Đọc truyện Chuyến đò tình năm ấy chương 1 tác giả An Yên

03/01/2024 Tác giả: Hà Phong 88

– Được rồi, mẹ ơi. Con hiểu mẹ quan tâm, nhưng tại sao mẹ lại phải về quê rước vợ cho con? Thành phố có thiếu gái hay sao mà con phải chấp nhận?

Trịnh Thiên Vũ ngơ ngác nhìn bà Lam An, sau đó nói:

– Gia đình mình kinh doanh, con biết rồi. Nhưng sao phải lo lắng về gia sản, phất như thế nào? Không phải mọi người đều nói như thế đâu.

Bà Lam An nhìn con trai với ánh mắt yêu thương:

– Con ơi, gia đình mình làm kinh doanh, phải cẩn trọng đấy. Làm ăn có lúc lên có lúc xuống. Thím Năm nói gì thì không phải mẹ giục con đâu, mà vì mẹ muốn con hiểu rõ hơn. Ở quê, con gái chân chất hơn, ít chưng diện, làm ơn giúp gia đình mình giảm tốn kém.

Thiên Vũ giữ vẻ lạnh lùng:

– Chuyện của con, mẹ sao lại như đi chợ vậy?

Bà Lam An nhẹ nhàng giải thích:

– Mẹ không muốn ép buộc con, nhưng mẹ quan tâm con. Con chưa yêu ai, chỉ biết công việc. Nếu có người phù hợp, mẹ sẽ không ép.

Thiên Vũ liếc mẹ:

– Mẹ quan tâm con à?

Bà Lam An lắc đầu:

– Không phải, mẹ chỉ muốn con hạnh phúc thôi.

Con trai bày tỏ:

– Thôi, đừng nói vụ đó nữa. Mà con thắc mắc, tập đoàn nhà mình không thiếu gì siêu xe, sao lại phải đi thuyền đi đò? Không lẽ không có lựa chọn khác à?

Bà Lam An giải thích:

– Con hợp mệnh Thủy, nên thuyền mới phù hợp với con. Cơ nghiệp này là của con, mẹ làm tất cả vì con. Thuyền hoa là để thể hiện sự sang trọng và bền vững. Mẹ đã chọn thợ giỏi và trang bị đầy đủ, không phải lo lắng.

Thiên Vũ nhếch môi:

– Cô ấy thì sao? Đừng nói là mặc váy hàng hiệu rơi sông, chú rể còn lao xuống nước cứu mĩ nhân. Nếu như vậy, Tập đoàn nhà mình sẽ thành đề tài nói chung.

Bà Lam An cười:

– Con bé biết bơi, chẳng thua gì con cả. Mẹ làm tất cả vì con, đừng lo.

Thiên Vũ đăm đăm nhìn mẹ và nói:

– Con không thích phụ nữ, làm phiền phức!

Bà Lam An nhìn theo:

– Vậy còn đám cưới?

Thiên Vũ quay đi và nói:

– Mẹ muốn làm gì thì làm!

Anh là Trịnh Thiên Vũ, một chàng trai 30 tuổi, là con trưởng của ông Trịnh Thiên – Chủ tịch Tập đoàn ô tô Trịnh Gia. Anh vừa trở về từ Mỹ sau khi tốt nghiệp Tiến sĩ quản trị kinh doanh. Với vẻ ngoại hình cao lớn, khuôn mặt đẹp trai nhưng lạnh lùng, Thiên Vũ tỏ ra khá phong độ và tài năng. Tuy có vô số phụ nữ quanh mình, nhưng anh luôn coi phụ nữ như một tác ħιғ, không muốn dính líu vào mối quan hệ nghiêm túc.

Làm người con ngoan, nhưng lần này, Thiên Vũ bất ngờ thông báo rằng anh sẽ cưới một cô gái chưa từng gặp mặt. Mẹ anh, bà Lam An, đã nhờ người giúp việc tìm một cô gái ở quê để kết hôn với anh, nhằm hỗ trợ kế nghiệp kinh doanh của gia đình. Dù ban đầu anh phản đối, nhưng với sức thuyết phục và nài nỉ của mẹ, Thiên Vũ đã đồng ý. Anh không muốn để ý đến những chuyện phức tạp của mối quan hệ, và nếu việc cưới cô gái kia có thể mang lại lợi ích cho công ty, anh sẽ chấp nhận.

