật đầu lia lịa:
  • Dạ, sếp bớt nóng, em còn tiết kiệm tiền cưới Vân, sếp mà trừ lương thì tội vợ em lắm. Em khóa miệng đây ạ! Nói xong, anh bạn tay trợ lý nhanh chóng tắt máy. Tuệ Lâm nhìn Minh:
  • Anh Hoàng thường ít nói sao nay lại hóm hỉnh vậy anh nhỉ? Lê Minh đặt điện thoại xuống bàn rồi nói:
  • Anh ta ngồi với em làm màu đấy. Nếu ít nói thì chả còn ai nói nhiều! Lâm ngồi gần Minh:
  • Sao anh biết em thích hoa hồng xanh vậy? Minh nhìn cô bằng ánh mắt diệu kỳ:
  • Có ông anh vợ siêu tốt bụng đã mách cho đấy! Giờ Lâm mới nối lại được mọi thứ, từ những lời khen tốt đẹp về Minh cho đến chữ DUYÊN trong tình yêu và cả sự vắng mặt kì lạ cách đây vài tuần của cả gia đình. Uầy, hóa ra anh Tổng Giám đốc đã “mua chuộc” cả chị em sao? Cô nghi ngờ nhìn người đàn ông đẹp trai bên cạnh:
  • Anh giỏi quá nhỉ? Dám mua chuộc cả anh trai chị dâu em! Minh tủm tỉm:
  • Đôi khi để đạt được mục đích tốt, ta cần một chút thủ đoạn! Nhưng tình yêu thì là chân thành, nha. Mọi người thấy anh quan tâm Tuệ Lâm quá mà bị em hờ hững nên anh mới phải giúp một tay! Lúc này Lâm nhớ ra chuyện anh xuống máy bay thì tắm rửa rồi đến đây ngay nên hỏi:
  • Anh chưa ăn gì đúng không? Minh cười:
  • Anh ăn trên máy bay lúc chiều rồi! Lâm nhíu mày:
  • Đó là ăn nhẹ thôi mà. Sao anh không đợi ăn tối rồi mới tới, ở nhà mà có đi đâu đâu! Minh ôm cô vào vòng tay ấm áp:
  • Chưa gặp em, nuốt sao trôi? Chắc Tuệ Lâm của anh cũng chưa ăn đúng không? Cô ngượng ngùng:
  • Ai của anh? Em ăn rồi, ăn vặt thôi. Kiểu như là em hơi hồi hộp ý! Minh bật cười:
  • Em của anh chứ ai! Em hồi hộp chứ anh căng thẳng hơn cả ngồi đấu giá. Mình đi ăn nhé, đưa con đi dạo luôn! Lâm rời khỏi vòng tay anh nói:
  • Thật ra là… em có chuẩn bị mấy món để mời anh. Em tưởng anh đến sớm một chút, nhưng anh xuống sân bay trễ hơn nên em tưởng anh ăn tối rồi mới tới. Em ướp sẵn gia vị rồi để vào tủ lạnh. Anh chờ em nấu một tí là xong!

Lâm cố định đứng dậy, nhưng Minh lại đưa Sonic cho cô:

  • Để anh làm cho, yên tâm đi. Anh từng sống ở Pháp và tự nấu ăn, không phải dùng thuốc giảm đau bụng đâu. Anh đã học nấu ăn nữa đấy. Sau này khi sinh em cho Sonic, anh sẽ nấu nhiều món bổ dưỡng cho em nữa!

Lâm bật cười:

  • Nói gì đấy? Chưa đến một tiếng đồng hồ anh đã làm xong rồi à? Giờ anh ngồi với Sonic, máy bay mệt rồi, và em là người anh đang quan tâm.

Minh không chịu thua:

  • Chỉ là vấn đề thời gian thôi. Trước sau gì, anh sẽ chăm sóc em lúc sinh con của chúng ta. Bây giờ ngồi bế con, máy bay đi chứ anh có đi đâu mà mệt? Em quên là trước đây anh đã từng sống ở đây chưa?

