Nước mắt và máu chương 43 | Sói đội lốt cừu

02/01/2024 Tác giả: Hà Phong 130

Yue Phang dành thời gian để Litom đi đánh hơi và theo dõi Bảo Chuyên. Bảo Chuyên đã giả vờ làm người lang thang vô gia cư để tránh sự chú ý. Anh ta biết rõ nếu bị bắt ở Trung Quốc, anh ta có thể đối mặt với án tử hình. Anh ta đã thông minh khi hợp tác với bọn mua bán trẻ em mà không ai biết. Trong bệnh viện, Bảo Chuyên là bác sĩ giả mạo, ăn cắp con của những người vô tội, và sau đó đưa chúng vào hang cọp. Hắn ta đã quên đi khi đứa con gái của mình cũng nằm trong tay của nhóm buôn người.

Yue Phang chạm vào Mai Liên khi đưa tiền vào nón của cô ta. Hai người cảm nhận được nhau, nhưng Yue Phang giả vờ không biết và tiếp tục cuộc hành trình. Khi chạy qua ngoại ô, cảm giác kỳ lạ như có người đang theo dõi từ phía sau khi nhìn vào kính hậu. Xe của cô bị bám đuôi bởi một đoàn xe màu đen. Họ bắt đầu tấn công cô, và cô phải đáp trả bằng súng. Tình huống trở nên nguy hiểm, và xe của cô bị chật đứng giữa các xe khác. Cô buộc phải đứng lại và chống trả. Xe cô bị bắn, mất kiểm soát và rơi xuống vực. Cô ngất đi, và khi tỉnh dậy, cô nằm trên một chiếc giường.

Cô nghe tiếng nói, và một phụ nữ xuất hiện:

Xin chào! Bạn nước nào?
Yue Phang cầu xin nước, và người phụ nữ bắt đầu đưa cô nước. Khi cô hỏi đây là đâu, người phụ nữ trả lời bằng tiếng Trung:

Đây là nơi an toàn. Bạn không cần phải đứng dậy. Tôi sẽ giúp bạn.
Sau khi được đưa nước, Yue Phang hỏi người phụ nữ:

Bạn là ai? Làm sao bạn biết tiếng Trung?

Tôi là Hường, gốc Việt Nam đến từ Đài Loan. Lúc đầu tôi nghĩ bạn đã mất rồi đấy. Tôi suýt gọi cảnh sát, nhưng sau đó tôi thấy bạn còn sống và nhặt được tấm hình này trong người bạn, với chữ “親愛的女兒,我會救你的,請等我” (Con gái yêu của mẹ! Mẹ sẽ cứu con, hãy đợi mẹ). Tôi nghĩ bạn chắc là người đang tìm con gái mình.
Yue Phang gật đầu:
Bạn thật sự rất thông minh khi nghĩ như vậy!
Tôi nhìn thấy bạn nằm trong bụi cây khô. Tôi thường đi xe đi khắp nơi để tìm việc làm. Bạn thật may mắn, không thì hôm nay bạn chết nắng rồi.
Tôi là Yue Phang, sinh năm 1975.
Cô bằng tuổi anh trai tôi, tôi nhỏ hơn cô 4 tuổi. Nghỉ ngơi đi, cô bị thương nặng lắm đấy. Tôi phải gọi điện về hỏi mẹ tôi cách chữa trị cầm máu như thế nào, vì ở đây tiếng Anh tôi không biết nhiều và đây là nơi có nhiều người nước ngoài nên khó mua thuốc cứu cô. Máu cô cứ chảy ra liên tục như thế này, nên cầm máu và chữa trị làm thế nào đây!
Ở đây là đâu?
Đây là khách sạn giá rẻ, cô yên tâm! Tôi thường giúp đỡ người khó khăn nên cô may mắn khi được tôi cứu đấy.
Người phụ nữ giúp Yue Phang uống nước và chăm sóc những vết thương của cô suốt đêm. Hai ngày sau, Hường đưa cho Yue Phang một chiếc điện thoại cũ:
Tôi không có nhiều tiền, chỉ mua được cái này thôi. Nhưng có sim mới mua đấy. Đây, đừng để mất liên lạc với gia đình và bảo hiểm xe. Xe của cô bị cháy, cần được bảo hiểm và sớm tìm chiếc khác để đi lại. Ở Mỹ, không có xe ô tô làm sao lưu thông được, thật phiền phức.
Yue Phang đã hồi phục và được Hường đưa về:
Đứng đây chờ tôi.
Yue Phang xin phép tại một cây xăng và sau đó nhanh chóng đi vào. Khi đợi người phụ nữ làm người hùng cứu mạng cô, lái xe đi, Yue Phang mới quay lại phòng lưu trú.

Bài viết liên quan