Duyên mỏng như tơ chương 28 | Lòng lang dạ sói

13/12/2023 Tác giả: Hà Phong 92

Vợ chồng Xuân không có nhà, bà Lý bị bệnh và không có ai hỏi han. Bà nằm trên giường thở khò khè, sức khỏe yếu đi. Trong tuổi già, bà Lý thấy cô đơn và đau lòng. Bà chỉ mong mỏi có một đứa cháu trai, trong nhà đã có quá nhiều tài sản mà không có ý nghĩa gì.

– Thuốc nấu xong rồi, bà chủ.

– Để đó đi.

– Dạ.

Bà Lý nhìn lên trần nhà, hơi thơ thẩn. Mấy hôm trước, bà gặp ác mộng, mỗi khi nhắm mắt là thấy Trà hiện về. Bà bị ám ảnh, thấy mặt Trà ở khắp mọi nơi, không dám ngủ nên cả sức khỏe suy yếu. Luôn cần có người theo hầu bên cạnh, bà sợ ở một mình. Bà Lý nhớ ra điều gì đó và đột ngột đứng dậy.

– Mấy thứ tớ dặn đến nhà con Trà đã đưa đi chưa?

– Đưa đi từ sáng rồi nhưng họ không nhận, lại trả lại.

Bà Lý muốn Trà đừng quay lại tìm mình nữa, nhưng không biết phải làm sao. Cậu Khánh khuyên bà nên làm việc thiện, tuy không thể bù đắp những gì đã xảy ra trong quá khứ, nhưng có thể giúp tâm hồn bà được tĩnh lặng.

Sáng nay, trước cổng nhà xuất hiện một người ăn xin, con Nụ thấy thương nên mang thức ăn ra cho. Xuyến thấy vậy liền hỏi.

– Em đem đi đâu vậy?

– Ngoài cổng có một người phụ nữ thấy khổ quá, em định cho ít đồ.

– Em lên nhà lấy thêm bánh trái, để tôi đem phần này ra trước.

– Dạ.

Xuyến nhìn ra cổng thấy một người trông rách rưới và dơ bẩn, đội cái nón che nửa gương mặt nên Xuyến không nhận ra rõ. Con Mận cũng kinh hãi, run rẩy, lui về sau. Xuyến đứng trước mặt nó, không khỏi cảm thấy bất an.

– Đây là thức ăn nhà tôi vừa nấu, còn có ít bánh và trái cây, cô nhận đi nhé!

Con Mận đứng như đá, nhưng sau đó vội bỏ đi, sợ Xuyến nhận ra mình. Xuyến thấy lạ, người này trông rất sợ cô, không nhận thức về đồ ăn.

– Chị Xuyến ơi!

Nghe tiếng Xuân gọi, con Mận càng hốt hoảng, cố gắng chạy trốn. Xuyến quay đầu nhìn và thắc mắc.

– Người đó trông như gặp quỷ vậy, chạy nhanh thế.

– Chị cũng không hiểu tại sao, mặt cô ấy bị thương, cô không muốn nhận đồ.

– Thôi, bỏ đi nếu không muốn nhận, cứ để cho họ. Má đang tìm chị đấy.

Xuân dẫn cậu Khánh vào nhà, không biết rằng kẻ nguy hiểm nhất đang âm thầm theo dõi. Biết Xuyến vẫn còn sống, con Mận trở nên tức giận hơn, không chấp nhận chị Xuyến sống sót. Sự tàn độc trong nó trỗi dậy, ganh ghét và kỳ thị người khác. Nó nhìn vào đôi tay đã bị tổn thương, chấp nhận những vết thương xấu xí. Thậm chí, nó không dám nhìn vào gương sợ phải đối mặt với khuôn mặt của mình. Con Mận vẫn không thừa nhận lỗi của mình và tiếp tục ganh ghét, đố kị người khác.

