Đau thương qua rồi chương 49 | Đây là mẹ anh à

14/01/2024 Tác giả: Hà Phong 56

Lâm đọc những dòng chữ trước mắt, cảm giác tay chân như rơi xuống. Dù bản thân cô có phải chịu đựng đến đâu, nhưng Lâm chỉ muốn Sonic sống trong bình yên. Dù bố của cậu bé có khuyết điểm đến đâu, thì cũng chỉ là một đứa trẻ vô tội và đáng yêu. Sai lầm thuộc về người lớn, đã không tạo cho con một mái ấm đầy đủ. Hiện tại, Lâm không thể vì hạnh phúc cá nhân mà để con gặp nguy hiểm. Có vẻ như mẹ anh đã theo dõi cô, nên mới biết cô vẫn ở cùng anh. Trái tim Lâm rối bời, giọt nước mắt chậm rã xuống gò má xinh đẹp mà cô không kịp lau đi…

Lê Minh vừa từ trong nhà tắm bước ra, nhận ra Lâm ngồi thất thần, anh nhẹ nhàng bước tới. Thấy chiếc điện thoại trên tay Lâm, Minh vội vàng giật lấy và thấy ngay dòng tin nhắn. Đọc từng chữ một, tay anh nắm chặt, gân xanh nổi lên, Minh gằn lên:

  • Mẹ kiếp!

Tiếng của Minh làm Lâm giật mình, cô bất giác nhìn anh:

  • Minh à… em… em rất sợ…

Minh ôm lấy vai run lẩy bẩy của Lâm:

  • Không sao, đừng sợ! Có anh đây, anh sẽ giải quyết mọi chuyện, em yên tâm đi. Không kẻ nào được đụng đến vợ con anh hết!

Dĩ nhiên là Lâm chỉ biết im lặng, nhưng trong lòng cô đang nổi lên những đợt sóng bất an. Nước mắt Lâm hoen nhòe bờ mi khi nghĩ đến những điều không hay có thể xảy đến với Sonic. Cô nức nở:

  • Anh ơi, Sonic là tất cả của em đấy, con… rất quan trọng với em, Minh, nếu Sonic gặp chuyện gì, em…em…

Lâm òa khóc trong bất lực. Cô muốn bảo vệ Sonic nhưng thực tế cũng không muốn rời xa anh. Minh vỗ nhẹ lưng cô, giọng trầm khàn trấn an cô:

  • Lâm, anh hứa em và con sẽ không sao hết. Tin anh, bình tĩnh đi em!

Anh đưa tay lau những giọt nước mắt cho cô rồi nói:

  • Lâm, em nhìn anh này, anh sẽ giải quyết, em đừng lo. Ngồi đây chờ anh một lát!

Lâm ngơ ngác nhìn anh:

  • Anh định làm gì đấy? Không được gọi cho bố mẹ anh nói lung tung đâu đấy! Từ từ mình sẽ giải quyết!

Minh nhìn điệu bộ của Lâm, lòng dấy lên bao thương xót. Đến nước này, cô vẫn không hề oán hận người đã dọa dẫm mình. Minh hít một hơi rồi nói:

  • Không, anh gọi cho Thăng có việc nhờ nó. Còn bố mẹ, anh sẽ giải quyết trong hòa bình và tình cảm. Em yên tâm, khi anh nói chuyện với bố mẹ, sẽ có mặt của em và Sonic.

Lâm nhíu mày:

  • Để nghe em bị mắng tiếp à?

Câu nói nửa đùa nửa thật của Lâm khiến Minh hiểu tâm trạng cô đã ổn hơn đôi chút. Anh phì cười:

  • Ai dám mắng em, tính ra ngoài xinh và giỏi, em cũng ngoa ngoắt phết ấy nhờ! Chờ anh!

Rồi Minh bước ra ngoài. Lâm biết anh cần không gian riêng tư để trò chuyện, nên cũng không đi theo để nghe mà đi vào tắm rửa. Đang định gọi cho Thăng, Lê Minh thấy anh Tiến gọi đến:

  • Anh hai, em nghe đây!

Tiến hắng giọng:

  • Tổng giám đốc đang ở đâu đấy?

Lê Minh bật cười:

  • Em ở chung cư với vợ chứ ở đâu anh, bị chứng nghiện vợ có dứt ra được đâu!

Đặng Tiến nhíu mày suy nghĩ. Chẳng lẽ Lâm chưa nói gì với Minh sao? Giọng điệu cậu em rể này có vẻ phấn khởi thế, dĩ nhiên hợp đồng sáng nay suôn sẻ, nhưng nếu đang ở trong tình huống khó xử thì đâu có ai vui thế chứ? Tiến định hỏi thì Minh nói tiếp:

  • Anh hai, chuyện sáng nay, thật sự cảm ơn anh!

