Nhà không có nóc chương 4 | Con trai yêu của mẹ

23/04/2024 Tác giả: Hà Phong 122

Mẹ đã đặt tên cho cô là Hoài An với hy vọng rằng, dù cuộc đời có gặp phải bất kỳ khó khăn nào, thì trong lòng cô luôn bình yên. Cuộc sống có trắng có đen, có khổ có ngọt, nhưng không có điều gì có thể khiến con người từ bỏ. Mỗi khi gặp phải khó khăn, Hoài An lại nhớ về mẹ. Gương mặt hiền lành của mẹ luôn động viên cô, nhắc nhở rằng không có gì trên thế giới này là không thể vượt qua. Con người có một khả năng kỳ diệu mà họ thường không nhận ra cho đến khi vượt qua rồi mới tự nhận thức được. Mẹ là một gương mặt sáng sủa, là tấm gương để Hoài An tự soi mình, cả khi gặp khó khăn lẫn khi làm điều tốt đẹp.

Có lúc cô tự hỏi, nếu đặt mình vào hoàn cảnh của mẹ hai mươi năm trước, liệu cô có đủ mạnh mẽ và kiên cường như mẹ không? Chấp nhận tai tiếng để rời bỏ một cuộc hôn nhân sai lầm có phải là điều dễ dàng không? Dù bạn bè và đồng nghiệp khen ngợi cô thông minh, tài năng và mạnh mẽ, nhưng so với mẹ cô khi cùng tuổi, cô cảm thấy mình còn nhiều điều phải học hỏi. Mỗi lần gặp biến cố, Hoài An lại nhớ đến mẹ và cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn, tin rằng mọi việc sẽ thuận theo tự nhiên, và việc của cô là làm tốt mọi điều còn lại.

Hôm nay cô về muộn hơn bình thường. Thường thì cô sẽ về đến nhà vào khoảng 8 giờ tối sau khi dạy học, nhưng hôm nay đã mất đến hai tiếng. Khi về, cô nhận ra rằng xe ô tô của Gia Bảo đã đỗ trước cổng và anh đang ngồi đợi trước nhà cô, cất tiếng hút thuốc lá.

“Gặp chuyện gì rồi mà em về muộn thế?” Gia Bảo lo lắng hỏi khi thấy Hoài An.

“Hơn tiếng rồi. Em xin lỗi, không phải chuyện gì nghiêm trọng đâu.” Hoài An trả lời, rồi xuống xe.

Gia Bảo giúp cô đỡ hai ghi đông, sau đó dắt xe máy vào nhà.

Hoài An mở cổng, Gia Bảo tự mình dắt xe vào trong. Ô tô của anh thì phải đỗ bên ngoài vì không vừa với cổng nhỏ.

Nhà của Hoài An chỉ có hơn 100 mét vuông. Cô mua lại từ một người quen để tạm ở. Vì làm việc ở trung tâm thành phố, cô thường về nhà muộn. Mặc dù đã có căn nhà riêng, nhưng mẹ cô vẫn ở quê để chăm sóc ông bà ngoại, dù cô cũng đã có cậu. Mẹ cô đã dùng những đồng tiền tích lũy được để xây dựng một căn nhà nhỏ xinh cho riêng mình ở quê.

Gia Bảo không khỏi lo lắng khi thấy Hoài An về muộn và không liên lạc được.

“Em không bảo trước cho anh biết em đi đâu sao?” Gia Bảo hỏi.

“Đi gặp mẹ anh đấy.”

“Cái gì? Mẹ anh tới tìm em à?”

“Đúng vậy!” Hoài An xác nhận.

“Trời ơi! Anh phải nói với mẹ về điều này. Bà quá can thiệp vào chuyện của con cái rồi.”

“Anh đừng nóng giận như vậy. Bà đến gặp em chỉ vì lo cho anh thôi mà.”

Nghe Hoài An nói như vậy, Gia Bảo cũng dịu đi một chút. Anh ngồi xuống, nhìn người yêu và hỏi:

“Mẹ anh nói gì với em?”

“Mẹ anh nói chúng ta không hợp nhau. Bà ấy muốn em rời xa anh.”

Hoài An trả lời bình tĩnh, không giấu giếm gì cả.

“Hả? Mẹ anh… không thể… không thể làm thế đâu. Anh sẽ gọi điện cho bà ấy ngay.”

“Anh đừng vội, Gia Bảo! Chúng ta đã trưởng thành, không còn là những đứa trẻ nữa. Em biết anh yêu em và em cũng vậy. Nhưng việc kết hôn không chỉ là chuyện của hai người mà còn của hai gia đình. Mẹ anh không chấp nhận em, và điều đó quan trọng.”

“Nhưng anh lấy vợ là quyền của anh, không phải của gia đình anh. Anh yêu em và muốn kết hôn với em. Nếu mẹ anh không chấp nhận, chúng ta có thể tự sống riêng, chỉ cần thỉnh thoảng về thăm ông bà là được. Anh không để em phải chịu mọi áp lực từ mẹ chồng.”

Gia Bảo vẫn kiên quyết.

“Gia Bảo! Em biết anh yêu và quan tâm em. Em biết anh sẽ làm mọi điều tốt đẹp cho em. Nhưng hãy nghe em nói này. Chúng ta cần thêm thời gian để suy nghĩ. Em nghĩ anh cần bình tĩnh hơn.”

Hoài An nắm tay Gia Bảo, cố gắng an ủi anh. Cô cũng cần thời gian để suy nghĩ, và hiểu rằng Gia Bảo cũng cần thế.

“Được, em hiểu. Chúng ta sẽ cho nhau thêm thời gian để suy nghĩ. Nhưng em hứa sẽ không bỏ cuộc, đồng ý không?”