Cô gái mà Thiên Vũ sẽ cưới chính là Đặng Thục Trinh, một cô gái xinh đẹp, nổi bật với làn da trắng mịn và đôi mắt to tròn quyến rũ. Cô đang học năm cuối tại Cao đẳng Kinh tế và là con gái duy nhất trong gia đình khá giả ở vùng sông nước. Mặc dù có ước mơ học Đại học, nhưng với mong muốn của bố mẹ, cô chọn bậc Cao đẳng để sớm quay về giúp quản lý cửa hàng gia đình.

Cuộc sống của Thục Trinh thay đổi khi có cuộc gọi đến nhà, một sự kiện mà cả gia đình đều chưa từng trải qua.

Vào một buổi tối, sau bữa cơm, Thục Trinh đang thư giãn trước màn hình ti vi khi bà Năm, hàng xóm, gọi tới:

– Có ai ở nhà không?

Thục Trinh rời xa màn hình ti vi, nơi bố mẹ cô đang bàn bạc công việc kinh doanh. Bà Năm, thím hàng xóm, mới về từ thành phố và quyết định ghé thăm. Thục Trinh chào hỏi lịch sự và thông báo về sự xuất hiện của bà Năm.

Bà Năm vui vẻ nói:

– Ôi, thím Năm mới về đấy! Cô bé này lớn lên đẹp trai hơn nhiều đấy. Gọi bố mẹ ra đây thím chúc mừng!

Thục Trinh điều khiển về cửa phòng bố mẹ và báo tin về sự xuất hiện của bà Năm. Bố mẹ cô, mặc dù không ngạc nhiên lắm, nhưng vẫn lịch sự chào đón bà Năm.

Thím Năm chia sẻ:

– Ông bà tính toán kĩ chưa vậy?

Mẹ Thục Trinh trả lời:

– Rồi thím, nhưng con bé này thi cuối cùng, hôm nay nó mới về nên tôi muốn nói luôn.

Thục Trinh tò mò:

– Bố mẹ, có chuyện gì vậy ạ?

Bố cô lên tiếng:

– Chủ nhân nơi thím Năm làm giúp việc muốn nói chuyện hỏi cô làm vợ. Nhà người ta trăm anh thế phiệt, con về đó sung mãn và bố mẹ cũng được nhờ.

Sự đột ngột của thông báo khiến Thục Trinh hốt hoảng, cô thốt lên:

– Bố… bố nói gì vậy ạ? Con lấy… lấy chồng ạ?

Mẹ cô cười:

– Con gái lớn rồi, lấy chồng là chuyện bình thường mà. Còn trong làng này, con gái như cô mà không lấy chồng sớm thì đâu phải là điều tốt?

Thục Trinh lên tiếng:

– Nhưng bố mẹ ơi, con mới thi xong, chưa lấy bằng. Và con còn muốn làm việc để tích lũy kinh nghiệm. Hôn nhân không thể là chuyện đùa được ạ. Thời đại nào rồi mà bố mẹ lại nghĩ đến chuyện gán ghép phu thê vậy?

Bố cô mắt đầy sức sống nhìn cô:

– Không phải là gán ghép, mà bố mẹ lo lắng cho con. Bố mẹ sống được bao lâu không ai biết, gả con vào nhà đó, được sống sung sướng và người ta có cả Tập đoàn lớn, thiếu gì cơ hội cho con tích lũy kinh nghiệm. Ở đó còn có kẻ hầu, con chả phải sung sướng sao?

Thục Trinh kiên nhẫn nói:

– Bố ơi, con không hiểu sao lại là sướng ạ? Con muốn theo đuổi đam mê, lấy người mình yêu là sướng. Con không muốn trở thành bình hoa di động, con sẽ lao động với bàn tay và trí óc của mình. Con nghĩ rằng cuộc hôn nhân này không phải là lựa chọn phù hợp với con.

Bố cô quyết định nghiêm túc:

– Bố mẹ đã quyết định, con không được phản đối! Một tuần nữa, lễ cưới sẽ diễn ra. Từ giờ đến đó, con không được ra khỏi nhà!

Thục Trinh nhìn bố mẹ với ánh mắt bất lực. Cô không ngờ cuộc đời cô lại thay đổi nhanh chóng và không biết liệu đó có phải là cơ hội mới hay là một bi kịch đen tối của số phận.

Bài viết liên quan