Tiến ngạc nhiên. Minh đã biết sao cậu ta chẳng lo lắng gì thế nhỉ? Anh trai Tuệ Lâm hỏi lại:

  • Minh, Lâm kể hết với cậu rồi sao?

Minh vẫn cười:

  • Dạ, em kể tận gốc, anh đã xem lại cuộc trò chuyện qua camera rồi. Chiều nay anh cho Lâm nghỉ một buổi nhé, em sẽ đưa cô ấy đi giải quyết mọi chuyện.

Rồi Minh nói chuyện với Tiến một lúc nữa. Ông anh vợ nghe xong thì cười khà khà và tắt máy. Lúc này, Lê Minh mới gọi cho Thăng. Vị Chủ tịch Tập đoàn BUILD lập tức nghe máy.

  • Chào Tổng giám đốc! Minh bật cười:
  • Chào Chủ tịch! Có chuyện cần ông giúp đỡ một chút! Rồi anh kể cho Thăng nghe về tình hình. Nghe xong, vị Chủ tịch đập bàn:
  • Chết tiệt, tay tôi lâu ngày muốn bóp cò mà chỉ bóp được mấy cái hồng tâm cứng đơ. Gửi đoạn trích xuất từ camera qua đây, tôi sẽ làm nát nó như tương luôn. Cả con Ngọc cũng chẳng ngán, huống chi là con nhãi ranh này. Điên thật! Loại đàn bà lẳng lơ lại còn nham hiểm, nghe là muốn đặt đạn vào đầu rồi! Minh tủm tỉm:
  • Ông cũng hơi ức chế đấy nhỉ? Bình tĩnh chờ xác minh thông tin, chiều nay tôi báo cảnh sát bắt lô hàng kém chất lượng, sau đó tính tiếp, được không? Thăng gật đầu:
  • OK, chú hiền! Gửi tài liệu sang đây nhé! Con này không có nền giáo dục, lừa dối như mèo bướu. Gửi tôi đoạn video đó, còn đó làm quả tương đen cho đã đời. Sống với sư tử Hà Đông còn được, huống hồ là con này. Sống chung với sư tử, chắc chết đói! Minh cười to:
  • Tôi đã ghi âm đoạn đối thoại này đấy! Rảnh rỗi tôi gửi vợ ông nghe chơi nhé! Thăng nhăn mặt:
  • Chắc chắn tôi sẽ bị ông trách nhiệm đấy! Minh lắc đầu:
  • Không, cái đó tôi tự làm được. Chiều nay, tôi tính đưa mẹ con Lâm về nhà để bố mẹ tôi gặp. Còn việc đó sư tử Hà Đông thì… Minh mới nói đến đó, Thăng gằn giọng:
  • Đủ rồi! Không cần nói thêm! Buổi chiều vui vẻ, đừng quên gửi tài liệu, tôi qua Công an thành phố luôn! Minh “OK” rồi tắt máy. Vào phòng, anh thấy Lâm đã thay đồ và vẫn giữ phong cách giản dị. Cô ngồi trước bàn trang điểm, Minh ôm lấy cô từ phía sau:
  • Vợ, đổi trang phục đi! Lâm quay lại nhìn anh:
  • Tại sao vậy? Chiều nay lại có dịp đi ăn à? Nếu không, thì để em mặc thế này đi, thoải mái! Minh thơm lên môi cô:
  • Không, chiều nay mình về nhà! Lâm nhíu mày:
  • Nhà? Minh cười, đưa ánh mắt nhu tình nhìn Lâm:
  • Ừ, nhà chồng! Nghe từ “nhà chồng,” Lâm cảm thấy bất an. Tại sao anh lại đưa cô về nhà lúc này? Cô trông thấy lo lắng. Minh nhận thấy biểu hiện của cô, anh nói:
  • Có anh ở đây, em đừng lo lắng gì cả, mọi thứ sẽ ổn thôi. Em đưa cả Sonic đi để an tâm nhé! Lâm vẫn chưa hết băn khoăn:
  • Minh, sáng nay mới thế mà… Cô chưa nói hết câu, anh đã cúi xuống và nhẹ nhàng hôn lên môi cô. Nụ hôn của anh như làm tan biến mọi lo sợ trong cô. Bàn tay anh ôm sát eo cô, một tay xoa nhẹ lưng cô như để trấn an rằng có anh ở đây, không có gì phải lo lắng. Nụ hôn đó hút sạch những lo âu, truyền đến cô niềm tin. Tuệ Lâm ôm lấy tấm lưng anh để đáp lại, để mọi tình cảm được hòa quyện. Khi nghe tiếng Sonic muốn dậy, Lâm vội vàng đẩy anh ra, cô liếc anh:
  • Tham lam! Minh giữ tay cô, miết nhẹ lên đôi môi sưng đỏ:
  • Anh tham lam thì em không đứng đây nữa đâu nhé! Lâm bối rối đẩy anh lần nữa, rồi lại cạnh nôi. Lê Minh bước theo cô:
  • Để anh, em lấy đồ đi. Nhớ mang thêm bỉm cho Sonic, có khi về muộn đấy! Lâm vẫn nhìn anh ái ngại:
  • Minh, anh có chắc… Minh ngắt lời cô:
  • Sao lại không chắc? Vợ của anh mà không bảo vệ được thì không còn là Lê Minh, Sonic đúng không? Anh vừa nói vừa đùa đến với Sonic, khiến thằng bé cười rơi vào vui sướng. Nếu không biết, ai cũng có thể nghĩ rằng họ là bố con ruột. Lâm nghĩ, thôi, đối mặt với mọi thứ cũng là điều tất yếu, Minh đã không lo, cô làm gì mà phải lo. Vì thế, Lâm vội thay một bộ đầm kín đáo và trẻ trung, trang điểm nhẹ nhàng, thay đồ cho Sonic, dặn dò bà nội ở nhà không mở cửa cho người lạ và cùng Lê Minh rời khỏi căn hộ. Bà nội, nghe Lâm nói với Minh, cũng cảm thấy an tâm hơn với quyết định của Minh.