“Em không phải là người dễ dàng bỏ cuộc đâu. Anh hiểu mà, phải không?” Hoài An dịu dàng với người yêu, mặc dù trong lòng cô đã có quyết định về mối quan hệ này.

Hai người ngồi uống cà phê, không nói về chuyện tình cảm của họ nữa. Họ thống nhất rằng, khi cả hai chưa sẵn sàng, họ sẽ không đề cập đến nó, và chờ đợi đến khi cả hai đều đồng ý và bình tĩnh.

Hai người ở lại uống cà phê đến hơn 11 giờ, Hoài An đã nhắc Gia Bảo về. Đã muộn, và cả hai đều cần phải đi làm vào ngày hôm sau. Dù Gia Bảo không muốn xa người yêu nhưng anh vẫn phải tuân theo lời cô. Mọi lời anh nói đều có sức thuyết phục, và anh không có lý do nào để từ chối.

Gia Bảo về nhà, tâm trạng đã bớt căng thẳng một chút nhưng vẫn còn nhiều lo lắng. Anh không hiểu tại sao mẹ lại hành động như vậy. Tại sao bà lại tới gặp người yêu của anh và yêu cầu cô rời bỏ anh? Đó là người anh yêu mà. Tại sao lại phải ép người anh yêu bỏ anh? Gia Bảo suy nghĩ mãi vẫn không tìm ra lý do.

Khi anh về đến nhà, đã gần 12 giờ đêm. Mọi người đều đã đi ngủ. Gia Bảo mở cửa bằng chìa khóa dự phòng và vào nhà. Sau khi đỗ xe ở sân trước, anh bước vào nhà chính. Anh bật đèn lên và ngạc nhiên khi thấy bà Nhung đang ngồi trong bóng tối giữa phòng khách.

“Con đi đâu mà giờ này mới về? Lại đi gặp cô bé đó à?” Bà Nhung nói với sự lạnh lùng.

Gia Bảo muốn bình tĩnh trước khi nói chuyện với mẹ nhưng bà Nhung đã làm anh không thể kiềm chế được. Anh dừng lại và quay lại nói:

“Câu hỏi này nên hỏi mẹ. Tại sao mẹ lại tự ý đến gặp cô ấy mà không nói với con?”

Bà Nhung nghe xong mặt lạnh nói:

“Con bé lại bày đặc với con à? Mẹ biết rồi đấy. Thứ con gái nói xấu sau lưng không có gì tốt. Mẹ không hiểu sao con chọn cô bé đó!”

“Mẹ ơi! Con muốn giải thích. Thứ nhất, chuyện tình cảm của chúng tôi, mẹ hãy để chúng tôi tự quyết định. Thứ hai, về Hoài An, cô ấy không phải là người thích nói xấu sau lưng người khác. Cô ấy không nói xấu về mẹ. Tính cách của cô ấy, con hiểu rõ hơn mẹ. Thứ ba, về hoàn cảnh của Hoài An. Cô ấy không có bố nhưng vẫn là một cô gái tốt, sống có lý tưởng và nhân hậu. Đó là người con muốn lấy làm vợ. Dù mẹ không thích hoàn cảnh của cô ấy nhưng mẹ cũng không có quyền xúc phạm đến. Con chỉ mong mẹ hiểu cho. Con cũng nói luôn, dù mẹ có không thích thì con cũng sẽ lấy cô ấy. Chúng con sẽ sống riêng, không làm phiền đến mẹ hoặc để gia đình bị bất kỳ tai tiếng nào. Con mệt rồi, con xin phép về phòng nghỉ. Mẹ cũng nghỉ đi!”

Gia Bảo nói xong và đi luôn. Bà Nhung vẫn chưa kịp phản ứng mà chỉ nhìn ngạc nhiên. Đứa con trai duy nhất của bà đang muốn rời nhà. Bà không thể tin vào điều đó! “Á…” Bà Nhung hét lên trong đêm, làm cả nhà đều tỉnh giấc chạy ra xem.

“Có chuyện gì vậy em?” Ông Quang, trong bộ đồ ngủ, hỏi ngơ ngác.

“Lên hỏi thằng con quý tử của anh kia đi! Nó định rời nhà ra đi đấy!” Bà Nhung đáp.

“Hả?” Ông Quang nhìn vợ với vẻ không hiểu. Gia Bảo từ trước đến nay luôn là một người hiền lành, luôn vâng lời bố mẹ, chưa bao giờ ông thấy anh đòi rời nhà ra đi. Có lẽ chỉ Tuyết, đứa con gái ham chơi hơn ham học của ông bà. Thời cấp ba, cứ mỗi vài ngày lại thấy Tuyết đi chơi một lần. Trong khi đó, Bảo luôn là học sinh giỏi hàng đầu.

Bà Nhung thấy chồng như tìm được chỗ dựa, ôm ông và khóc nức nở.

“Con trai nhà mình ơi! Hu hu! Anh ấy muốn rời bỏ mẹ và ông vì một cô gái đó. Hu hu!”

Ông Quang hiểu ra sau khi vợ nói và khẽ nói:

“Thì ra là vậy. Em đừng lo lắng. Chúng ta đến lúc phải để chúng nó tự quyết định cuộc sống của mình rồi. Em đừng can thiệp quá nhiều.”

“Không! Tôi nhất định sẽ không chấp nhận con hồ ly tinh đó bước vào nhà mình và cướp đi con trai của tôi.”

Bà Nhung nói quyết định và đứng dậy, tỏ ra rất quả quyết.

Ông Quang cũng không dám thêm bất kỳ lời nào. Ông biết vợ của mình. Nếu nói thêm điều gì nữa, bà sẽ nổi giận lên.

Bài viết liên quan