Mình còn yêu nhau chương 30 | Hân vào viện

21/01/2024 Tác giả: Hà Phong 33

Từ khi biết tin có thai, tôi đã thay đổi cách làm việc của mình, trở nên cẩn trọng hơn. Trước đây, tôi thường đùa giỡn với anh Long, nhưng giờ đây tôi giảm điều đó vì lo sợ ảnh hưởng đến thai nhi. Hôm nay, trong quán xuất hiện một chị mang theo xoài xanh chấm muối ớt. Tôi vừa phục vụ xong khách, thèm quá nên xin chị ấy chia sẻ. Chị đó nhận xét:

– Này Hân, sao em ăn chua quá vậy, có thai rồi à?

Tôi ngập ngừng trả lời:

– Dạ, không chị ạ, chỉ là em thèm nên ăn thôi. Chị cứ ăn đi, để em ăn thêm.

– Thấy em ăn ngon quá, chị nhường cho đó. Ăn lẹ xong làm việc tiếp nhé.

Sau khi dạ xong, tôi suy nghĩ về việc giấu thai, lo sợ sự phê phán và áp lực từ mọi người. Nhưng với thai nhi còn nhỏ, tôi quyết định giữ bí mật. Tôi tiếp tục công việc đến giờ tan làm.

Khi về đến nhà, tôi thấy Hương đã đi chơi. Nhận được tin nhắn của Hương, tôi cười và nhắn lại. Điều này khiến tôi cảm thấy hạnh phúc vì có một người bạn lo lắng cho tôi và thai nhi.

Quân và Thục Oanh trở về Đà Nẵng sau một tuần. Trên đường về, họ mua quà cho gia đình. Bà Liên mừng rỡ khi biết hai đứa về và cảm ơn cô Tám đã nấu nhiều món ngon. Khi Quân và Thục Oanh về, bà Liên tỏ ra hạnh phúc và cảm ơn vì những món quà. Thục Oanh còn đưa quà cho cô Tám và cô nhận với vẻ vui vẻ.

Cô Tám, đang bận nấu ăn trong bếp, nghe Thục Oanh gọi đã vội vã ra. Mặc dù không có quan hệ thân thiết với Thục Oanh như với Hân, nhưng cô Tám vẫn tận tình nhận quà và bày tỏ lòng biết ơn. Sau khi xong việc đưa quà, cả hai đi lên phòng tắm để chuẩn bị trước khi quay xuống dùng cơm. Trong bữa ăn, Thục Oanh thông báo sẽ về thăm ba mẹ vào tối nay, bà Liên gật đầu và khuyên ăn nhanh để còn nghỉ ngơi.

Quân, từ khi về nhà, không nói lên lời nào và khá lạnh lùng, khiến cho Thục Oanh cảm thấy không thoải mái. Chiều nay, khi Thục Oanh gọi Quân dậy để chuẩn bị đến nhà ba mẹ, Quân mơ màng ngủ nhưng bị Thục Oanh đánh thức. Quân hỏi:

– Có chuyện gì mà em gọi anh vậy?

Thục Oanh giải thích:

– Anh dậy tắm rồi sang nhà ba mẹ cùng em nhé, em đã nói khi trưa ăn cơm rồi mà.

Quân quên mất và nhanh chóng tập trung vào việc tắm rửa. Khi Thục Oanh ôm từ phía sau và thầm nhắc:

– Anh có thể không đối xử lạnh nhạt với em được không, chúng ta là vợ chồng rồi.

Quân phản đối:

– Nếu em nhắc đến Hân thì anh cũng nói, trong lòng anh chỉ có Hân. Anh lấy em vì hôn ước, nhưng chẳng có trách nhiệm gì cả.

Thục Oanh tỏ ý không hài lòng và ôm Quân, nói về việc giữ lời hứa và không nghĩ về Hân. Quân phản kháng và yêu cầu Thục Oanh không làm phiền.

Khi đến nhà Thục Oanh, Thục Oanh đề cập đến Hân khiến Quân không hài lòng. Quân nói rằng trong tâm trí anh chỉ có Hân, và sự kết hôn chỉ là do hôn ước gia đình, không có trách nhiệm gì khác. Thục Oanh cảm thấy khó chịu và bày tỏ ý kiến của mình, nhưng Quân giữ vững quan điểm.

Ba mươi phút sau, Quân và Thục Oanh đã đến nhà. Bà Trang, nghe tiếng chuông cửa, vội ra mở cửa. Thục Oanh mừng rỡ:

– Con chào mẹ! Hôm nay vợ chồng con mới đi tuần trăng mật về, có đem ít quà sang cho ba mẹ nè.