Lâm nói rằng Lê Minh đã ghé cửa hàng hoa quả sạch, chọn một giỏ trái cây ngon lành và đẹp mắt để mang về Biệt thự Lê Gia. Minh nhận ra tâm trạng hồi hộp của Lâm và cười:

  • Vợ à, em đừng căng thẳng như thế được không? Bố mẹ anh tư tưởng rất mở, em hãy yên tâm, chỉ cần nghe theo anh là đủ!

Lâm gật đầu, nhưng bên trong vẫn còn lo lắng. Minh cắm tai nghe và gọi điện thoại:

  • Mẹ à!

Đầu bên kia, giọng phụ nữ nói:

  • Ơ, anh vẫn nhớ mẹ à?

Minh mỉm cười:

  • Tất nhiên, làm sao con quên được mẫu hậu. Con và Tuệ Lâm sắp về đây đây!

Mẹ Minh vui mừng:

  • Thế hả? Con về một mình à?

Minh lắc đầu:

  • Không, còn có cả con dâu mẹ nữa!

Lâm ngạc nhiên nhìn Minh. Cô đặt chút chú ý vào cuộc trò chuyện:

  • Sao không báo trước để mẹ chuẩn bị?

Minh lái xe và nói:

  • Con đang báo đây, giờ con đang lái xe, lát gặp mẫu hậu nhé!

Lâm không hiểu rõ. Minh đeo tai nghe nên cô nghe giọng mẹ Minh không rõ lắm. Mẹ Minh không hỏi về danh tính của dâu, có lẽ bà ấy nghĩ Minh đã suy nghĩ và đưa về một người phụ nữ khác?

Xe vào Biệt thự có vẻ cổ kính, giữa cây xanh và những bông hoa đẹp mắt. Ngôi biệt thự rất ấn tượng và được trang trí tinh tế. Phía trước còn có một vườn hoa khiến Lâm rất hứng thú. Lê Minh mở dây an toàn cho cô và nói:

  • Bố mẹ giờ nghỉ dưỡng nên chủ yếu chăm sóc hoa và cây trái thôi!

Anh điều khiển xe để mở cửa cho mẹ con Lâm. Lâm lẻo đẽo theo sau anh. Trong khi bước vào phòng khách, cô nhìn thấy hai hình bóng ngồi đợi, nhưng vì sự cố sáng nay, Lâm giữ tư duy bảo vệ bản thân và nằm sau lưng anh. Minh mỉm cười:

  • Bố mẹ, con mang Tuệ Lâm và Sonic đến để giới thiệu với hai người đây ạ!

Nghe lời Minh, người đàn ông phát ra tiếng “ồ,” và một giọng nữ khác vang lên:

  • Tuệ Lâm à? Xinh quá!

Lâm thấy khó hiểu. Sao mẹ Minh lại khen cô? Và giọng nói này… không giống với người phụ nữ sáng nay. Mẹ Minh còn đẩy con trai sang một bên để đứng trước mặt Lâm:

  • Con dâu tôi xinh quá! Sonic còn đáng yêu nữa!

Lâm thật sự ngạc nhiên và ngẩng đầu. Trước mắt cô là khuôn mặt phúc hậu với đôi mắt sáng bóng niềm vui. Lâm nhìn Minh:

  • Anh… anh à… đây… đây là mẹ anh à?
Bài viết liên quan