Anh đưa Sonic vào tay Lâm và mặc tạp dề bắt đầu nấu nướng. Không thể tranh cãi lại anh, Lâm ngoan ngoãn bế con và đứng nhìn anh. Minh nhanh chóng xào nấu món ăn, chuyên nghiệp như một đầu bếp thực thụ. Cô đã cắm sẵn cơm, nên chỉ trong khoảnh khắc, bữa ăn đã sẵn sàng. Minh rửa tay và đưa Sonic:

  • Con vào cũi chơi nhé, để bố mẹ ăn cơm. Vì là con trai nên bố xuống sân bay, bố về tắm rửa để tới đây bế con. Nếu nghĩ về mẹ con, bố chỉ muốn lao ngay tới đây thôi!

Sonic quyến luyến rời khỏi vòng tay của Minh và ngoan ngoãn nằm trong cũi. Anh lại kéo ghế đối diện với cô, múc một muỗng canh, thổi nhẹ và đưa lên miệng Lâm:

  • Em xem, anh có đủ điều kiện cưới em chưa?

Lâm húp lấy muỗng canh, thưởng thức hương vị ngọt ngào của canh và cảm nhận vị tình của người nấu:

  • Sếp lấy vợ được rồi đấy, nhưng em đang muốn rong chơi đã. Sếp không chờ được thì cứ chọn ai đấy, em chẳng quan trọng!

Minh nhướn mày:

  • Em là người phụ nữ duy nhất, cho đến thời điểm này, anh ôm ngoài mẹ anh. Em là người đầu tiên anh ôm với tình cảm yêu đương, thế nên em phải có trách nhiệm với anh suốt đời!

Lâm há hốc miệng:

  • Cái lý thuyết gì đây? Tự kéo người ta vào ôm rồi giờ bắt người ta chịu trách nhiệm là sao? Đời thuở nào có cái lý lẽ kì cục thế? Vớ vẩn!

Nhìn bộ dạng đáng yêu của cô, anh gắp thức ăn cho Lâm và nói:

  • Không ở đâu có, thì ở anh có. Ăn nhiều vào, để em có sức khỏe đối đáp!

Cả hai cười đùa, trêu đùa với nhau. Ăn xong, anh lại cùng vui vẻ dọn dẹp. Nhưng Lâm quyết định không để anh làm. Sau cuộc tranh luận nhỏ, cuối cùng họ quyết định Minh rửa chén và Lâm cất chén. Hai người lại cùng chơi đùa với Sonic. Nhìn anh cưng nựng đứa bé, Lâm cảm thấy trái tim ấm áp lắm. Cô không biết tình yêu của mình và Lê Minh sẽ đi đến đâu, có gặp khó khăn gì hay không, bởi cô vẫn chưa rõ về gia đình anh. Nhưng cô biết, nhà anh rất danh giá và anh là người con trai tốt. Tuy nhiên, Lâm nghĩ rằng cô sẽ đối mặt để bảo vệ tình yêu, bảo vệ hạnh phúc cùng anh. Thà mình cố gắng mà không được, còn hơn là không cố gắng. Hạnh phúc của mỗi người phụ thuộc vào cách họ quan niệm nó. Có người xem tiền tài danh vọng là hạnh phúc và tìm mọi cách để có, có người lại chỉ nghĩ đơn giản như Lâm lúc này. Sau những thách thức đầu đời mà cô tưởng không vượt qua được, giờ đây cô thấy lòng nhẹ nhõm hơn một chút. Cánh cửa trái tim cô đã mở rộng hơn để đón nhận một hình bóng mà cô cảm thấy xứng đáng hơn gấp trăm lần cái vũng lầy đã khiến cô bẩn chân. Ngày mai, cô hy vọng trời sáng hồng…

Bài viết liên quan