Cậu Khánh vẫn chưa về nhà vợ, Nghĩa muốn tìm cậu và nói chuyện. Anh ta hối hả, có mục đích chính là thông báo rằng con Mận vẫn còn sống. Tin này làm cậu Hai rạch mặt và là đều tin đồn đã đến tai Nghĩa. Cả hai lo lắng về an toàn của Xuyến và muốn bắt nhanh chóng bắt được con Mận. Họ nghĩ cách để dụ con Mận lộ diện, và cậu Khánh đã đề xuất một kế hoạch cho Nghĩa.

– Tôi sẽ giả vờ lên tỉnh vài ngày, còn cậu hãy sang đây mà không ai biết. Cô ta chắc chắn sẽ xuất hiện gần đây, chúng ta phải dụ cô ta ra.

– Được. Có nên nói với chị Xuân không?

– Tạm thời chỉ cần chúng ta biết, tôi không muốn chị ấy lo lắng.

Xuân không biết Nghĩa và cậu Khánh đang nói chuyện gì, nhìn họ hai người cứ hối hả như có việc quan trọng. Lúc trước, cô tưởng Nghĩa đến để gặp chị Xuyến, nhưng giờ anh ta lại lạnh lùng không chào hỏi. Xuân đang chờ cậu Khánh xong việc để tìm Nghĩa, cô muốn giúp hai người vượt qua khúc mắc và đến với nhau.

Nghĩa đã thay đổi rõ rệt, tóc ngắn và gọn gàng, vóc dáng mạnh mẽ và phong độ hơn. Anh ta không còn mặc bộ quần áo chắp vá như trước, mà trông rất lịch lãm. Xuân kéo anh ta ra sân để nói chuyện.

– Anh thật sự không nhớ chị Xuyến chút nào à?

– Tôi…

– Anh đừng ngần ngại, bố mẹ tôi không quan trọng nghèo khổ, chỉ cần tấm lòng là đủ. Hơn nữa, anh quan tâm chị Xuyến như vậy, họ rất quý mến anh.

– Chị Xuyến xinh đẹp và tốt bụng, tôi cảm thấy bản thân không xứng với cô ấy.

Xuân thở dài, lại là điều này nữa! Xứng hay không không quan trọng, quan trọng là tình cảm chân thành giữa hai người. Như cậu Hai Phúc, mọi người đều khen đôi của anh ta với chị Xuyến. Kết quả của anh ta thậm chí là ૮.ɦ.ế.ƭ cả vợ mình. Xuân bảo Nghĩa đứng đó đợi cô vào nhà gọi chị Xuyến ra, người đàn ông mà cô thích đang đứng trước mặt Xuyến, và cô không biết phải nói gì. Người ta thường cúi đầu như vậy, cô ngần ngại lắm.

– Bệnh đau đầu của cô đỡ rồi phải không?

– Vâng, đã đỡ hơn so với trước.

Nghĩa nhìn Xuyến, mặt cô hồng hào tươi tắn. Cô giống như Xuyến của ngày xưa. Khi thấy Nghĩa nhìn mình chằm chằm, Xuyến e thẹn, nhớ về người đàn ông này, mỗi đêm anh ta đều lấy cái áo len ra để ngắm. Cô ngập ngừng.

Đối với bạn trai Xuân, Nghĩa không chịu tới gặp cô. Cậu lập tức phản hồi, không giỏi thể hiện cảm xúc nhưng với Xuyến, anh ta luôn thật lòng. Nghĩa muốn tôn trọng và không muốn làm Xuyến chờ đợi. Anh biết rằng việc có được nhiều tiền trong tương lai không phải là điều chắc chắn, có thể mất mười hoặc hai mươi năm mà không thành hiện thực. Khi Xuyến nghe con gọi, cô nắm lấy bàn tay chai sần của Nghĩa, giọng của cô nghẹn ngào.