– Thôi hai đứa vào nhà đi, ba đang chờ đó.

Ba mẹ Quân và Thục Oanh cùng vào nhà, Thục Oanh chạy lên phòng nói chuyện với mẹ, để lại Quân và ông Bằng dưới nhà. Ông Bằng rót nước trà cho Quân và nói:

– Ba nghe Sui nói, mấy hôm nữa con sẽ đến công ty học hỏi đúng không?

– Dạ, con định ngày mai sẽ đến công ty của ba.

– Ham học hỏi là tốt. Ba chỉ mong con đối xử tốt với con gái ba, đừng để nó buồn hay tủi thân.

Quân gật đầu và uống trà, sau đó cả hai bàn luận thêm về công ty. Sau một lúc, Thục Oanh và mẹ xuống, Quân đề nghị:

– Bây giờ cũng trễ rồi, con xin phép ba mẹ đưa vợ con về ạ.

– Ừ, thôi hai vợ chồng con về đi, lái xe cẩn thận nha con.

Thục Oanh dạ ba mẹ và theo Quân ra xe. Khi đến nhà Quân đi vào trước, Thục Oanh đứng đợi. Lên đến phòng, Quân nhanh chóng thay quần áo và bấm điện thoại, để Thục Oanh đứng dậm chân.

Thời gian trôi qua, tôi lại đi khám thai. Bác sĩ nói bé con phát triển rất tốt, đã hơn bốn tháng và là một bé trai. Tôi mừng rỡ, nhưng suy nghĩ về Hân thoáng qua đầu tôi. Tôi nhanh chóng xua đi suy nghĩ đó và mừng bé trai của mình. Hương vui mừng khi tôi về và hỏi về kết quả khám thai. Tôi chia sẻ niềm vui và Hương đề xuất đặt tên bé là Bắp. Tôi phì cười và đồng ý. Hương trò chuyện với Bắp bằng cách vuốt bụng tôi. Tôi cười và Hương nhắc tôi hãy ăn uống đầy đủ để Bắp phát triển.

Chiều nay, trong lúc tôi đang bê nước cho khách, đột nhiên tôi cảm thấy choáng và ngã xuống đất mà không thể nhìn rõ gì. Trong một trạng thái mơ màng, tôi nhận ra có một thanh niên đến và đưa tôi lên, sau đó mất tăm. Khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang nằm trong bệnh viện, tay thì đang truyền nước. Anh Thuận và anh Long đứng bên cạnh. Anh Thuận nói:

– Bác sĩ nói thai nhi trong bụng em yếu, do em đi lại nhiều. Bây giờ cần nghỉ ngơi.

Tôi cảm ơn hai anh vì đã đưa tôi vào viện và tiếp tục nói:

– Em xin lỗi vì đã giấu chuyện có thai, sợ bị đuổi việc và mọi người trong quán dị nghị nên em không nói.

Anh Long, im lặng từ trước đó, nói:

– Em khờ quá, mọi người trong quán đều thương em như em gái mà. Bây giờ em hãy nói cho anh biết ba đứa bé là ai, anh sẽ bắt nó phải chăm sóc em.

Tôi cười buồn, nhìn anh Long và nói:

– Con em không có ba, chỉ có một mình em thôi.

Anh Long không nói gì thêm và rời đi mua cháo. Anh Thuận cầm tay tôi và nói:

– Nếu đứa bé không có ba, anh sẽ làm ba của nó, chăm sóc em và bé. Em đừng lo.

– Không được, anh đừng nói như vậy. Lỡ người khác nghe thấy không hay đâu.

– Nếu em không chịu, em nghỉ làm đi. Thấy em bưng bê nước nhiều, lỡ bị gì rồi sao.

– Em không sao đâu, nếu nghỉ làm, sẽ không có tiền lo cho con. Em có thể đi đứng cẩn thận, anh đừng để em nghỉ việc nhé.

– Ý anh là em nghỉ việc bưng bê nước, anh sẽ sắp xếp cho em làm thu ngân ở quán. Ngồi thoải mái nhé.

– Nếu được như vậy thì tốt quá. Em cảm ơn anh nhiều.

Anh Thuận đồng ý và nói anh sẽ chỉ dẫn khi em khoẻ. Đúng lúc đó, anh Long mang cháo đến và anh Thuận nói anh sẽ trông nom tôi, anh Long về quán làm việc.

Bài viết liên quan