Nước mắt và máu chương 30 | Cạn kiệt

27/12/2023 Tác giả: Hà Phong 62

Mọi người nhanh chóng tổ chức lửa trại để ấm áp. Sương mù buổi sáng khiến không khí trở nên se lạnh, mặc dù không có tuyết. Một bé gái trong đoàn, không thích sự đau đớn của hành trình dài, đã bị sốt cao. Yue phang nhận thức được tình hình nên cô lao đến và cảnh báo mẹ bé:

Cháu ấy không chịu nổi nữa rồi.
Người mẹ, đầy tuyệt vọng, hỏi cô phải làm thế nào. Họ đã bán hết tài sản, đất đai và đưa hết tiền cho người dẫn đầu. Họ rất mong mỏi khiến họ không chú ý đến sự mệt mỏi và đau đớn trước mắt.

Yue phang không thể bỏ qua, cô nhảy vào giúp bé gái. Cô dặn mọi người ở lại và cùng Litom đưa bé ra khỏi nhóm để tìm nơi yên tĩnh hơn. Người mẹ chán nản, nhận ra rằng nếu không có sự giúp đỡ kịp thời, con bé sẽ không chịu được.

Sau một khoảng thời gian, mọi người chú ý đến tiếng cười của bé gái và Litom. Họ thậm chí tỏ ra ngạc nhiên và hỏi liệu có phải Yue phang có phép mà họ không biết:

Có phải là thuốc thần hay cô là phù thủy?
Yue phang không quan tâm đến sự chú ý đó, chỉ ôm Litom và mỉm cười nhẹ. Tuy nhiên, mọi người bắt đầu có sự tôn trọng và tin tưởng hơn vào cô, thậm chí có người muốn theo đuổi cô.

Vậy là đoàn chúng ta sẽ an lành với sự bảo vệ của cô. Nếu có vấn đề gì về sức khỏe, có bác sỹ rồi.
Yue phang không muốn làm bất cứ người nổi bật nào, chỉ muốn giúp đỡ. Cô giữ im lặng, chỉ muốn tạo điều kiện cho mọi người tiếp tục hành trình mà không gặp vấn đề y tế.

Thế rồi, chiếc thuyền máy xuất phát, và mọi người hò reo vui mừng. Cô, ôm Litom, ngồi ở góc thuyền nhỏ, nhìn xa xăm về phía con sông. Bảo Bảo ở đâu bây giờ?

Còn ai nữa không! Nhanh lên! – Tiếng dẫn đầu gọi. Yue phang ôm Litom nhảy lên chiếc thuyền, giữ mình ở một góc nhỏ. Vì thuyền quá nhỏ, nên họ phải chia thành hai nhóm. Gia đình bé Thảo Linh với đông người nên sẽ đi trước. Cô bé, nhìn về phía Yue phang như thể hiểu rằng họ sẽ không bao giờ gặp lại. Nó kêu to:

Dì xinh đẹp ơi! Cháu yêu dì.

Yue Phang vẫy tay chào tạm biệt cô bé, khi chiếc thuyền nổ máy rời đi xa. Tiếng máy xuồng cắt qua tiếng nước và gió. Mọi người xung quanh đều trầm lặng.

Chúng ta gần đến một hòn đảo rồi! Sẽ cắm trại qua đêm và sáng mai sẽ có đòan xe ngựa đến.
Chiếc thuyền của Yue Phang đã đổ bờ sau hơn 5 tiếng đồng hồ. Mọi người đã ngủ trong các lều di động. Trái tim của cô không yên, không thể ngủ. Gia đình bé Thảo Linh đã gặp sự cố sao?

Nửa đêm, giữa hòn đảo hoang vắng, tiếng côn trùng râm ran. Litom sủa inh ỏi. Tiếng kêu cứu nhỏ nhẹ vang lên:

Còn ai thức không? Có ai thức không?
Yue Phang bật đèn pin và nhìn thấy một người đàn ông mất cả hai chân bò về phía trại. Người đàn ông đang chết đi.

Hơn một tuần đã trôi qua, nhóm vẫn không có ai đến. Thức ăn cạn kiệt, ngay cả xác người chết cũng làm mồi cho cá. Không gì để thoát đói. Nhóm người còn lại cãi vã, oán trách nhau.

Yue Phang không dám ăn, chỉ để dành thức ăn cho Litom. Đêm đêm, cô ngồi trong lều, không ngủ.

Nhóm người không biết…

Một đêm, Litom ngủ, Yue Phang luyện khí công, mắt nhắm nghiền. Cô nghe tiếng dao đâm vào lều. Cô ôm Litom và làm lều rách tung. Cô đấm liên tục vào bóng người.

Sau khi im lặng, Yue Phang trở lại, nhưng lều đã bị xé hỏng. Giờ đây, không có nơi để nằm.

Yue Phang nhìn màn đêm bao phủ, đảo im lặng. Ánh đèn từ xa tiến về.

Nhanh lên! Litom vui mừng. Yue Phang chỉ có ba lô và chiếc lều rách. Đoàn còn lại chỉ còn 8 người. Khi đoàn xe đến, họ ném thức ăn vào thùng xe.

Lên xe và ăn!

Một người nói:

Họ muốn chúng ta chết hết ở đây à?
Người cầm cương dây ngựa trả lời:

Không phải, nhiều vấn đề mới đến đây được.

Bài viết liên quan