– Tôi nhớ những ngày được bên anh, mặc dù cuộc sống khó khăn nhưng tôi rất hạnh phúc. Tôi nhớ hết nhưng lại không thể quên anh… Tôi phải làm gì đây?

– Đừng khóc, Xuyến ơi… Là do tôi không tốt.

Nghĩa không thể kiềm lòng được nữa, anh ôm Xuyến và vuốt nhẹ. Xuân đứng sau cửa cười nhẹ, lần này, Nghĩa không dám trốn tránh nữa. Cậu Khánh đứng sau lưng cô, vợ anh ấy rất tích cực giúp đỡ người khác tìm hạnh phúc.

– Đừng nhìn, họ cần thời gian tự nhiên.

– Nhìn kìa, mắt Nghĩa đã đỏ rồi, anh ta thậm chí hơn cả chị Xuyến.

Cậu Khánh kéo vợ vào nhà, bà Hiên nhiều chuyện muốn ra xem ai đến. Khi nghe con gái nói là Nghĩa, bà rất muốn gặp, Xuân đã cản lại.

– Đợi chị Xuyến nhớ lại chuyện cũ với người ta đã.

– Chị con và anh ta…

Bà Hiên không phản đối việc Xuyến quen người mới. Bà mong Xuyến tiến xa hơn nữa. Xuân đã có cậu Khánh yên bề gia thất nên bà không lo lắng. Bà từ từ hiểu về con người cậu Khánh. Xuân vui vẻ, kể với má về Nghĩa và cách anh ta giúp đỡ Xuyến trước những vấn đề từ cậu Hai. Bà Hiên rất ấn tượng với lòng chân thành của Nghĩa. Bà thích con rể như vậy.

Cậu Khánh suy nghĩ, không thể để cuộc sống của họ mãi trong lo lắng. Vết thương của cậu Hai là một đường chằng dài bên trái khuôn mặt, có thể để lại sẹo vĩnh viễn.

Hôm sau, con Mận đến nhà ông Thân lần nữa, mọi người không nhận ra vẻ ngoài ăn xin của nó. Lần này, nó cẩn thận hơn, trốn trong cái miếu nhỏ và quan sát. Chiếc xe hơi của cậu Khánh đang đi về phía cổng, chỉ có một mình anh ta. Nó chờ đợi thêm nửa giờ trước khi từ miếu đi ra.

– Chị ơi.

Con Nụ đang quét sân, thấy có người đến ngoài cổng, nó chạy ra xem.

– Đúng là chị, hôm trước chị không nhận đồ ăn mà bỏ chạy sao?

– Tôi lúc đó… tôi bị rối loạn tâm thần… Tôi khát nước lắm, cho tôi xin miếng nước được không?

– Chị chờ đây, tôi vào lấy cho.

Con Mận trông rất đáng thương.

– Chị ngồi vào sân chút, ngoài trời nắng quá.

Con Nụ nhiệt tình mở cửa cho con Mận vào và hứa sẽ mang ít cơm cho nó. Sân nhà ông Thân rất rộng, với hai gian nhà lớn đặt ở giữa, còn phòng của Xuân ở bên phải. Đã từng đến một lần trước đó khi Xuân nhờ nó chuyển thư cho ba mẹ cô, nó nhận thấy không có ai xung quanh vì là trưa nên mọi người trong nhà đều nghỉ ngơi. Nó đợi con Nụ ra khỏi tầm nhìn rồi lẻn vào lặng lẽ. Xuân đang ngủ trưa trong khi Xuyến vẫn thức, đang bận lòng loay hoay chăm sóc những chậu hoa mới trồng. Ngay khi cô ngẩng đầu lên, cô phát hiện có người mới vào nhà. Ban đầu, Xuyến tưởng là con Nụ, nhưng cảm giác bồn chồn không rõ từ đâu nổi lên trong cô. Xuyến quyết định lên nhà để kiểm tra.

Bài viết liên quan